watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Nhưng con bé thì khác, con bé vô tư bước vào cuộc sống của anh như một cơn mưa dịu mát đầu hạ rưới lên mảnh đất khô cằn cỗi. Lắm lúc buồn con bé lại chạy đến căn phòng áp mái của anh, nức nở kể cho anh về những trận cãi vã của ba mẹ, những áp đặt vô lý của người ba nghiêm khắc lên cuộc sống của con bé, và sự phiền toái từ những cái đuôi vẫn bám riết hằng ngày dẫu ai cũng dễ dàng nhận ra mục đích thực dụng đằng sau. Để rồi sau đó con bé mệt mỏi thiếp đi và khi tỉnh dậy lại tỉnh bơ chào tạm biệt anh. Riết rồi quen, có lúc anh bất chợt hỏi lý do, con bé lè lưỡi.

- Vì con thích chú!

Câu nói ấy bỗng dưng làm tim anh đập lỗi một nhịp.

***

Đã năm hôm liền anh không thấy con bé ghé qua hiệu ảnh hay căn phòng áp mái tồi tàn của anh, đột nhiên anh thấy nhớ nụ cười hồn nhiên, đôi mắt to tròn trong veo của con bé, và cả điệu bộ tí lắc bím tóc nâu mềm hay giọng nói lanh lảnh dễ chịu của con bé. Nỗi trống vắng mơ hồ len lỏi vào cuộc sống thường nhật của anh.

Sang ngày thứ sáu, sau tiếng gõ cửa gấp gáp và tiếng kêu răng rắc của cánh cửa gỗ đã phai màu sơn theo năm tháng,con bé xuất hiện trước cửa nhà anh với mái tóc nâu rối bù và đôi mắt sưng húp. Chưa bao giờ anh thấy đôi mắt đen láy con bé lại hằn lên ánh nhìn cô độc đến nhường ấy. Chiếc vali kéo màu xanh rêu đặt bên cạnh đôi chân nhỏ nhắn của con bé khiến anh thoảng thốt.

- Đã có chuyện gì xảy ra?

Chỉ đợi có thể, con bé buông chiếc vali chạy đến ôm chặt lấy anh, nước mắt nước mũi tèm nhem, thấm ướt một vạt áo anh. Sau khi để con bé khóc xong, anh đẩy con bé ra, vẫn giọng hỏi han lãnh đạm. Con bé ngừng khóc nhưng trong từng câu nói vẫn xen lẫn tiếng nấc đứt quãng.

- Em sắp phải đi du học, ở Paris. Ba mẹ đã đặt sẵn vé máy bay, một tuần nữa em bay!

- Điều đó sẽ tốt với em

- Chú nghĩ vậy thật sao?

Anh lưỡng lự một lúc…

- Chẳng phải trước đây em từng bảo Paris rất đẹp và em mong được một lần trong đời đặt chân đến đó? Và đây là một cơ hội rất tốt!

Con bé gật đầu khẽ rồi lại lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.

- Paris đẹp, nhưng không có chú!

Câu trả lời rõ ràng và rành rọt của con bé khiến tim anh dường như muốn ngừng đập. Con bé hồn nhiên và thẳng thắn trong cả tính cách, hành động lẫn cả cách bộc lộ cảm xúc thật của mình. Anh ngỡ ngàng dù không muốn thừa nhận.

- Vậy là em tới đây để chạy trốn?

Sự phớt lờ thay cho cái gật đầu, con bé tự nhiên bước đến đặt chiếc vali màu xanh rêu của mình vào một góc phòng.

- Nhưng ba mẹ em sẽ không thích em qua đây đâu.

- Nhưng chỉ cần em thích là đủ!

Con bé ngoan cố và ương bướng. Đột nhiên anh thèm sự dũng cảm của con bé, ở tuổi mười chín ấy, anh đã không có được thẳng thắn như vậy. Bị đặt vào một tình thế khó xử, nhưng trong ánh mắt con bé anh đọc được sự chân thành vì thế anh không đủ can đảm để từ chối.

Anh đưa chìa khóa căn phòng cho con bé còn mình thì ngủ lại hiệu ảnh. Dù sao đi nữa giữa anh và con bé vẫn tồn tại một khoảng cách rất xa, sự thánh thiện và chân thành của con bé không cho phép anh tự đánh mất mình. Còn con bé, trong ánh mắt dường như có vẻ buồn nhiều hơn và xa xăm nhiều hơn một chút.

***

Nhưng chuỗi ngày này không kéo dài được bao lâu sau khi ba con bé đến hiệu ảnh và gặp anh. Người đàn ông trung tuổi với bộ đồ vest lịch sự và đắt tiền cùng ánh mắt nghiêm khắc không ngần ngại ném vào mặt anh những từ ngữ dè bỉu và cay độc. Anh không chạnh lòng, đơn giản vì anh hiểu, bất cứ một ông bố giàu có và nghiêm khắc nào cũng chẳng thể nào chấp nhận nổi việc con gái cưng của họ dao du và thân thiết với một kẻ nghèo hèn như anh.

