- Mà thôi quên đi! Kệ thằng nhóc dở hơi tập bơi ấy, chị cũng xử êm đẹp rồi, nó sẽ không biết là… là em hôn lén nó đâu! – Dung hạ giọng nhỏ nhất có thể, nhưng vẫn không giấu được ngữ điệu trêu chọc.
- Chị thật là… em làm gì có! – Kim đứng dậy, làm mặt giận.
- Ờ thì không có! Khổ cô hai ghê. Mà thứ tư tuần tới có rảnh không? Qua nhà chị nha.
- Để làm gì? – Kim tròn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng thoáng chút nét vui mừng.
- Sinh nhật Lee, chị muốn tổ chức cho nó một bữa đàng hoàng. Dù sao cũng là lần đầu tiên mừng sinh nhật ở nơi xa gia đình.
- Vậy ạ. Thế để em đến. Thôi em lên khoa chút nha, gặp chị vào thứ tư tuần sau.
Kim đi khuất, Dung chỉnh lại cặp kính, thở dài nhìn vào trang sách. Cô cũng không hiểu vì sao lại thở dài. Thật là kinh khủng khi ngồi trước chồng sách mà tâm trí thì không thể tập trung được, Dung bỗng nghĩ tới câu Lee nói lúc cô hỏi về thứ cậu thích nhất.
Đã lâu lắm rồi kể từ khi chia tay với Han – chàng trai người Hàn và cũng là người yêu của cô, cô không còn nghe thấy từ “yêu” hay “thích” của một người con trai nào khác. Mà cũng không đúng, vì cô luôn né tránh con trai, cô sợ vấp phải nỗi đau cũ và lại mang những vết thương khó lành.
Đối với cô, Han vừa là thần tượng, vừa là mẫu người yêu lý tưởng. Nhưng đối với Han, Dung không đủ đáp ứng mẫu hình lý tưởng của anh. Dung không thông minh, không giỏi xuất sắc dù cô là du học sinh đạt học bổng. So với một giảng viên cấp bậc tiến sĩ như Han, Dung chỉ là một cô nữ sinh già nua kém cỏi. Dung không đủ can đảm để yêu anh, anh cũng không đủ tự tin để kết hôn với một người con gái chưa có sự nghiệp như cô.
Và ngày anh làm đám cưới với con của hiệu trưởng nơi anh đang dạy, Dung đã khóc đến ngất đi. Nhưng vô dụng, tất cả không có gì thay đổi ngoài việc tuyết rơi thật nhiều khi trời chỉ mới chớm đông. Đã một năm rồi đấy! Dung nhìn ra ngoài cửa kính sát chỗ cô ngồi, tuyết lại bắt đầu rơi gợi cho cô nỗi đau cũ. Nước mắt lăn dài hai bên má lúc nào không hay.
Một bàn tay thật ấm đặt lên má cô, ngón tay cái gạt đi dòng nước mắt vô thức. Dung giật mình quay lại, là Lee.
- Ơ! Sao em vào đây được vậy? Cổng trường không có bảo vệ sao?
- Chị quên em cũng là người Hàn sao? Em nói chuyện với bác bảo vệ, đưa chứng minh của chị để quên ở nhà, rồi em nói em đem cơm vào cho người yêu ở trong thư viện, bác ấy thương quá cho em vào luôn. Nhưng mà vẫn giữ chứng minh của em rồi. – Lee vừa nói vừa giơ một chiếc hộp được gói cẩn thận bằng vải lụa. – Phong cách Hàn Quốc 100 % nhé!
- Em cáo già thật đấy! Hóa ra chị đang ở với một con sói. Ôi sợ quá! Qua mùa đông này gấu tìm chỗ khác mà ở đi nhé, tôi không thể chứa chấp một con cọp như cậu Lee đây được!
- Cái gì mà minh họa loạn xạ hình ảnh của em vậy! Cáo, sói, gấu, cọp… chị cũng ví von dễ thương quá ha. Tại em gọi điện mà máy chị tắt, lại thấy chồng sách trên bàn biến mất nên em đoán ra chị lên thư viện. Em còn có thiện chí làm cơm cho chị, chẳng nhẽ nỡ lòng đuổi em ra khỏi nhà sao? – Lee làm vẻ mặt dễ thương. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt ướt và đôi môi đang cười đối diện mình, vẻ gượng gạo của Dung khiến Lee không vui, nhưng cậu cũng không dám mở lời hỏi tại sao cô khóc. Cậu không cười nữa, đổi lại vẻ mặt lạnh lùng nhất có thể, đưa tay cầm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của Dung đặt lên trán mình, giọng trầm ấm – Em hết ốm rồi này, thế nên từ nay em sẽ nấu cơm cho chị ăn, chị không cần phải nấu cháo cho em ăn nữa đâu. Mùa đông lạnh lắm, dù chị mạnh mẽ nhưng cũng phải giữ gìn sức khỏe của mình nữa, đừng chỉ lo cho người khác.
Dung rút bàn tay Lee đang cầm, đặt lên đầu Lee vỗ vỗ tỏ vẻ đã hiểu, cô cười – nụ cười thoáng chút hạnh phúc và ấm áp vì sự quan tâm của Lee. Ngoài trời tuyết vẫn rơi, Dung yên tâm ngồi đọc sách sau khi làm đầy cái bụng nhờ những món ăn ngon Lee tự làm, còn Lee nằm nghiêng xuống mặt bàn, chẳng hiểu do còn mệt hay sao mà cậu ngủ ngon lành. Khuôn mặt Lee nhìn nghiêng đẹp hơn nhiều so với nét lạnh lùng khi nhìn trực diện.
