- Ai vậy? – Duy cười.
- Sao em biết được? – Hải lắc đầu, vẻ vờ vĩnh. – Nhưng chắc là xinh.
- Lại đoán linh tinh chứ gì! – Duy bĩu môi.
- Anh đẹp trai thế kia mà! – Hải thè lưỡi trêu.
- Anh biết mà. – Duy gật đầu và làm bộ nghiêm túc.
Cả hai phá lên cười giòn tan, phá tan sự tĩnh lặng của biển chiều. Ánh tà dương đong đưa trên mái tóc đen nhánh của Hải. Ngược nắng, Hải xinh như nàng tiên ánh sáng. Duy ngơ ngẩn nhìn mãi.
Hải khua chân vào mép nước, thầm thì hỏi Duy:
- Anh yêu biển không?
- Yêu chứ.
- Nhiều không?
- Rất.
Lúc ấy, Duy nhớ là Hải đã cười rất tươi. Như có nỗi niềm hạnh phúc nào ẩn sâu trong đôi mắt màu hổ phách trong veo ấy vậy. Anh không hiểu được hết nhưng anh cảm nhận thấy đó là nụ cười của hạnh phúc.
Những lần tiếp theo “hẹn hò” với biển đều như thế. Nỗi niềm hạnh phúc giản đơn dần dần lớn lên trong lòng chàng trai xa xứ lâu năm. Bên anh giờ không những “bóng hồng” theo kiểu mau thích chóng chán. Bên anh giờ có biển, và cô gái anh yêu. Cô gái ấy đôi khi chẳng làm gì, cứ ngồi lặng yên bên anh, cùng anh thả mặc những nghĩ suy lên tung trời lộng gió, cùng anh quẳng hết những ưu tư không vui vào cơn sóng tràn bờ. Cô gái ấy y hệt biển, nhẹ nhàng và thanh khiết, thổi vào anh hồn yêu tươi mới, biêng biếc. Cô gái ấy có lần mang cho anh một chiếc vỏ ốc trắng, bảo anh áp vào tai mình.
- Anh sẽ nghe thấy biển.
- Ừ.
Duy nâng chiếc vỏ ốc lên, áp vào tai. Anh thả hồn mình nghe miên man những âm thanh vi vu kì ảo lùa khe khẽ qua tai, lay lay trên những lọn tóc nâu mỏng. Những âm thanh miên man kéo dài làm lòng anh bình yên đến lạ, hệt như có bàn tay nào dịu dàng vỗ về mơn man vào tâm can, hong khô những cảm xúc xa xứ ướt át. Duy cứ áp chiếc vỏ ốc vào tai, nhắm nghiền mắt, gật gù gật gù. Hải ngồi cạnh bên, thầm thì:
- Anh nghe chứ?
- Ừ.
- Biển nói gì?
- Nói rằng em rất xinh. – Duy cười.
- Cái đó thì biết rồi. – Hải cười giòn tan và đánh nhẹ vào vai Duy. – Còn gì hay hơn không?
- Biển bảo anh thật sáng suốt khi chọn trở về Việt Nam.
- Vậy… - Hải chợt nhỏ nhẹ hẳn. – Anh yêu biển chứ?
- Yêu.
- Nhiều không?
- Rất.
Và Duy lại thấy Hải cười. Nụ cười không thành tiếng, không rõ ràng hữu hình nhưng lưu đọng lung linh trên khóe mắt Hải và ngân vang đầy lòng anh. Vẫn là nụ cười giấu hết cả nắng vào mắt môi. Thảo nào Duy luôn thấy ở đây trời tối vội. Hóa ra cô gái này lấy trộm ánh sáng của mặt trời.
Duy luôn thắc mắc sao lần nào gặp, Hải cũng hỏi anh câu ấy, rằng: “Anh yêu biển chứ?”. Anh biết cô muốn nghe một sự khẳng định, nhưng tình yêu của anh dành cho biển lẽ nào lại quan trọng với cô đến vậy? Hay cô đã yêu biển đến da diết và hằng mong tìm được một người giống mình? Vì lẽ đó cô đã ở bên anh, khi biết anh cũng phải lòng biển? Vì lẽ đó cô mới làm bạn với anh suốt những ngày tháng qua? Anh nhiều lúc phân vân và băn khoăn dữ dội nhưng chẳng cách nào ép mình hỏi cô được. Anh nhìn thấy ở cô gái này quá nhiều bí mật, nhưng là những bí mật dễ thương và trong lành mà nếu bật mí sẽ chỉ làm anh vui chứ nhất quyết không gây tổn thương. Vậy nên, anh quyết định không hỏi gì cả. Anh để yên, lặng lẽ tận hưởng cảm giác hạnh phúc bên biển, và cô. Chẳng phải cô gái ấy như là biển, đầy những bí ẩn bất ngờ sau vẻ dịu dàng tươi trẻ! Và nếu cô gái ấy là biển, sẽ chẳng bao giờ làm tổn thương, mà yêu trọn cả anh như mối tình lâu năm khắc khoải. Nhất định thế!
