watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Anh tin chắc là thế nhưng sao vẫn cứ thấy hụt hẫng và trống vắng vây quanh?

Lại một chiều Sài Gòn ngập nắng, anh lại ngồi lặng yên trước cửa sổ căn phòng áp mái, cạnh chiếc máy tính bàn đã cũ và lôi ra nguyên một cuốn album của con bé mà anh đã từng chụp. Anh cắm cúi sửa từng bức hình với một thái độ cẩn trọng nhất. Vô tình bắt gặp lại tấm hình anh chụp con bé lần đầu tiên gặp nhau vào một chiều Sài Gòn ngập nắng như hôm nay, trái tim anh lại đập lạc đi một nhịp. Lần đầu tiên anh hiểu rằng, không phải khi nào lý trí cũng chế ngự được cảm xúc, nhất là khi những cảm xúc đó trong trái tim đang lớn dần lên và chẳng thể vì khoảng cách hay sự tuyệt vọng mà xẹp xuống.

Anh tự hỏi ở Paris hoa lệ, có giây phút nào đó, con bé còn nhớ đến anh? Nhưng chỉ nghĩ vậy thôi,chẳng để làm gì cả. Là anh chọn cách rời bỏ cuộc sống của con bé, là anh đã khước từ tiếng kêu cứu của con bé, vì thế mà anh không có quyền đòi hỏi bất cứ điều gì. Cho dù là thế, anh vẫn muốn biết con bé sống như thế nào, vẫn muốn gặp lại con bé một lần dù chỉ là lướt qua…

Cuối cùng, anh điền một dòng chữ nhỏ vào mặt sau bức ảnh- Appointment with Paris (Cuộc hẹn với Paris)

Cho đến một ngày, cú điện thoại ngắn từ Ban tổ chức khiến bàn tay anh run run, cảm xúc trống rỗng chẳng thể nào tin được tất cả lại là sự thật. Bức ảnh Appointment with Paris mà anh chụp con bé trong tà áo dài trắng dưới tán bằng lăng cuối mùa nồng nàn sắc tím đã đạt giải nhất một cuộc thi nhiếp ảnh không chuyên về chủ đề những nét đẹp vượt thời gian. Giải thưởng là một số tiền lớn và một chiếc máy ảnh đắt tiền mà trước giờ anh vẫn ước ao, nhưng quan trọng nhất là một khóa học nhiếp ảnh chuyên nghiệp trong hai năm ở Paris!

Những giọt nước mắt hạnh phúc lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm bươn chải trong cuộc đời, và rồi anh tự hỏi mình đang khóc vì cái gì? Vì niềm đam mê và sự nghiệp mà anh theo đuổi từ nay sẽ rẽ sang một trang mới hay vì anh sắp được bước tới gần hơn một con người mà bao lâu nay vẫn tồn tại ám ảnh khôn nguôi trong trái tim và cả tâm trí anh?

Một giọt nước mằn mặn thấm vào khóe môi, anh cảm nhận được vị của nỗi nhớ…

Vậy là đã hai mùa tuyết trôi qua, anh đã dần quen với cuộc sống hiện đại và gấp gáp ở thủ đô hoa lệ này, nhưng trong trái tim anh vẫn nằng nặng những cảm xúc khó tả. Ngần ấy thời gian trôi qua chẳng đủ để những ký ức tồn tại trong anh có thể phai mờ. Anh vẫn không ngừng tìm kiếm con bé.

Đã bao lần anh tưởng tượng về những cuộc hẹn bất ngờ của hai người giữa lòng Paris nhộn nhịp, nhưng chỉ là tưởng tượng vậy thôi, có mấy phần trăm là thật? Vậy mà anh vẫn chưa bao giờ thôi hy vọng. Thi thoảng có dáng hình nhỏ nhắn của một cô gái Châu Á nào lướt qua anh đều thoáng giật mình quay đầu lại, để rồi thêm một lần thất vọng. Và thi thoảng anh lại muốn hét lên.

