watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Chồng tôi suýt khóc khi biết tôi có thai nhưng anh đâu biết, đó là con của người đàn ông khác.


Tôi là người đã có gia đình, hiện tại cuộc sống của gia đình tôi rất hạnh phúc và êm ấm. Tất nhiên, điều gì đó cũng có yếu tố của sự hy sinh và đánh đổi, tôi được như ngày hôm nay tất cả là nhờ vào một người đàn ông đã giúp tôi. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì phải nói đến nếu như người đàn ông đó khỏe mạnh, bình an hay hạnh phúc… thì tôi đã không có những giây phút đắng lòng suy nghĩ khi không biết phải làm sao để trọn vẹn đôi đường?


Tôi và chồng tôi lấy nhau gần 5 năm không có con, cuộc sống hằng ngày gia đình bên chồng cư xử với tôi rất tệ. Họ nói những lời cay đắng, độc miệng, độc mồm đổ lỗi tại tôi là người đàn bà không có khả năng sinh con, trong khi 19 tuổi tôi theo chồng và đến bên chồng không hề có một tì vết. Tôi chưa hề biết đến một viên thuốc tránh thai hay những loại thông thường dùng để phòng tránh cho nam nữ. Tôi yêu anh và nhận lời làm vợ anh với một trọng trách nặng nề là phải sinh cho anh đứa con trai nối dòng Đức Tôn. Tôi thêu dệt ước mơ trong đầu với bao điều hạnh phúc tốt lành, hết tháng này đến tháng khác tôi mong chờ sẽ có sự hiện diện của một sinh linh bé nhỏ trong cơ thể của tôi biết nhường nào. Giữa cái mong chờ của một người mẹ mong chờ con, và một bên ông bà mong đợi cháu, tất nhiên tôi là người mong mỏi hơn tất cả mọi người, vậy mà, 1 năm, 2 năm, rồi 3 năm trôi qua, tôi vẫn chỉ là một con gà không đẻ được trứng như lời gia đinh chồng thường nói về tôi khi những người khác hỏi sao không thấy vợ chồng tôi sinh con. Mặc dù kinh tế của chúng tôi có thể được gọi là khá thì tại sao không sinh con, ngoại trừ có điều gì đó bất thường, người thân và hàng xóm ai cũng nhìn tôi bằng đôi mắt tội lỗi, và cũng không ít người cảm thông khuyên nhủ chia sẻ cùng tôi.


Rồi sự đợi chờ đã thôi thúc tôi đi khám sản khoa, vì tôi đã thật sự quá mỏi mệt, nếu kết quả thật sự tôi là người đàn bà không có khả năng, tôi sẽ ly hôn để anh tìm phương trời hạnh phúc khác mà thực hiện thiên chức làm cha báo hiếu cho ba mẹ anh. Sau bao nhiêu lần xét nghiệm, khám tổng quát toàn bộ và theo dõi, tôi có kết quả hoàn toàn bình thường và bác sĩ khuyên nên thuyết phục chồng đi khám cùng, có lẽ nguyên nhân là nằm ở nơi anh ấy. Tôi nghe theo lời bác sĩ nhẹ nhàng thuyết phục anh đi cùng để tìm cho ra nguyên nhân điều trị tìm kiếm con, có lẽ vì anh cũng đã quá mỏi mệt nên anh đồng ý đi cùng tôi ngay không phàn nàn.


1 tuần sau thì sự thật cũng được biết, vị bác sĩ mời tôi vào phòng riêng nói chuyện, kết quả chồng tôi vô sinh hoàn toàn không có khả năng có con, dù có chữa trị cách nào cũng không có kết quả. “Hơn 2000 tinh trùng được xuất ra, nhưng chỉ sống đươc 1 đến 2 con, tình trạng không di động”, đó là kết luận cuối cùng, trời đất sụp đổ, tôi khóc nức nở như đang mất đi thứ gì quý báu lắm. Tôi không còn lý trí được mình đang làm gì, nghĩ gì, rồi bác sĩ khuyên tôi đừng tuyệt vọng vì còn có thể thụ tinh nhân tạo cho tôi. Hai vợ chồng tôi ra về, đoạn đường xa tôi chỉ im lặng mặc cho nước mắt rơi mất kiểm soát và anh ấy cũng im lặng…


Tôi mất ăn, mất ngủ, tôi thất thần như một người điên lang thang khắp phố chợ, tôi đến trước cửa nhà trẻ để được nhìn ngằm những nụ cười thơ ngây của con trẻ, tôi ghé vào công viên nhìn thấy những bà bầu được chồng đưa đi ra ngoài dạo mát, rồi tôi khóc cho số phận của mình, một số phận mà tôi phải gắn liền với nó. Như không còn chịu được nỗi đau trong lòng đang trực trào, tôi lao xe về nhà ôm mẹ khóc nức nở, mẹ lo lắng hỏi tôi đang gặp chuyện gì mà tôi vẫn không nói được thành lời, nước mắt cứ thế rớt rơi. Tôi ở lại ăn một bữa cơm với gia đình, vì từ ngày có chồng tôi không được ăn cơm cùng ba mẹ. Tôi lấy lại bình tĩnh kể cho ba mẹ nghe về chuyện của tôi và chồng tôi. Ba tôi nghe qua im lặng thở dài cố che giấu đôi mắt đang cay cay, còn mẹ tôi ôm tôi khóc nức nở hỏi tôi một câu “Chẳng lẽ đó là số phận? Lẽ nào nhà mình cũng không có cháu ngoại sao con?”, vì nhà tôi chỉ có hai chị em, tôi và một đứa em trai, rồi ba cũng nói được thành lời và khuyên nhủ, “Điều đó sẽ không quan trọng nếu con yêu thương chồng con thật nhiều. Hãy sống và biết hy sinh cho đúng bổn phận một người vợ. Vài năm nữa, hai vợ chồng con xin con nuôi cũng không sao, miễn là con bằng lòng với sự thật, chiến đấu với nó. Xét về tình người, con không thể bỏ chồng con vì điều này, hãy bên cạnh chia sẻ cùng con rể, lúc này là lúc con rể cần con nhất. Ăn xong rồi con mau về bên nó”, đó là lời mà ba tôi đã dặn, chẳng thể nào tôi quên được, tôi chợt tỉnh táo và về bên anh.


