9. Tuyết mang màu cô độc. Đêm giáng sinh, yêu thương cũ tràn về.
Mùa đông lấy đi sự sống của nhiều loài. Nếu ai từng đọc qua câu chuyện “Bà chúa Tuyết”, sẽ biết được rằng tuyết mang màu sắc của sự cô độc. Sự lãnh lẽo khiến mọi thứ đóng băng, kể cả cảm xúc. Ba tháng mùa đông, ba tháng sự sống của bà chúa Tuyết, bà ta sẽ tìm cách phủ tất cả màu cô độc lên những nơi bà ghé qua, bà không cho một ai có thể yêu thương và nhận được yêu thương, bởi vì chính bà chưa từng cảm nhận được thứ gọi là tình yêu. Nhưng bà cũng không thể thắng nổi một trái tim biết yêu thương, vì trái tim luôn ấm nóng đủ để làm tan chảy tất cả băng tuyết bà phủ lên. Thế đấy, tình yêu của loài người mãnh liệt đến mức chiến thắng được cả những lời nguyền tưởng chừng như không bao giờ hóa giải nổi.
Dung và Lee bước xuống taxi. Công viên đêm giáng sinh thật đẹp, đèn dây được treo lên hầu hết các cây và hồ nước ở giữa công viên phun nước kết hợp với ánh đèn dưới đáy hồ nhìn lung linh khiến lòng người mê mẩn. Lee thích thú định kéo tay Dung đến bên hồ thì bị Dung kéo ngược lại, ý muốn Lee đi theo cô. Lee đành tiếc nuối quay đầu bước theo Dung. Ra đến chỗ xích đu, có một người đàn ông đang đứng dựa người vào cột, khoanh tay vào nhau, mặt nhìn xuống đất, chân đá qua đá lại chiếc nắp chai nước. Dung nắm chặt tay Lee, bước đến gần người đàn ông đó.
- Xin lỗi em đến trễ. – Dung thở từng làn hơi gấp gáp ra không khí, cô cảm thấy tim mình vẫn còn đập rất nhanh.
Người đàn ông ngẩng mặt lên, đôi mắt anh nhìn thẳng vào Dung một cách trìu mến, có chút nồng nhiệt như muốn ôm ngay cô vào lòng. Nhưng anh kiềm chế được và điềm tĩnh đáp lại.
- Không sao, anh cũng vừa tới thôi. – Rồi ánh mắt anh chuyển sang ngạc nhiên khi nhìn thấy Lee – Ai đây? Người quen của em sao?
- Không! Là người yêu của em. Hiện tại em và cậu ấy đang ở chung nhà. – Dung đáp thản nhiên như đó chính là sự thật, không để ý Lee phía sau lưng đang tròn mắt nhìn cô. Dung quay lại phía sau – Lee! Đây là anh Han – từng là giảng viên của Dung hồi năm nhất. Còn đây là Lee, người-yêu-của-em!
Dung nhấn mạnh từng chữ một như để chúng khắc sâu hơn vào tâm trí của Han, nhưng trái tim cô lại có chút đau nhói, cảm giác khó thở ngày một nhiều hơn. Cô biết bây giờ mình đang lợi dụng Lee, đang nói dối Han. Nhưng chỉ đêm nay thôi, cô cho phép mình có lỗi với hai người con trai ấy để đổi lại sự bình yên. Cô cũng không biết nữa, không biết đây là bình yên hay là sự hèn nhát, muốn trốn tránh thực tại của cô.
- Thì ra là thật! Em có người yêu thật rồi. – Han cười, nụ cười có chút chua chát.
- Tại sao anh lại nói thế? Chẳng lẽ em không được quyền có người yêu hay sao? Chúng em còn sống chung nhà nữa, sau này cũng sẽ kết hôn, sẽ sinh con… những chuyện này đơn giản lắm, vì chúng em đều là du học sinh, đều có thể nương tựa vào nhau mà sống chứ không cầu toàn như một số người khác có địa vị học vấn cao. – Dung nói một hơi không ngừng nghỉ.
- Anh biết! – Han vẫn cười, gật đầu nhiều lần.
- Anh biết cái gì? Mà sao anh biết? – Dung ngạc nhiên, tay bắt đầu buông lỏng tay của Lee ra.
- Là Kim nói cho anh biết. Chắc em biết Kim? Kim là cháu họ của anh, mấy hôm trước con bé có về nhà anh chơi và đã kể cho anh nghe về chuyện buồn của nó. Kim nói nó quen một người chị cũng là du học sinh, học khoa Ngôn ngữ học của trường đại học Seoul, anh đoán là em. Nó còn kể cô gái ấy ở chung nhà với em họ, nhưng hình như không phải là em họ vì hai người cư xử với nhau có vẻ khác thường. Cho đến khi anh hỏi cụ thể tên của em thì…
- Vậy hóa ra anh gọi em đến đây chỉ vì muốn xác minh xem Kim nói có đúng hay sai phải không? Vậy thì giờ anh biết rồi đấy! Em ở cùng với người yêu em, nhưng vì cậu ấy nhỏ tuổi hơn nên em ngại, em nói dối là ở cùng em họ. Nhưng sự thật chúng em yêu nhau. Anh hiểu rồi chứ!
