watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

-Xe tớ đang bị hỏng. Lâu lâu đi bus đi học cũng thấy thú vị phết. Hình như… hôm qua tớ đọc trên mạng có một bài viết viết về một con chuột to như con lợn… ở Mỹ thì phải?

Không phải chứ? Nó chỉ buột miệng nói ra như vậy thôi mà. Có khi nào Hải Anh nói dối để lòe mình không nhỉ? Chắc là trong bụng đang cười mình đây.

-Thật á?

-Ừ, thật mà. Để tối về tớ gửi link cho cậu đọc nhé. Hehe. Trí tưởng tượng của cậu cũng phong phú ghê gớm nhỉ.

Nó ừ vội rồi lại cười, đến tội nghiệp. Hình như cái số nó toàn gây ra những chuyện xấu hổ thì phải. Hải Anh cũng đang toe toét cười.

-Cậu đang nghe bài gì đấy? Cho tớ nghe với.

Nó đưa cho Hải Anh một tai nghe. Những giai điệu của bài My heaven nhẹ nhàng tan đi những nắng nóng và mệt mỏi của việc đợi bus.

-Xe bus đến rồi kìa! Cậu có đi chuyến này không?

-Ừ, có.

Nó cuống quýt.

-Tớ cũng đi. Nhanh lên, không xe chạy mất.

Hải Anh giục. Nó vội vàng lên xe. Xe đông nghịt người. Khó khăn lắm nó và Hải Anh mới có chỗ đứng. Hải Anh cười lém lỉnh.

-Nếu sợ ngã thì cứ bám vào tớ nhé!

Bus stop. Những câu chuyện không đầu không cuối. Playlist… Tất cả đã từng xuất hiện trong những giấc mơ của nó hàng trăm lần. Giờ lại hiện hữu, thật gần. Có những thứ giản đơn mà sao thấy khó khăn đến thế. Giá mà người Hải Anh thích là nó!

Tối online, nó để invisible. Nó thấy nick của Hải Anh sáng. Nó không muốn nói chuyện với Hải Anh. Hải Anh không thích nó. Dù tình cảm của nó chỉ là đơn phương. Dù chưa quá sâu sắc. Nhưng cái cảm giác này… Trống rỗng. Hụt hẫng vô cùng. Đã có những lúc nó tưởng đâu Hải Anh cũng thích nó. Những tin nhắn quan tâm, hay chỉ là với ai cũng thế. Những comment đặc biệt, hay là chỉ nó thấy thế. Những note vu vơ trên Facebook, có khi nào là về nó. Những lần đi chơi cùng câu lạc bộ, nó với Hải Anh toàn bị ghép đôi, một cách tình cờ đến bất ngờ. Nó bị hoang tưởng rồi cũng nên. Nên giờ mới thấy hụt hẫng như thế này đây. Điên mất. Dù sao thì nó cũng đang thất tình đây. Kệ đấy. Giờ nó không muốn nói chuyện với bất kỳ ai cả.

“Munja wa shong. Munja wa shong. Munja wa shong.” - Điện thoại báo tin nhắn của nó kêu ầm ĩ. Hệ quả sau khi xem Secret Garden. Nó uể oải mở máy xem ai nhắn tin. Là Hải Anh. Nó giật mình, vội vàng mở tin nhắn ra đọc. Chỉ vỏn vẹn 5 chữ: “Gặp tớ một lát nhé!”

Hải Linh luôn là một bí ẩn đối với nó. Một cô bạn cùng trường và theo như bọn bạn nó nhận xét thì là không quá xinh, không yểu điệu thục nữ, mái tóc cắt ngắn củn, thích đi giày thể thao hơn là mấy đôi giày cao gót, ba lô thì loằng ngoằng những dòng graffiti khó hiểu. Một cô bạn đầy chất tomboy. Nhưng nó thấy Hải Linh không phải là kiểu người ăn to nói lớn. Cô bạn khá ít nói về bản thân. Đôi mắt dường như lúc nào cũng phảng phất một nỗi buồn nào đó. Một nỗi buồn khó định hình và khó để nói ra thành tên. Thói quen nghe nhạc bất cứ lúc nào phải đi một mình đã tố cáo cô bạn là một người rất sợ cô đơn, nó cảm thấy thế. Hải Linh không hay cười dù nó thấy cô bạn cười trông rất xinh. Nó cứ có cảm giác Hải Linh hình như không biết mình xinh như thế nào vậy.

Nó phần lớn chỉ gặp Hải Linh ở câu lạc bộ tiếng Anh. Một tuần một lần. Xung quanh Hải Linh lúc nào cũng là đám bạn ồn ào, nó thực chẳng có mấy cơ hội để bắt chuyện với Hải Linh. Nó đã chuyển sang đi bus đi học được gần 1 tuần nay và quyết định để em xe yêu quý ở nhà nghỉ ngơi. Đi bus vừa tiết kiệm vừa green. Nhưng thành thật mà nói, cái lý do chính khiến nó đổi phương tiện đi lại chính là Hải Linh. Nó phát hiện ra từ chỗ nhà nó bắt một chuyến bus ngược lại là sẽ bắt cùng chuyến với cô bạn. Thế là dù có hơi vất vả tí, sáng phải dậy sớm hơn một tí nhưng nó vẫn thấy vui. Tất nhiên rồi. Đứng đợi bus Hải Linh lúc nào cũng nhét cái tai nghe hình quả táo xanh và thả mình trong playlist riêng, chẳng để ý gì đến xung quanh cả. Nên thành ra một tuần rồi nhưng thành quả đáng kể nhất của nó là vẫy chào cô bạn, còn chưa kịp nói câu nào thì bus đã đến. Trên xe thì toàn người là người, ai cũng chỉ mong mau mau để xuống, làm gì còn hứng mà nói chuyện chứ. Nó đành ngậm ngùi.