Tối hôm ấy, nghĩa là sau một thời gian thật dài Duy đã ở đây và trải lòng cùng biển, anh đang ngồi ngơ ngẩn nhớ về những buổi chiều gần đây, thì bất ngờ nhận được điện thoại của cô gái lạ lùng xinh đẹp ấy. Lúc cầm điện thoại trên tay, anh vô cùng ngạc nhiên. Cô gái này, gọi điện thoại cho anh, đây là lần đầu tiên. Những lần họ liên lạc với nhau qua điện thoại hoàn toàn chỉ bằng tin nhắn. Hải nói không thích nói chuyện qua điện thoại lắm, cô bảo là do không nhìn thấy mặt người bên kia, nên không đoán biết được tâm tư họ. Như vậy, thì thật là khó xử. Còn tin nhắn thì về cơ bản chỉ là những dòng chữ trao đổi thông tin đơn thuần, chẳng ai phải gọt giũa gì nhiều. Thế nên họ chọn cách nhắn tin. Vậy mà gì đây? Hôm nay Hải chủ động gọi cho Duy á? Cảm giác của Duy thật là lạ và có gì hơi hoang man. Hẳn là một bất ngờ. Duy nghĩ vậy và bấm phím accept, lòng hồi hộp trông chờ một ngạc nhiên thú vị.
- Hôm nay phá lệ à?
- Vì hôm nay đặc biệt. – Đầu dây bên kia, giọng Hải vang lên đáng yêu như trẻ con.
- Hôm nay… đặc biệt á? Ngày gì vậy? – Duy ngạc nhiên hỏi lại.
- Ngày mai em bay rồi. – Giọng Hải chùng xuống hẳn.
- Sao cơ?
Lần này Duy thật sự hoảng hốt. Chiều nay Hải còn cười nói vui vẻ với Duy, chẳng đả động gì tới việc này cả. Cũng không hề có dấu hiệu gì bất thường và anh hoàn toàn không cảm nhận được chút gì lạ lùng từ cô. Hay Hải chỉ đùa Duy nhỉ?
- Luân Đôn, Anh Quốc. Ba năm. Ngày mai bay đấy. – Giọng Hải vẫn nhỏ nhẹ và từ tốn, nhưng siết chặt tâm can Duy.
- Em không nói gì hết.
Giờ em nói đây. Tốn tiền gọi cho anh còn gì. Hi hi. Đừng có giận đấy.
Duy hình dung phía bên kia đầu dây, Hải vẫn đang cười cái kiểu trẻ con dễ thương đáo để ấy, nhưng quả thật lần này anh vui không nổi. Anh chỉ biết trách cô, một cách bất lực:
- Sao em không nói cho anh sớm hơn? Anh còn chẳng nói được lời chia tay với em.
- Em ghét sự chia tay ủy mị. Như thế này, thật đơn giản, anh thấy không? Chỉ như là em ra biển buổi sáng, còn anh buổi chiều. Xem như chúng ta vẫn đến cùng một nơi hàng ngày, nhưng không gặp nhau. Và đến tối về, sau khi dành cả buổi chiều lanh quanh một mình trên biển, anh lại nhắn tin trách móc. Ha ha. Vẫn như cũ mà anh nhỉ!
Duy nghe tiếng cười giòn tan của Hải nhưng anh cảm thấy quá giận:
- Em ích kỉ vậy?
- Không hề.
- Em không cho anh chút cơ hội nào để nói với em cả.
- Anh muốn nói điều gì mà giấu lâu đến thế? – Hải chợt dịu dàng như sợ làm đau giây phút này.
- Anh… chưa kịp nói yêu em, đồ ngốc! – Duy thốt ra từng từ thú nhận, anh biết lúc này dù không đối diện Hải nhưng mặt anh hẳn là đỏ ửng lên. – Giờ anh phải chờ ba năm sau để nói ra ư?
Đầu dây bên kia chợt im lặng. Duy thậm chí còn không nghe được tiếng thở của Hải. Duy lại một lần nữa rơi vào hoang mang. Hải đang nghĩ gì? Cô cũng chờ đợi điều nay hay đang thấy anh thật ngốc? Thêm một giây qua đi là anh lại thêm căng thẳng. Bất chợt anh nghe thấy tiếng gì êm như là tiếng cười của cô vọng lại. Phía bên kia, Hải quả thật đang cười:
- Anh mới là ngốc!
- Sao cơ?
- Chẳng phải lần nào gặp em, anh cũng thú nhận điều đó rồi ư? Anh không nhớ à?
- Anh chưa từng nói mà. – Duy ngạc nhiên.
- Học lại từ Hán Việt đi. Đồ ngốc nhất quả đất. – Giọng Hải lại trở về vẻ đáng yêu trẻ con. – Thôi em ngủ sớm lấy sức mai bay đây. Khi nào hiểu ra thì liên lạc với em. Chúc em lên đường bình an và may mắn đi. Biết chừng sang đấy em gặp một anh Tây cực đẹp trai và cực tốt nhé! Hi hi.
Duy ngơ ngác ậm ừ rồi im lặng nghe tiếng bên kia tắt máy. Lòng anh dâng đầy nỗi băn khoăn rất mới. Anh đã nói yêu Hải rồi ư? Chưa hề mà! Hải vừa bảo gì với anh ấy nhỉ? “Học lại từ Hán Việt đi”. Khoan đ
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ









