watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Hôm nay là ngày khủng khiếp nhất trong cuộc đời anh. Mẹ đã ra đi sau những ngày vật lộn với căn bệnh quái ác. Thương mẹ nhưng anh chỉ biết nhìn mẹ trong đau đớn, giá mà nỗi đau kia anh chịu được thay mẹ . Anh đã phải tỏ ra mạnh mẽ và cứng cáp để mẹ được vui, nhưng mỗi đêm về anh lại muốn gào lên trong nỗi tuyệt vọng, làm sao anh có thể cứu được mẹ đây? Làm sao để níu mẹ từ tay thần chết?"

Những dòng tin nhắn Huy viết cho Linh Lan đã được một thời gian dài. Đã rất lâu anh không nhận được tin nhắn hồi âm từ cô nhưng như một thói quen mỗi khi vui , buồn, đau khổ hay gặp những bất trắc trong cuộc đời người đầu tiên anh nhớ và muốn chia sẻ nhất lại là cô. Anh viết những tin nhắn vào yahoo cho cô như viết nhật ký cho riêng mình mà anh quên rằng ngoài anh ra cô có thể đọc được nó. Đã có lúc anh muốn thời gian quay trở lại để anh được nhìn thấy nụ cười ngây thơ, mát lành xua đi hết muộn phiền trong anh của cô. Càng xa cô, thời gian càng xếp vào quá khứ dày hơn anh lại càng nhớ cô. Yêu là khi thời gian có dài, không gian có xa cũng chỉ như hạt bụi giữa biển lớn tình yêu mà người ta đã dành cho nhau. Càng xa càng yêu, càng chờ đời nỗi nhớ càng kéo dài và người ta biết không thể thiếu nhau khi tình yêu đã ngự trị trong mọi ngóc ngách của trái tim. Tình yêu trong đau khổ và đợi chờ lại càng mãnh liệt hơn hết .

Linh Lan càng khóc to hơn, có cái gì như nghẹn lại nơi cổ họng cô. Cô nấc lên trước màn hình khô khốc. Cô đã hiểu lầm anh, cô đã không bên anh dù ngay cả chỉ một lời động viên những lúc anh cần cô nhất. Anh đã luôn nhắc đến cô trong tiềm thức còn cô lại tự đẩy mình ra xa anh bằng những suy nghĩ ích kỷ.

Cô nhắn lại cho anh:

“Em xin lỗi vì đã trách anh không một lời mà đã đi. Em không biết những chuyện như vậy lại xảy ra với anh. Em xin được chia buồn với anh. Anh mãi là người anh trai tốt trong tâm trí em. Từ bây giờ em sẽ ở bên anh chia sẻ buồn vui với anh, được không anh? Linh Lan Lúc Lắc của anh. ^^”

Nhận được tin nhắn của em tôi vô cùng bất ngờ. Đã gần ba năm rồi giờ tôi mới nhận được tin nhắn từ em. Giá như em ở đây tôi sẽ chạy đến bên em nói hết những suy nghĩ và tình cảm mà tôi đã vùi lấp bấy lâu trong lòng nhưng giờ em lại ở quá xa tôi.

Thế đấy, Linh Lan và Huy lại trò chuyện như ngày xưa, cái thuở còn cắp sách tới trường với những trò nghịch ngợm “nhất quỷ nhì ma”. Ngày ngày những tin nhắn vẫn được gửi đi. Linh Lan như tìm lại được những ký ức ngày xưa khi cô hồn nhiên kể cho anh nghe những chuyện xảy ra ở nơi cô đang sống, nối nhớ đất Mẹ và khao khát ngày về bởi không nơi đâu bằng quê hương mình, không nơi đâu tìm được cảm giác thân thuộc như Việt Nam. Linh Lan và Huy nhắc lại những vui buồn ngày xưa – nơi ấy như dòng suối mát lành cho những tâm hồn xa xứ hay cô đơn, nhọc nhằn giữa biển đời. Cô kể cho anh nghe về người con trai mà cô đã yêu khi bước chân vào đại học. Cô kể nhiều về Hùng cho Huy nghe. Cô vẫn hồn nhiên như thuở nào, đem mọi vui buồn nói anh nghe. Những lần giận dỗi Hùng cô cũng nói với anh. Nụ cười hạnh phúc hay giọt nước mắt của tình yêu và cuộc sống anh đều cảm nhận mỗi ngày từ cô. Dù cô ở rất xa nhưng anh lại luôn thấy sự hiện diện của cô ngay bên cạnh anh, ngay trên ngực trái anh .

“Đã có khi tôi muốn nói với em về tình cảm của tôi, nhưng nhìn em hạnh phúc khi kể cho tôi nghe về người con trai em yêu tôi lại thấy tim mình nhói đau. Tôi yêu em nhưng không muốn làm em khó xử, không muốn em vì tôi mà phải suy nghĩ nhiều, tôi không muốn nụ cười rạng ngời và ánh mắt luôn cười kia của em biến mất khi nghĩ đến tôi. Nhìn em hạnh phúc tôi cũng thấy ấm áp trong lòng. Hàng ngày nhìn thấy em qua webcam tôi cũng thấy vui rồi. Em đã ở rất xa tôi, nếu định mệnh là thế thì tôi sẽ chỉ muốn giữ hình em trong trái tim, đó sẽ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim lạnh giá của tôi. Yêu không có nghĩa là có được người mình yêu, nhìn thấy người con gái mình yêu luôn cười thật tươi dù không bên tôi đó cũng là tình yêu với tôi rồi”.