- Em vẫn còn hận anh nhiều như vậy sao? – Han nắm lấy hai vai Dung – Anh biết mình đã sai nhiều lắm. Cuộc sống hiện tại của anh… thật sự không có hạnh phúc. Vì… vì anh không thể quên em.
Dung cười khẩy – hành động lạ nhất trước giờ cô không làm.
- Thật sao? Giờ anh sẽ làm gì? Bỏ vợ để quay lại với em sao? Em giống nhà tắm hơi công cộng lắm sao? Lúc mệt mỏi anh tìm đến để giải tỏa, sau đó thì không đến nữa vì nó làm anh mất nhiều thời gian và không giúp anh thăng tiến trong công việc. Sau đó nữa, vì mệt mỏi anh lại muốn tìm đến nhà tắm hơi để giải tỏa… rồi tiếp theo sẽ ra sao? Nực cười thật!
- Em đừng như vậy! Anh biết sai rồi, anh xin em… - Han kéo mạnh tay Dung về phía mình, cả tay đang nắm tay Lee cũng bị Han lấy mất. Han nắm chặt tay Dung để tay cô nằm gọn trong tay anh – Em còn nhớ cái nắm tay như thế này không? Anh thì không bao giờ quên được. Em từng bảo như thế này giống mặt trăng đang ôm mặt trời. Anh cũng không tin em có thể dễ dàng quên anh như vậy. Xin em…
- Hai người coi tôi là bù nhìn đấy à? – Lee bước lên gần hai người, dùng tay gỡ từng ngón tay của Han ra, sau đó kéo Dung lùi lại phía sau – Giờ thì đôi bàn tay này không thuộc về anh nữa rồi, vì chúng là của tôi! – Nói rồi
Lee nắm chặt tay Dung đưa lên trước mặt Han.
Một khoảng thời gian thật sự yên lặng trôi qua giữa ba người. Han cúi mặt không biết đang nghĩ ngợi điều gì, sau vài phút, anh ngẩng mặt lên thở một hơi dài. Vẫn ánh mắt ấp áp ấy nhìn Dung đắm đuối, nhiệt huyết, bao năm qua sưởi ấm trái tim cô. Nhưng sao nay cũng là ánh mắt ấy, Dung lại cảm thấy lạnh lẽo tới tận sâu cõi lòng, tê buốt đến từng tế bào. Nếu không có Lee đứng sau cho cô dựa vào, có lẽ cô đã gục ngã vì kiệt sức.
- Anh sai rồi! Sự hối hận muộn màng quá phải không Dung. Nhưng giờ cũng không thể thay đổi được gì nữa rồi. Anh chúc em hạnh phúc, chúc hai người giáng sinh an lành! – Nói rồi Han quay lưng bước đi. Dáng người lịch lãm của anh bước đi dưới trời mùa đông cũng có phần run lên, không biết là vì lạnh hay vì… nước mắt của một người đàn ông đang rơi.
Han đi rồi, Dung khóc nấc lên không thể kiểm soát. Đây là thứ yêu thương cũ cô muốn nó quay trở lại cơ mà, tại sao cô lại từ chối nó? Những giọt nước mắt làm tan chảy cả trời đông, Dung khóc rất nhiều, rất lâu và rất thoải mái. Có lẽ vì bên cạnh cô còn có một người sẵn sàng cho cô mượn bờ vai. Một đêm giáng sinh có cả hạnh phúc và khổ đau, nhưng đâu là hạnh phúc, đâu là khổ đau, Dung chưa phân biệt được.
10. Yêu thương mới. Yêu thương mãi mãi.
Có những mối quan hệ được móc nối kỳ lạ đến không ngờ. Như việc Kim là cháu họ của Han, rồi Dung lại quen Kim. Mà trước đó Han là người yêu của Dung… Nhưng duyên trời đã định, phải trải qua những mắt xích như vậy thì mới biết được yêu thương nào là mãi mãi.
Với Dung, Han và Kim đều bước vào cuộc đời cô một cách ấn tượng và ra đi cũng ấn tượng. Điều đặc biệt là cả hai có liên quan đến nhau mà một khoảng thời gian rất dài cô không hề biết. Cô đâu có vô tâm đến mức không hỏi chuyện gia đình Kim. Nhưng trời xui đất khiến thế nào, Kim kể rất nhiều về gia đình cô bé, thế mà chẳng hề nhắc đến Han. Nếu biết trước Kim là cháu họ của Han, Dung có thoải mái mà thân thiết với Kim bằng chừng ấy thời gian hay không? Có lẽ không.
- Chị đang nghĩ gì
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