Đông lạnh, nhưng chợt khiến lòng ai đó ấm lại.
8. Dung sửa soạn để chuẩn bị ra ngoài trong lo lắng. Cái suy nghĩ sắp hẹn gặp một người đàn ông đã có vợ là điều xấu xa cứ lởn vởn trong đầu cô. Nhưng rồi cũng tự mình an ủi mình, Dung nghĩ cũng chỉ là hẹn gặp một hôm, để ăn mừng giáng sinh hay đại loại là tâm sự chuyện cũ gì đó… sau đó rồi nhà ai nấy về, đường ai nấy đi.
Choàng khăn len quanh cổ, đội mũ len kín tai, Dung hít thật sâu để chuẩn bị đón nhận tất cả. Tắt đèn, cô mạnh mẽ đến cầm tay nắm cửa, vặn rồi giật mạnh ra như trút hết dũng khí. Bỗng một vật to đùng, nằng nặng ngả về phía chân cô làm cô mất điểm trụ cũng ngã về phía sau, ngồi phịch xuống nền nhà. Sau đó là chiếc vali to tướng cũng đè lên vật đó. Dung hốt hoảng đẩy vật kia ra rồi đứng dậy bật công tắc đèn. Là Lee, cậu ta nằm co ro như bị đóng băng.
Dung vội kéo vali vào nhà, đóng cửa lại để tránh gió tràn vào phòng. Cô dùng hai tay vỗ nhẹ vào má Lee gọi tên cậu, nhưng cậu vẫn không hề có phản ứng gì. Dung hoảng tập hai, cô chạy vội vào bếp pha một ca nước ấm vừa đủ rồi lấy một chiếc khăn đem ra chỗ Lee. Cẩn thận vắt nước ấm rồi chườm khắp mặt, lau đôi bàn tay lạnh buốt, nước mắt cô bỗng trào ra đầy hối hận và sợ hãi làm nhòe đi lớp son phấn trên mặt.
Lần nữa, cô vắt khăn rồi đắp lên trán Lee, dùng hai tay mình nắm chặt lấy đôi tay Lee. Chợt nhớ ra phải làm gì đó, cô lóng ngóng lấy điện thoại định bấm số gọi bệnh viện. Nhưng vừa cầm điện thoại lên, không hiểu vì run sợ hay vì lạnh quá mà điện thoại rơi khỏi tay cô, chạm xuống nền nhà phát ra tiếng động. Cái vật “im như chết” lúc nãy giật mình ngồi bật dậy, mặt ngơ ngác nhìn xung quanh rồi ngạc nhiên khi nhìn thấy Dung. Lee ấp úng định giải thích gì đấy thì bị cái ôm thật chặt của Dung ngăn lại. Dung khóc nức nở, nước mắt ướt một phần vai áo Lee, còn Lee thì lại như hiểu ra điều gì đó, mỉm cười thật hạnh phúc.
- Em sắp chết ngạt vì chị ôm quá chặt rồi đây! – Lee thều thào.
Dung buông vội tay, đứng lên lau nước mắt.
- Chị xin lỗi, chị tưởng em… - Chợt Dung như nhớ ra chuyện gì đó, ngồi xuống đập nhẹ vào vai Lee – Mà chị bảo em đi kiếm chỗ khác ở cơ mà, sao còn ngồi trước cửa làm gì? Chị không ra ngoài thì có phải em sẽ chết cóng rồi không?
- Em có đi rồi đấy chứ, nhưng nhớ ra hôm nay là giáng sinh nên em quay về… - Lee ngập ngừng – Để tặng chị món quà này! – Lee kéo khóa áo, lấy trong người ra một hộp quà đặt vừa lòng bàn tay, đưa ra trước mặt Dung. – Chúc giáng sinh an lành!
Dung không nói được gì nữa, rưng rưng nước mắt nhận lấy món quà, mở nắp hộp ra. Một quả cầu pha lên, bên trong có ngôi nhà nhỏ, trước nhà là cây thông noel và chỉ cần lắc nhẹ quả cầu, những hạt kim tuyến trắng lấp lánh sẽ bay lên, phủ mái nhà và cây thông. Tất cả sống động như hiện thực. Mải ngắm món quà, Dung quên mất sự kiện chính, cho đến khi vô tình liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, Dung mới sực nhớ ra. Cô cuống quýt chạy vào phòng trang điểm lại rồi vội vàng đi để không bị trễ hẹn.
- Chị đi đâu mà trang điểm đậm vậy? Trước đây em chưa thấy chị như thế này bao giờ. – Lee mặt rầu rĩ, ngồi trên giường của cậu nhìn theo Dung.
- Chị đi gặp bạn… - Dung khẽ cau mày, rồi cô nảy ra một ý định mà cô cho là hay ho, mỉm cười, nhìn Lee trìu mến – Em đi với chị không? Đi chơi Noel đấy.
Lee gật đầu lia lịa, vội vàng chải chuốt, thay quần áo rồi theo Dung ra khỏi nhà. Hai người đón một chiếc taxi, địa điểm đến là công viên gần trường của Dung. Lee không hiểu vì sao lại đến đó, nhưng cậu rất vui vì Dung đã không còn nhắc đến việc đuổi cậu ra khỏi nhà. Không có tuyết rơi, nhưng gió đông vẫn khiến con người ta rùng mình cần một nơi nương tựa và sưởi ấm....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