Người đàn ông đưa cho anh một chiếc phong bì dày cộm , nhưng anh từ chối thẳng thừng, anh nghèo nhưng không có nghĩa là anh sẽ đánh mất nhân phẩm của mình vì những thứ vốn dĩ không thuộc về mình. Anh trân trọng tình cảm và sự chân thành của con bé và không muốn lợi dụng nó vì bất cứ mục đích gì. Cuối cùng người đàn ông ra về sau khi nhận được một lời hứa danh dự từ anh và không kèm theo một điều kiện nào cả! Vì đơn giản anh biết, cả anh và người đàn ông đó đều có chung một mục đích là mong muốn một cuộc sống tốt hơn cho con bé.

Sự can đảm và ương bướng của con bé chẳng thể thắng nổi sự nghiêm khắc từ người cha của mình. Sau một hồi cãi vã và gò má hằn lên năm vết ngón tay sưng tấy, con bé ngoan ngoãn xếp đồ đạc về nhà. Trước khi đi, con bé để lại cho anh một tờ giấy nhắn, chỉ vỏn vẹn bốn chữ “Giữ em lại đi!” kèm theo lịch trình cất cánh của một chuyến bay đường dài đến Paris.

***

Ngày con bé đi, anh ở lỳ trên căn phòng áp mái, bên cạnh ô cửa sổ nhỏ. Ánh mắt thất thần trống rỗng nhìn ra con sông Sài Gòn mờ ảo trong làn sương, bàn tay anh vẫn nắm chặt tờ giấy nhắn của con bé để lại trong tay, chặt đến nỗi khiến nó trở nên nhàu nhĩ.

Anh tự hỏi mình đâu là gì để có quyền giữ con bé ở lại? Tại sao con bé lại chọn anh. Vì cái gì?

Chẳng phải ngay từ đầu con bé đã tự nguyện gọi chú – cháu, chẳng phải con bé đã chọn một mối quan hệ an toàn, tại sao lại còn trao cho anh một niềm tin đặc biệt đến vậy?

Anh chưa bao giờ muốn mình là bến đỗ cho một ai cả, chưa bao giờ muốn ai đó đặt niềm tin vào mình, anh phớt lờ sự hy vọng của con bé. Đơn giản vì cái tuổi hai sáu của mình, anh đã đi qua rất nhiều sự bồng bột vật vã của tuổi trẻ, cảm xúc chỉ đơn giản là một thứ nhất thời, chẳng có gì là mãi mãi cả.

***

Cùng lúc đó ở sân bay Tân Sơn Nhất, giờ bay cận kề, tiếng loa phóng thanh thúc dục mỗi lúc một dồn dập. Nhưng con bé vẫn cứ tần ngần đứng lặng, ánh mắt có gì đó xốn xang nhìn ra xa, tưởng chừng như đang hy vọng có một ai đó sẽ xuất hiện ở đó, nở một nụ cười hiền và giữ con bé ở lại. Nhưng con bé đã hoàn toàn thất vọng, đáp trả lại sự hy vọng chỉ là những dòng người đông đúc hờ hững lướt qua. Con bé hiểu thời gian đang dần trôi qua gấp gáp, đồng nghĩa với sự khước từ. Cuối cùng theo sự thúc dục của người đàn ông trung tuổi, con bé nhanh chóng bước vào cửa check- in rồi mất hút sau dòng người tấp nập.

Con bé đã không hề biết rằng, ở phía xa, có một người vừa phóng xe với tốc độ khủng khiếp trên quãng đường bảy cây số chỉ để kịp giờ bay của con bé. Nhưng là để nhìn con bé lần cuối trước khi lên máy bay, chỉ vậy thôi, không kèm theo bất cứ một đòi hỏi nào cả. Bởi vì một lời hứa danh dự, Paris mới là một nơi con bé cần.

Những tháng ngày nhàn nhạt trôi qua, anh trở về với cuộc sống bình yên và bất cần vốn dĩ, nhưng khác hơn một chút là thi thoảng đâu đó trong những mảng màu xám thật trầm ấy lại xen lẫn bóng hình của một cô bé có mái tóc tết sam và nụ cười tỏa nắng. Nhưng chỉ là thi thoảng vậy thôi, anh biết cảm xúc chỉ là những thứ nhất thời, quan trọng nhất vẫn là lý trí và anh tin lý trí mình có thể chế ngự được cảm xúc. Rồi thời gian sẽ xóa mờ dấu vết của con bé đã lưu lại trong cuộc đời anh....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Anh sẽ thay em sống tiếp phần còn lại
» Anh… Người đánh cắp bốn ngăn trái tim em
» Anh sẽ phải chép phạt vì….
» Cấp Visa cho trái tim
1234...678»