Về nhà, tôi thấy chồng co ro trong bóng tối khóc như một đứa trẻ lạc mẹ, trên bàn là một lá đơn ly hôn anh đã ký sẵn. Nội dung anh viết là tôi còn trẻ và anh muốn tôi tìm được hạnh phúc xứng đáng với những gì tôi đã hy sinh cho anh, chịu nhiều tai tiếng, gia đình đay nghiến vì anh, anh xin lỗi và muốn ly hôn. Tôi đau thắt lòng vì tôi yêu anh nhiều lắm, tôi ôm anh động viên kèm theo một lời hứa trọn đời cùng anh đối đầu tất cả, vui buồn, hạnh phúc. Tôi sẽ không nản lòng và mong anh hãy cùng tôi làm được điều đó.


Rồi chúng tôi cũng vui vẻ bên nhau che giấu tất cả những ánh mắt bên ngoài dò xét, nhưng về phần gia đình anh, mọi người lại càng quá đáng với tôi hơn, họ vẫn khăng khăng không cho đó là sự thật và ngày càng có những thái độ rõ ràng với tôi. Họ muốn tôi và chồng tôi ly hôn. “Thay vợ đổi chồng”, câu nói ấy là ba chồng tôi nói, biết đâu họ sẽ có cháu nội, và bản thân tôi sẽ có con. Đó là những điều mà họ yêu cầu tôi, sau lưng chồng tôi họ cư xử với tôi hoàn toàn khác, tất nhiên chồng tôi sẽ chẳng bao giờ biết được những điều này. Chị chồng, em chồng rồi ba má chồng ngày càng đi qua giới hạn, tôi mãi hoài tìm kiếm vẫn không hiểu được nguyên nhân tại sao. Trong khi tờ giấy xét nghiệm mọi người ai cũng đã được xem qua, tôi cũng đâu có mong chờ tài sản hay bất cứ thứ gì khác, chỉ mong sao mọi người sống nhẹ nhàng với tôi, để tôi được bình an chút thôi. Vậy mà mọi chuyện càng lúc càng bế tắc.


Cho đến một hôm, 3 giờ sáng, điện thoại chồng tôi bỗng có tin nhắn đến, tò mò tôi mở ra xem thì của một số lạ nhắn đến nội dung tình cảm, nhớ nhung… đọc xong khiến tôi phải suy nghĩ. Tôi đã giả danh chồng nhắn tin trả lời cho số máy đó, đầu óc tôi bắt đầu điên cuồng vì những tin nhắn qua lại ngày càng mang những câu chuyện phức tạp, và tôi im lặng theo dõi mọi chuyện. Cho đến một ngày sự im lặng trong tôi trở nên bùng nổ, tôi vẫn nhẹ nhàng nói chuyện với anh, tôi yêu cầu anh kể cho tôi nghe về cô ta và tôi muốn anh hẹn gặp cô gái ấy cho tôi nói chuyện riêng, anh năn nỉ tôi bình tĩnh và làm theo lời tôi. Ba người chúng tôi gặp nhau, khi gặp cô ấy, tôi yêu cầu anh tránh mặt để phụ nữ nói chuyện với nhau. Ngồi cùng nhau, tôi cư xử rất đàng hoàng, không nặng lời trách móc, cũng không hỏi gì nhiều, chỉ với những câu xã giao ban đầu, rồi tự cô ấy thú nhận mọi chuyện với tôi. Cô ấy trông có vẻ ngoài già dặn và lớn tuổi hơn tôi, nước da ngăm đen không mấy ấn tượng, và phải nói thật là không xinh bằng tôi để tôi phải bận lòng ghen hờn nhưng những lời cô ấy nói là hàng ngàn mũi kim châm, đâm xoáy vào tim tôi tổn thương vô hạn.


Tâm sự bạn đọc: NGười đàn ông cho tôi đứa con
Cô ấy là tình yêu cũ của chồng tôi, đã chung sống cùng chồng tôi suốt khoảng thời gian 5 năm như vợ chồng. Anh gặp cô ấy ở một nơi làm mát xa vì cô ấy làm việc ở đó, và cô ấy có một đứa con riêng. Vì lý do gì mà chồng tôi đột ngột bỏ cô ấy lấy vợ thì cô ấy không biết nhưng cũng không níu kéo vì cô ấy biết có níu kéo cũng không được bởi chồng tôi là con trai một trong gia đình có ba chị em gái. Nhưng sau khi lấy vợ hai người vẫn qua lại, cô ấy thú nhận là không quên được chồng tôi nên vẫn lén lút qua lại. Hôm nay được gặp tôi, tôi cư xử đàng hoàng quá khiến cô ta thấy ngại và tự hứa sẽ không liên lạc cho chồng tôi nữa, tôi đồng ý không suy nghĩ vì cho rằng, đó đã là quá khứ.

...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Có một mùa hoa cải trong tim
» Email cuối của Jun
» Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào"
» Chuyến tàu cuối năm
» Truyện cổ tích về đêm cầu vồng
1234...293031»