“Em trốn đâu giữa lòng Paris nhỏ bé này?”

Ngày cuối tuần, Paris trống rỗng đến kỳ lạ, mà thực ra Paris chẳng trống rỗng bao giờ, chỉ có lòng người trống rỗng. Anh lang thang dọc bờ sông Senie thơ mộng, thi thoảng lại chĩa ống kính máy ảnh về phía cây cầu Pont Marie – cây cầu của tình yêu. Anh nghe nói, những người đang yêu đang đi trên cầu này mà ước một điều gì đó mà không để người đi cùng biết được thì sẽ thành hiện thực.

Bất chợt anh nghĩ về con bé. Trước đây, trong một tối ngồi thu mình cạnh ô cửa sổ nhỏ trên căn phòng áp mái cũ kỹ của anh, con bé ngửa cổ lên trời đếm những vì sao. Chợt một vì sao băng vụt qua, con bé chắp tay trước ngực lẩm bẩm cầu nguyện điều gì đó. Lúc anh gặng hỏi, con bé lắc đầu bảo là nói ra sẽ mất linh. Anh bật cười vì con bé lớn rồi mà vẫn tin vào trò trẻ con đó. Vậy nhưng trong sâu thẳm trái tim, anh chợt khát khao có được sự hồn nhiên vô tư ấy, dẫu biết điều đó không thật nhưng vẫn tin và hy vọng vô điều kiện.

Cuối ngày, khi hoàng hôn nhuộm rực một góc trời Paris, dạo qua những góc phố nhộn nhịp với những bản nhạc Saxophone- một khung ảnh rất Pháp hay lắng nghe giai điệu đẹp đẽ, thánh thiện của những bản thánh ca ở Notre – Dame de Paris, anh thấy lòng mình trở lại bình yên.

Bước vào một quán cafe lạ nổi bật lớp sơn màu hồng cùng những ô cửa nhỏ màu rêu xanh. Anh chọn một chiếc bàn ở góc quán, nơi có thể phóng tầm mắt nhìn ra tháp Eiffel rực rỡ ánh đèn. Nhấp một ngụm café nóng rồi lục trong túi ra bức ảnh đầu tiên anh chụp con bé – bức ảnh đã làm thay đổi cả cuộc đời anh. Anh cứ ngồi yên lặng nhìn ngắm hồi lâu. Những ngón tay miết nhẹ lên gương mặt của con bé tự nhủ rằng, thời gian trôi nhanh quá. Hai năm rồi còn gì, hai năm anh đã cố gắng tìm kiếm con bé mà không có một địa chỉ, không một số điện thoại hay ít ra là email. Hai năm anh học cách góp nhặt niềm thương và ủ chặt những chông chênh nỗi nhớ. Hai năm để tất cả những ký ức, những dòng suy tưởng bỗng chốc chỉ còn là hoài niệm.

Ngụm cafe cuối cùng tan chảy trong miệng, ánh tịch dương đã tàn trả lại cho Paris một màu huyền tĩnh lặng. Anh rời khỏi quán và tản bộ về nhà.

Nhưng anh đã không hay biết rằng, mình đã để quên bức ảnh ấy trên mặt bàn ở quán café lạ ấy, cho đến khi một cô sinh viên trẻ làm công việc part- time ở đây lúc trở lại dọn bàn đã nhặt được bức ảnh. Cầm lên xem, ánh mắt cô đột nhiên thoảng thốt rồi, đứng lặng hồi lâu nhìn lại chính mình trong bức ảnh, lòng xốn xang những cảm xúc kỳ lạ. Lật lại phía sau, một dòng chữ được viết từ mực đỏ đã nhạt màu nhưng thì nét chữ thân quen đến ngỡ ngàng – Appointment with Paris.

Trái tim cô thắt lại, một giọt nước ấm nóng trào ra nơi khóe mắt. Và rồi khi định thần lại, cô lao ra khỏi quán, chắc mẩm vị khách lạ đó vừa rời khỏi cách đây không lâu.

-The End-
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Chuyến xe bus số 13