Thời gian trôi, cô nhận ra hình ảnh Huy không những không thể xóa nhòa mà còn thổn thức trong lòng cô hơn bao giờ hết. Cô càng cố xóa thì kỷ niệm về anh lại càng đầy ắp. Quá khứ dù đã trôi đi nhưng con người ta vẫn không thể lãng quên dù nó có đau đớn hay hạnh phúc bởi nó là nơi trở về của những lúc con người ta mệt mỏi và muốn có một bến đỗ không sóng gió. Trái tim cô đập những nhịp đập của hạnh phúc, buồn đau, nước mắt và tủi hờn.
Nhìn khung chat yahoo khô khốc, không dòng hồi âm từ anh. Anh quên cô thật rồi sao? Cô không thể nhắn tin cho anh. Cô là người đã quyết định rời xa anh trước giờ có lẽ biết đâu anh đã tìm được người con gái mang đến cho anh tình yêu tròn đầy. Cô không muốn chen vào hạnh phúc của anh. Lặng lẽ, những giọt nước mắt lăn dài giữa đem khuya. Cô muốn gặp anh nhưng khoảng cách giờ là quá xa, xa cả về không gian và xa cả về tâm hồn. Nhìn những đóa lan chuông rủ xuống cô nghĩ đến những giọt nước mắt của chàng Gù để rồi cuối cùng. Phải chăng tình yêu đi đến cùng cũng chỉ là những giọt nước mắt?
Thỉnh thoảng Linh Lan vẫn gặp một vài người bạn trên yahoo. Họ kể cho cô nghe về những gì đang diễn ra ở nhà. Phù Dung vốn là bạn thân của cô và Huy. Đã từ lâu Phù Dung biết Huy yêu Linh Lan nhưng riêng Linh Lan lại không hay điều đó, cô thường bảo Phù Dung đừng đùa vì cô chỉ coi anh như một người anh trai. Những dòng tin nhắn của Phù Dung khiến Linh Lan chết lặng, tâm hồn cô tưởng hóa đá trong lặng câm:
- Cậu và anh Huy thế nào rồi?
- Uh thì bọn mình lâu rồi không liên lạc mà.
- Hè vừa rồi cậu có gặp anh ấy không? Anh ấy vẫn ở trong Nam hay sao đấy.
- Uh, có gặp. Dạo này Dung còn liên lạc với anh ấy không?
- Có.
- Anh ấy tốt chứ.
- Quá tốt là đằng khác. Lâu rồi mình không liên lạc, những hôm trước thấy anh ấy, mà hình như nghe đâu đấy là anh ấy sắp cưới. Hôm trước mình cũng hai người đi cùng nhau
Linh Lan nín lặng. Dường như có luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Anh ấy có người yêu và sắp cười. Cô có phải đang gặp ác mộng không? Tai cô ù đi. Vậy là anh quên cô thật rôi, quên hết những gì của ngày xưa, quên đi tất cả, và điều làm cô đau là khi cô nhận ra mình yêu anh thật nhiều muốn nói với anh nhưng muộn, muộn thật rồi sao? Cô thấy đau, đau ở đây này, nơi ngực trái có tiếng nói của anh văng vẳng , trước khung chat mắt cô nhòe đi tất cả, mặc cho Phù Dung buzz và hỏi:
- Cậu sao thế? Sao không trả lời tớ?
Cô lập cập gõ lại mấy chữ:
- Mình không sao? Mình ổn mà. Thế phải chúc mừng anh ấy mới được.
Muộn thật rồi sao? Hạnh phúc đã đi qua, tình yêu đến muộn màng quá, giờ cô thấy mình ngạt thở khi nghĩ anh sẽ mãi mãi không bên cô như ngày xưa. Những giọt nước mắt, những giọt buồn càng làm cho cô thấy cô đơn và nhớ anh hơn bao giờ hết. Cô muốn trở về, trở về và đứng trước mặt anh ngay lúc này. Cô phải trở về bên anh, cô phải nói cho anh biết tình yêu của mình. Cô đã đi qua tình yêu ấy, giờ thì cô phải tìm lại tình yêu của mình, tìm lại mảnh ghép mà cô đã vô tâm làm rơi mất.
