watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gió thổi mạnh làm bật khung cửa sổ, phá tan những suy nghĩ trong đầu Thu. Cô giật mình quờ cái điện thoại, đã quá 3h am rồi mà cô vẫn chưa ngủ. Từng luồng gió lạnh ở đâu đó len lỏi qua khung cửa sổ phòng trọ cô. Trời lạnh rồi, lạnh thật rồi, Đông đã về thật rồi, cuối tháng 11 rồi ư? Đã một tuần trôi qua, cô sống và làm việc như một cỗ máy không ngủ, cô đang cố chấp, tự dối lòng mình và mường tượng rằng không có chuyện gì xảy ra cả, tất cả chỉ là cơn mơ thoáng qua mà thôi, mọi thứ vẫn diễn ra như quy luật của nó, chỉ khác là không sms, không yahoo, không facebook mà chỉ còn có một mình cô, cô đơn lạc lõng ở căn phòng nhỏ bé này.

Thu đã hết nhường chỗ cho Đông về. Mùa Đông của thiên nhiên đã quay trở lại còn Đông của cô đã xa mãi... Đông là rung động đầu đời của Thu, Thu đem hết yêu thương dành chọn cho Đông. Đông là một anh chàng đặc biệt, nhỏ nhắn và học trên cô một khoá. Thu là một cô gái thuộc cung Sư Tử, mạnh mẽ, cá tính nhưng lại rất dịu dàng như chính cái tên của cô vậy. Tình yêu của họ cũng đã từng gặp nhất nhiều sóng gió để đến được bên nhau, nên trong Thu luôn có một niềm tin rằng đó là tình yêu chân thành thực sự. Họ đã cùng nhau đi qua ba mùa: Xuân, Hạ, Thu, rồi dừng lại vào những ngày chớm Đông. Khi mọi thứ vẫn còn đang ngọt ngào, bình yên.

Hàng ngày tranh thủ sau mỗi giờ tan học cô vẫn miệt mài đan yêu thương vào từng mũi len gửi trọn tình yêu thương của mình vào chiếc khăn ấm làm món quà bí mật dành tặng Đông. Cô biết chắc Đông sẽ rất hạnh phúc với món quà bất ngờ này! Vì cô biết Đông rất muốn được đeo chiếc khăn do người mình yêu đan tặng, Thu giả bộ vụng về trả lời rằng mình không biết đan khăn, Đông chỉ nhẹ nhàng không trách móc, anh mỉm cười an ủi “vậy thì chỉ cần hai chúng ta đi chọn mua khăn Đông là anh vui rồi”. Đông đâu biết trong tủ quần áo mùa Đông của cô có nhiều khăn len như thế nào, đủ loại màu sắc, từng hoạ tiết hoa văn đều được cô tỉ mỉ từng mũi len. Những chiếc khăn đó đều là tự tay cô làm, những chiếc khăn ấm áp của mấy nhỏ bạn cũng là một tay cô đan và lên ý tưởng hoa văn. Cô cười tủm tỉm nhẹ nhàng, cô sẽ dành cho anh một điều bất ngờ.

Khi yêu người ta thường quan niệm không tặng nhau khăn, không chụp ảnh chung, không tặng bạc… vì tặng những món quà như vậy sẽ mang lại những điều không may mắn trong tình yêu. Cô chẳng tin vào những điều đó, cô nghĩ đơn giản chỉ là trao yêu thương, trao ấm áp cùng kỷ niệm thì tình yêu sẽ càng hạnh phúc thêm thôi chứ tại sao lại là không may mắn hay là chia lìa được. Mỗi tối cô vẫn vừa nhắn tin cho anh, vừa nghe điện thoại và vừa đan khăn. Một mình hát nghêu ngao “Cơn gió lạ” - Ngủ ngon anh nhé tình yêu của em, và ngày mai sẽ ngọt ngào những ước hẹn. Phải làm chi để hết buồn , chỉ vì quá nhớ người, một cảm giác rất trống vắng đến hiu quạnh”…..

Thời gian đó cô và anh ở cách xa nhau 70 km, một khoảng cách không quá xa nhưng cũng đủ để cho nỗi nhớ anh da diết trong cô. Cô vẫn học ở trường còn anh đang phải tập trung ôn thi học tiếp chương trình nâng cao trên Hà Nội. Tuy vậy nhưng cuối tuần nào anh cũng lấy cớ về quê để tạt qua thăm cô. Có lần cô bị ốm vì thời tiết giao mùa, cô giấu không cho anh biết, để anh tập trung vào ôn thi. Cô không nghe điện thoại vì sợ cái giọng khàn khàn của cô sợ lại bị anh mắng vì cái tội không biết tự chăm sóc cho bản thân, sợ anh lại bắt uống thuốc. Như có một linh cảm đặc biệt, sáng hôm sau anh về bất ngờ mà không cho cô biết, 6h sáng chuông điện thoại reo lên bản nhạc chuông quen thuộc “ một trái tim, một tình yêu” my prince is calling. Anh đã có mặt trước cửa nhà cô, cố gắng gượng dậy, cô mở cửa rồi gục xuống vì mệt, anh lao vào thật nhanh đỡ cô dậy ôm chặt lấy cô, anh không an ủi hỏi thăm gì cả mà chỉ trách mắng cô. Đông vẫn vậy chẳng bao giờ thay đổi, miệng thì mắng cô nhưng trong lòng anh lại xót thương cô nhiều lắm. Cô thấy mình thật hạnh phúc vì anh lại trở về bên cô. Đôi bàn tay cô nắm chặt lấy tay anh, bàn tay ấm áp mọi khi của anh hôm đó lại lạnh ngắt vì vừa phải đi một chặng đường dài, Thu thấy thật thương anh, cô lấy bàn tay nhỏ bé của mình làm ấm bàn tay anh, cô không muốn buông tay anh ra, cô sợ, sợ cái cảm giác của những ngày xa nhau. Đó là những kỷ niệm còn lại cô có được.