- Anh này!

- Sao em?

- Hè này em về Việt Nam.

- Thật à? Huy vỡ òa trong niềm vui khi nghĩ sẽ được gặp lại người con gái nhỏ bé của mình.

- Anh phải dẫn em đi tìm những kỷ niệm ngày xưa đấy!

- Tất nhiên rồi!

“Nói về nước đáng lẽ em phải vui chứ, em đã rất mong ngày trở về mà, hơn nữa em còn mong gặp lại người con trai mà em yêu” - Huy nghĩ vậy, nhưng dường như có nỗi buồn nơi đáy mắt cô.

- Em không vui khi về à?

- Có chứ. Nhưng anh này…

- Sao em?

- Em không muốn gặp Hùng?

- Sao vậy em?

- Anh ấy đã phản bội em. Anh ấy đã yêu người con gái khác.

Những giọt nước mắt em rơi, tôi không biết mình nên buồn hay vui nữa đây. Nhin em khóc mà sao tôi thấy tâm trạng mình nặng nề đến thế.

- Em cứ về đi,còn có anh ra đón em mà.

Em cười trong nước mắt mà tôi thấy nhói đau trong lòng.

Mùa hè cũng đến, tôi mong ngày em về biết bao. Tôi sẽ cùng em vẽ lại những kỷ niệm ngày xưa. Tôi hồi hộp đợi ngày đón em ở sân bay, ôm em vào lòng sau bao thời gian xa cách và thương nhớ. Em sẽ không bao giờ biết tình tôi nhưng nhìn thấy em cũng khiến tôi hạnh phúc rồi.

Anh và cô lại lang thang những con phố tấp nập xe cộ và ánh đèn, lang thang những quán cà phê. Anh chở cô trên chiếc xe đạp đi dưới mưa như ngày nào. Cô dựa đầu vào lưng anh ngủ ngon lành dưới ánh nắng vàng hanh. Anh mim cười nhìn cô say sưa . Thời gian giá mà dừng lại hay trôi thật chậm thôi để những phút giây này mãi là hiện tại, mãi ở nơi đây cùng cô và anh. Anh âm thầm tạo những kỷ niệm cho riêng cô. Tình cảm nguyên sơ thuở học trò vẫn còn nguyên trong trái tim anh. Qua thời gian nó lớn hơn, nồng nhiệt hơn bao giờ hết.

Nắng vàng rực góc sân trường, bên cạnh Linh Lan là một bó hoa lan chuông với những bông hoa trắng muốt nhỏ xinh.

- Em có biết truyền thuyết về loài hoa này không?

Lan lắc đầu. Huy bắt đầu kể cô nghe.

“Thời xa xưa có một chàng Gù bất hạnh, sống đơn độc, không biết cha mẹ mình là ai, anh em thân thuộc cũng không có, chẳng ai coi chàng là bạn. Ðối với tình yêu, chàng chỉ biết qua sách vở. Chàng Gù còn tin rằng dù là hơi thở nhẹ hay sức nóng của lửa cũng không thể làm lay chuyển được con tim đau đớn đang đập loạn lên của chàng. Ai có thể đem lòng yêu một con người như vậy, một khi trên đời này còn có biết bao chàng trai tuấn tú và khôn ngoan khác? Vả lại, làm sao chàng có thể yêu được một người khác giới khi chàng mang trái tim như vậy trong lồng ngực? Không, trái tim chàng chỉ biết căm ghét, đố kỵ; đôi môi chàng chỉ quen mấp máy một số từ thô thiển; cặp mắt ti hí của chàng không nhìn rõ được, dù là một tia nắng dịu dàng hay một ánh trăng mỏng mảnh; đôi mắt ấy lúc nào cũng chỉ nhìn xuống và chỉ thấy toàn những thứ thối tha, nhơ nhuốc; cái mũi nhọn hoắt của chàng không thể phân biệt được những điều kỳ diệu trong hương thơm của các loài hoa, mà chỉ biết đánh hơi được mùi hôi thối của xác súc vật và lá cây rữa nát. Chàng bị người đời xem thường và xa lánh. Thế rồi một hôm, thật tình cờ, chàng nhìn thấy công chúa Rôda đang dạo chơi trên công viên.

Mọi người dừng lại, ngả mũ chào nàng, chỉ có chàng là cứ lóng nga lóng ngóng, cặp mắt hấp háy, không sao hiểu được trên đời này lại có thể có một người đẹp nhường kia. Cặp má hồng, đôi mắt nâu, đôi môi đỏ thắm cùng với tấm thân tròn lẳn tràn đầy sức sống của nàng, khiến những ai được gặp nàng cũng đều cảm thấy lòng thanh thản, nhẹ nhõm. Nhiều cụ già đã vượt qua những chặng đường xa lắc, lắm chông gai để mong được gặp nàng, dù chỉ là một lần, và lúc ra về thấy đời như trẻ lại....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»