watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Duy loanh quanh trên bãi biển suốt mấy giờ đồng hồ vẫn chẳng thấy bóng dáng xinh xắn ấy đâu. Cứ thấy từ xa có ai ngồi nghịch cát, nhặt vỏ ốc là Duy mừng rỡ chạy đến, nhưng chẳng lần nào là Hải. Hải đang ở đâu thế không biết, Duy tự hỏi và sốt ruột quá chừng. Nhưng bao nhiêu lo lắng và trông đợi của Duy đều chẳng ích gì khi hoàng hôn đã phủ xuống từ đời nào, Hải cũng chẳng hề xuất hiện. Chỉ là những bóng dáng na ná, hay những hành động tương tự làm Duy nhầm lẫn. Duy thấy mình ngốc nghếch và buồn cười quá. Ngày xưa chỉ có những cô gái tìm Duy, và phát cuồng vì Duy. Duy có đời nào mảy may quan tâm đến ai. Thế mà giờ… Duy tự trách mình ngốc rồi buồn bã ra về, không quên ngoái lại lần nữa, vẫn mong chờ một dánh hình quen. Nhưng dường như chỉ tăng thêm phần ngờ nghệch trong anh.

Về nhà, Duy cứ suy nghĩ mãi về cô bé tên Hải ấy. Là cô bé nói dối anh, hay cô đã gặp vấn đề gì không đến được? Hay cô chỉ đùa anh cho vui? Hay là… Bao nhiêu nghi vấn đặt ra làm Duy thiếp đi lúc nào không biết. Trong mơ, anh thấy biển…

Hôm sau, Duy vẫn ra từ khá sớm. Và trước khi đi anh vẫn tăm tia chăm chút cho vẻ ngoài của mình như hôm trước. Chỉ là không sốt sắng bằng. Mái tóc nâu được đánh rối trông lãng tử và đẹp hơn bao giờ hết. Anh thả bộ dọc bờ biển vì chưa thấy Hải đến. Trong lòng lại dậy lên nỗi bâng khuâng. Đến khi anh lang thang được hai vòng thì bất chợt thấy cô gái ấy đang ngồi nghịch cát ở chỗ cũ. Ánh mắt hoàn toàn điềm nhiên như không. Duy ngơ ngác chạy đến, ngồi phịch xuống, nói như trách:

- Hôm qua em không đến đây à?
- Có chứ. – Hải trả lời thản nhiên.
- Nói dối. Anh không thấy.
- Anh đến giờ này à?
- Ừ. Anh luôn ra giờ này mà.
- Hôm qua em đến vào buổi sáng. – Hải cười gọn ơ.

Duy ngẩn ngơ nhìn Hải, rồi lại cười phá lên để giễu mình. Ừ nhỉ, Hải đã nói không đến vào một giờ cố định đâu mà. Tại anh sốt sắng và ngớ ngẩn quá. Anh chẳng nói được lời nào, đang yên lặng để chữa thẹn thì Hải quay sang bắt chuyện trước:

- Không phải là hôm qua anh tìm em đấy chứ?
- Anh đến theo thói quen và không thấy em thôi. – Duy nói dối.

Bất chợt Hải ghé sát mặt vào Duy, nhìn vào mắt anh rồi cười toe toét:

- Đôi mắt đẹp đang phản bội anh kìa. Đồng tử giãn ra to lắm đấy. Hi hi.

Duy bối rối lấy tay dí vào trán Hải đẩy ra. Sao cô gái này phải quá thông minh như vậy để anh luống cuống không phải là mình nữa? Hay… đây mới chính là Duy? Về đây, biển hiền hòa đã tẩy sạch những đào hoa lãng tử khỏi người Duy, trả lại Duy hiền lành ngốc nghếch như ngày của năm năm xa xôi về trước. Về đây, Duy gặp một nụ cười trong khiết anh chưa từng bắt gặp ở đất Mỹ, làm cho tim anh đập nhanh một nhịp.

Duy bỗng chìa tay ra, nói như ra lệnh:

- Điện thoại em đâu?
- Làm gì cơ?
- Lưu số anh để khi nào đến buổi sáng thì báo.
- Làm gì? Không thích đấy! – Hải lắc lắc mái tóc tinh nghịch.
-Thôi được rồi, - Duy lôi điện thoại ra, rà tay lên bàn phím. – đọc số em anh lưu vậy. Vinh dự lắm đấy nhé. Anh chẳng mấy khi lưu số ai đâu.
- Mặc kệ anh chứ. Em không thích. – Hải thè lưỡi trêu Duy rồi đứng bật dậy chạy đi.

Duy phì cười, đứng dậy đuổi theo cô nàng xinh đẹp đáo để. Chạy đuổi đến ướt nhem quần áo, cười rộn tung cả buổi chiều lộng gió biển, cuối cùng Duy đã xin được số điện thoại của Hải. Anh vui đến chết được. Anh sẽ thôi để mình bị động, thôi để Hải mắng là ngốc, và thôi việc tẽn tò như đứa trẻ. Anh thật sự đang cố thiết lập một mối quan hệ nghiêm túc với cô bé cười xinh như nắng này. Không giống với những lần vui chơi thoáng qua trước, Duy bắt gặp lòng mình rung động khi gặp Hải, và nếu cô không nói gì mà chỉ cười thôi anh cũng thấy vui lắm rồi. Chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ có niềm vui giản đơn và hiền lành đến vậy. Chưa bao giờ, khi ở xứ người.