Từ ngày em không liên lạc với tôi, tôi biết em đang cố quên tôi, có thể tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại em nữa, nhưng hình ảnh em thì mãi luôn trong tâm trí tôi. Đâu đâu cũng là hình ảnh em. Đã có lúc tôi mong em buông tha cho trái tim tôi để tôi thấy nhẹ lòng. Tôi có một người bạn rất thân, Minh Anh hiểu tình yêu tôi dành cho Linh Lan. Đã có khi cô ấy khuyên tôi từ bỏ tình yêu đơn phương ấy đi. Đã có lúc tôi muốn một mình thôi, muốn tôi có thể chỉ coi em là cô em gái ngày nào như em đã luôn nghĩ rằng tôi chỉ là người anh trai tốt thì tốt biết mấy, nhưng có ai bảo được tình yêu có ai điều khiển được con thuyền trái tim. Tôi chỉ còn biết cười trừ trước những lời khuyên của cô bạn mà thôi.
Hôm trước tôi có tình cờ gặp lại Phù Dung. Tôi đi cùng Minh Anh. Biết Phù Dung là bạn của thân của tôi và Linh Lan, Minh Anh đã nói chúng tôi sắp tổ chức đám cưới. Tôi nghĩ đó là một trò đùa của cô bạn hay trêu đùa nên cũng chỉ cười khi Phù Dung nói vậy.
Trên đường về, tôi hỏi Minh Anh:
- Sao cậu lại nói vậy?
- Tớ nói vậy thì đã sao? Nếu Phù Dung thân với Linh Lan đến vậy thì chắc chắn họ sẽ thường xuyên liên lạc với nhau. Linh Lan biết cậu sắp kết hôn không biết em ấy phản ứng sao. Nếu yêu ông thì ông hãy chờ xem, còn không thì ông chỉ nhận lại sự im lặng mà thôi, khi đó ông với tôi kết hôn cũng được mà.
Minh Anh tinh nghịch cười như những lần đùa khác. Tôi chỉ còn biết im lặng.
Từ ngày về nước, Linh Lan sống co mình lại như chú nhim sợ những chiếc gai của mình làm tổn thương người khác và cũng sợ người khác làm tổn thương mình. Cô muốn chạy đến bên Huy nhưng cô lại không thể, Cô đã mau chóng muốn về nước chỉ để được gặp anh, nhưng khi về rồi cô lại không để cho anh biết cô đã trở về, không đứng trước mặt anh. Cô sợ làm xáo trộn cuộc sống của anh, sợ mình lại là người phá vỡ hạnh phúc mà anh đã cố quên cô để xây dắp. Lòng cô quặn thắt những ngổn ngang như những con sóng đang ào ạt xô mạnh vào bờ rồi vỡ ra thanh trăm bong bóng lạnh giá.
Cô đi lang thang một mình trên dải cát dài. Trên mỏm đá trước mặt cô thấy những bông hoa lan chuông nhỏ bé mỏng manh trắng muốt. Sững người, Linh Lan đứng lại, có lẽ nào…
Huy đến ôm chặt cô từ sau lưng, anh thì thầm vào tai cô:
- Đừng rời xa anh nữa nhé !
Linh Lan run lên, cô đang mơ hay đây là thực vậy, là anh, là anh thật sao. Anh đã trở về bên cô thật sao. Những giọt nước mắt hạnh phúc đang rơi ướt đẫm khuôn mặt rạng ngời nụ cười của cô.
- Ngốc sao em về mà không đến tìm anh?
- Em … em sợ …
- Sợ gì nào? Biết anh sẽ cưới mà em vẫn không đến sao?
Linh Lam ngơ ngác.
- Đó chỉ là một câu nói đùa nhưng nó lại là chất keo gắn hai mảnh ghép anh và em với nhau. Anh đã chờ em rất lâu rồi. Chúng ta đã lạc mất nhau 5 năm rồi giờ thì hãy bên anh và nắm chặt tay anh . Chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa nhé.
Cô gật đầu hạnh phúc, dựa đầu vào ngực anh, cô cảm thấy thật bình yên, cảm giác hạnh phúc tràn đầy khiến cô nghĩ mãi thế này thì tốt biết mấy. Tình yêu cứ như trò chốn tìm đuổi bắt ngỡ tìm thấy nhau lại lạc mất nhau rồi lại trở về bên nhau. Sau bao giông bão, sự cách xa cuối cùng cô cũng đã tìm thấy bên bờ yêu thương của mình. Anh sẽ là nơi yên bình nhất của miền hạnh phúc trong cô . Cuối cùng thì những người yêu nhau lại bên nhau, anh và cô đã tìm lại tình yêu sau bao năm và sau cả bao hiểu nhầm.
Tình yêu như những đóa hoa lan chuông diệu ký, mỏng manh, trong trắng nhưng không dễ vỡ. Những bông hoa là giọt nước mắt đau khổ của chàng Gù giờ thì chúng lại là những giọt nước mắt hạnh phúc của một tình yêu tìm lại tuy nở hoa muộn màng nhưng không bao giờ tàn.
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