Khi chiếc khăn đã đến mũi cuối cùng, đợi một ngày trời lạnh thực sự cô sẽ tự tay mình quàng lên cổ anh chiếc khăn ấm áp này, anh sẽ không bị lạnh bởi những chặng đường dài mỗi lần về thăm cô, chỉ hai tháng thôi tình yêu của cô sẽ lại trở về bên cạnh cô. Nhưng cái ngày hạnh phúc đó nó chẳng thể đến được với Thu . Cảm giác thật lạ của những người yêu nhau: bất an, lo lắng khi thấy anh có những biểu hiện lạ. Trái tim cô mách bảo một điều gì đó, những suy nghĩ vu vơ, rùi lại gạt nó ra khỏi đầu. Chỉ là anh bận rộn hơn vì cận kề tới kỳ thi thôi, sms em cũng ít đi để dành thời gian cho anh học. Cô biết anh đang cố gắng thi thật tốt, để sau này hai đứa có thể lại được gần bên nhau. Ngày anh thi cô dậy thật sớm, dặn anh nhớ mang theo cây bút cô mua tặng anh, đó là chiếc bút cô mua ở Văn Miếu Quốc Tử Giám với hi vọng nó sẽ mang lại may mắn cho anh. Anh là người đi thi nhưng cô còn thấp thỏm lo âu hơn cả anh, cô lên chùa cầu cho anh thi thật tốt.

Nhưng kết quả thi của anh dường như không được tốt, anh thất vọng, rồi lại tự trách mình vì học chưa tốt. Cô chi biết an ủi anh một phần nào đó rồi cũng lại tự nhận lỗi vì mình cũng có một phần lỗi trong đó.
Kết thúc kỳ thi anh về lại bên cô, cứ nghĩ rằng cô sẽ được hạnh phúc và tạm thời hai người sẽ không phải xa nhau nữa. Nhưng không phải vậy! thời gian anh trở về thì cũng là lúc cô phải đêm ngày chuẩn bị cho kỳ thi cuối. Cô quan tâm anh ít hơn trước và vô tình không biết rằng lúc này anh đang rất buồn và cần cô ở bên. Vậy là cứ thế bận rộn ôn thi cùng nhóm bạn mà không hề để ý đến cảm giác của anh lúc này!

Một ngày nhiều cảm xúc của thời sinh viên, cô vẫn thường hay chọn cho mình những dòng entry trải lòng trên trang Blog quen thuộc của mình. Chỉ là vô tình, vô tình mà thôi: đã lâu rồi cô không còn vào Blog của Đông mỗi ngày như trước, một cái click chuột như thói quen cô vẫn thường làm là ghé qua anh trước rồi vào lại nhà cô sau. Tuy những dòng Blog của Đông chưa bao giờ viết tình yêu của Thu trong đó nhưng nó lại là nơi gắn kết tình yêu của cô dành cho anh. Từ ngày yêu Thu anh bỏ quên cái thói quen viết entry cảm xúc mỗi ngày. Lần này thật lạ, những dòng blog còn mới nguyên vừa được viết từ hai hôm trước. Đó là cảm xúc tâm trạng mới nhất lúc này của Đông ư? Cô tự hỏi chính mình rồi lại tự tay kéo dài con chuột, cô chẳng dám tin, chẳng dám nghĩ những gì mà anh viết phải chăng đó là sự thật, một sự thật tê tái, nhói đau trong cô!

Anh viết về người con gái anh yêu – một tình yêu trước đó. Đó chính là câu trả lời cho cái cảm giác bất an xa lạ đó của Thu. Cô gạt những suy nghĩ đó qua một bên, nhẹ nhàng gõ từng phím chữ hoàn thành xong cái entry cảm xúc về người thầy của mình. Cô biết giờ lòng mình đang rất hoang mang, đang kìm nén thật chặt để nước mắt không rơi ra, vì cô vẫn hi vọng những dòng chữ kia chi là có một sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng cô biết anh, hiểu anh, sẽ không bao giờ cô tin bất kỳ cảm xúc nào đó của anh là giả dối cả. Tối hôm đó cô quyết định gặp anh, chỉ là gặp để hỏi một câu hỏi duy nhất “ Đông có yêu Thu không?” mặc dù câu trả lời vẫn thật là hoàn hảo nhưng cô vẫn chọn im lặng và buông tay! “ Yêu” như vậy đã là đủ đầy cho một câu hỏi mà Thu muốn khẳng định .Cô biết nhìn sâu trong mắt anh, đó là những lời nói không thật lòng. Nhưng cô vẫn hài lòng về câu trả lời cho lần cuối đó! Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cô rơi lệ trước mặt anh, cô không bao giờ cho phép nước mắt rơi để người khác nhìn thấy sự yếu đuối của mình....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Tạm biệt chàng ngốc, tạm biệt 2013 (Gửi người em yêu!)
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
1234...636465»
Truyện ngẫu nhiên
» Ôm em thêm lần nữa, được không anh ?
» Ông xã à, ôm em một phút có được không
» Ồ, có vợ thật là tuyệt
» Ơi con sáo mùa hạ !
» Anh đã tìm được cách để quên em
1234...383940»