***

Tối đó về, Duy cứ lăn qua lăn lại trên giường với chiếc điện thoại trên tay. Anh có nên nhắn tin cho cô bé ấy không? Cô gái ấy quá thông minh để có thể bắt thóp được lòng anh, như cái cách cô ấy bắt mất hồn anh vậy, chỉ bằng những cử chỉ giản đơn, tự nhiên và khéo léo. Anh ngẩn ngơ nhớ đến lúc Hải ghé sát vào mặt mình, thầm thì với anh một câu lém lỉnh. Đôi mắt ấy, nhìn gần đẹp như mùa thu vậy. Đôi mắt ấy, nhìn gần, có màu hổ phách.

Duy mím môi quyết định gửi đi một tin nhắn. Và anh hồi hộp chờ hồi âm. Tin nhắn mà anh cố sức nghĩ cho thật “hay ho” để gửi: “Thời khóa biểu ngày mai không thay đổi chứ?” hóa ra vẫn thua cô bé học sinh lớp mười một kia một nhịp: “Không biết. Học sinh có thể bùng tiết không báo trước. Ha ha.”. Duy không nhớ mình đã cười bao nhiêu lần khi đọc tin nhắn ấy, hay chính xác là anh không nhớ mình đọc đi đọc lại cái tin ấy tổng cộng bao nhiêu lần. Rất nhiều thì phải. Đủ để anh thấy mình vui như gặp được mối tình đầu. Những cảm xúc lạ lùng tươi mới, rộn ràng như sóng vỗ bờ mà đôi khi êm như khua chân vào nước, lần đầu tiên anh có được. Chẳng phải sao, Hải quả là mối tình đầu!

Có lần, Hải xòe tay ra trước mặt Duy, nghiêng đầu nói:

- Đưa tay ra xem nào?
- Xem gì? Lợi dụng nắm tay anh phải không? Ha ha. – Duy cười to, trêu Hải.
- Điên à? Xem có sống lâu bằng em không đấy. Hi hi.
- Em biết xem bói á?
- Biết nhiều thứ lắm. Nào, đưa tay đây. – Hải giục.

Duy đặt tay trái mình lên lòng bàn tay ấm nóng của Hải, rồi ngồi yên ngẩn ngơ nhìn Hải đăm chiêu xem xét các đường chỉ tay của mình. Trong những đường chỉ tay ngốc nghếch ấy, có đường nào bảo rằng Duy đang phải lòng Hải? Giá mà có, Duy mong Hải sẽ đọc ra và hiểu rằng giây phút này tim Duy đập nhanh tới chừng nào. Cô gái này thông minh đến vậy, sao đến giờ vẫn chưa biết rằng có người đã bị mình bắt mất hồn? Hay cô biết rồi mà giấu hết vào lòng vờ vĩnh? Cô im lặng để trêu chọc anh thêm nữa, để làm anh nhớ thương mình nhiều hơn nữa? Chắc vậy. Và cô gái ấy thành công rồi. Từng ngày từng ngày gặp Hải là Duy lại nhận biết tình cảm mình nhiều thêm, đôi lúc anh không ngăn được, phải ngồi xa Hải hơn một chút để cô không nghe được tiếng tim anh đập vội. Anh bối rối như một đứa trẻ trộm thích cô bé xinh xắn nhà bên, hàng ngày làm những việc ngốc nghếch để cô bé nhìn thấy và chú ý. Giờ, Duy đào hoa phong lưu thật sự đã chết tận đẩu đâu nơi xứ người xa lắc, chỉ còn lại Duy ngốc nghếch mới biết yêu, trót phải lòng biển và phải lòng cô gái của biển.

Duy đang chăm chú nhìn Hải thì bất ngờ ánh mắt ấy ngước lên chạm vào mắt anh. Anh bối rối chớp mắt mấy cái ra vẻ không – có – gì rồi vờ vênh mặt:

- Thế nào? Sống rất lâu và sẽ rất giàu có hả?

Hải không trả lời mà cười lém lỉnh:

- Anh Duy đào hoa đấy. Thích thật!
- Ơ…

Duy đơ hẳn xúc cảm không biết nói gì nữa. Quả là không gì giấu được đôi mắt mùa thu thông minh này. Nhưng giờ anh nên nói gì đây? Thừa nhận ư? Nếu biết Duy từng cặp kè với rất nhiều cô gái khi ở nước ngoài, Hải liệu có mở lòng để yêu anh? Và quan trọng là cô có còn tin tưởng vào những tình cảm anh dành cho? Hay sẽ nghĩ đó lại là yêu đương nhất thời chớp nhoáng của tuổi trẻ nông nổi? Duy ngẩn ngơ nhìn Hải chẳng biết nói câu gì. Hình như đọc được điều đó trong mắt anh, Hải cười lỏn lẻn:

- Nhưng mà báo anh tin buồn này, có vẻ như anh sắp gặp một ai đó chấm dứt vận đào hoa của mình thì phải. Ha ha.
- Là sao?
- Một người sẽ làm anh yêu đến chết. Thế là tiêu nhé! Hết rong chơi chạy nhảy luôn. – Nói rồi Hải chỉ vào đường chỉ tay cho Duy xem. – Thấy không, đến đây này, “bị” yêu thật nhé!...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Anh đã tìm được cách để quên em
» Anh của riêng em-suốt đời
» Anh sẽ thay em sống tiếp phần còn lại
1234...282930»