Nó vẫn cứ ngụy biện cho sự nhút nhát của mình như thế. Hết lần này đến lần khác. Hàng tá lý do được đưa ra để giải thích vì sao nó quen Hải Linh lâu rồi mà những lần nói chuyện không nhiều và cũng chẳng đâu vào đâu cả. Nó cũng không hiểu sao, tất cả mọi chuyện nó đều tự tin trừ chuyện tình cảm. Nó bị xấu hổ. Nó sợ cái cảm giác bị từ chối.

Sáng nay lớp nó được nghỉ 2 tiết cuối vì thầy giáo có việc bận. Nó liếc nhìn đồng hồ. Tầm này chắc Hải Linh sắp tan học rồi. Đến cả lịch học của Hải Linh nó cũng biết rõ nữa.

Bus stop hôm nay vẫn như mọi hôm. Nó đứng đợi. Không phải bus. Mà là một người. Cập nhật Facebook qua điện thoại xong, nó thoát ra, mở playlist, để ở chế độ repeat bài “Chờ em về” và tận hưởng cái cảm giác mà nó gọi là chờ đợi là hạnh phúc. Nó đã quyết định rồi.

Từ xa nó đã nhận ra Hải Linh. Vẫn ba lô lòe loẹt và tai nghe táo xanh như mọi khi. Vẫn cái kiểu phớt lờ mọi thứ xung quanh. Cô bạn hình như đang suy nghĩ cái gì đó, mặt mũi nhăn nhó hết cả vào. Nào, tiến lên nào! Một giọng nói vang lên trong đầu nó. Không, có vẻ đây không phải là lúc thích hợp để nói chuyện. Nó phản bác lại cái giọng nói đó. Đây chính là lúc thích hợp nhất, dũng cảm lên, chàng trai. Nhưng mà… Trước khi nó định kiếm lý do thoái thác thì nó đã thấy mình đứng trước mặt cô bạn.

-Này, ngồi nghĩ gì mà nhăn nhó hết cả thế?

Ăn cơm tối xong, nó chúi mũi vào laptop tạm gác lại cả núi bài tập đang chờ. Hôm nay nó có một việc quan trọng hơn phải làm. Online Yahoo, nó không thấy nick Hải Linh sáng nhưng chỉ bằng một kiểm tra đơn giản, nó biết Hải Linh đang invisible. Nếu đúng như tin tình báo thì kế hoạch của nó sắp thành công rồi. Với tay lấy điện thoại, nó soạn một tin nhắn gửi đến một số mà nó không lưu trong danh bạ. Điện thoại rung, là tin báo cáo đã gửi tin thành công. Nó hồi hộp đợi tin nhắn phản hồi. 1 phút. 3 phút. 10 phút rồi mà điện thoại nó vẫn không có động tĩnh gì. Chuyện gì vậy? Hay là chưa đọc tin nhắn nhỉ? Đợi thêm một lúc xem sao. Nó lo lắng.

“1 message received”. Màn hình điện thoại chợt sáng.

***

Nó vừa reply tin nhắn của Hải Anh. Bạn bè mà, gặp nhau nói vài ba câu cũng là chuyện thường thôi. Có gì to tát đâu. Đừng suy nghĩ nhiều nữa. Đằng nào thì giờ nó cũng đã biết bạn ấy thích người khác rồi, không phải nó. Sân ký túc xá một ngày thứ bảy nhộn nhịp hẳn. Canteen đông nghẹt người. Sao nó thấy lo lắng nhiều như thế này. Quỷ thần ơi, rốt cuộc Hải Anh hẹn gặp mình làm gì thế? Cuối cùng nó quyết định không nghĩ nữa và kết luận: Hải Anh – một tập hợp đầy mâu thuẫn và khó hiểu.

Nó nhìn thấy Hải Anh rồi. Lại còn vẫy tay cười toe toét nữa chứ. Cậu có biết là trong lòng tớ đang tan nát không mà còn cười tươi như thế. Nó nghĩ thầm.

-Cậu đợi tớ lâu chưa?

-Tớ cũng mới tới thôi. - Hải Anh vẫn giữ trên môi nụ cười tỏa nắng ấy. - Hôm nay có vẻ đông nhỉ. Đi dạo một lúc nhé!

-Hả? À… ừm.

Một buổi tối đầu thu thật mát. Một mùi hoa nhẹ dịu khẽ phảng phất trong không khí. Nó không biết đấy là hoa gì. Nhưng thơm quá. Một cơn gió khẽ thổi làm rối mái tóc. Chà, thì ra tóc nó cũng dài ra nhiều rồi đấy nhỉ. Phần tóc mái còn chạm cả vào mắt rồi này. Những cánh hoa bé li ti nhẹ nhàng xoay tròn trước gió. Bước thật chậm đi bên Hải Anh. Lần đầu tiên nó thấy hiện thực còn đẹp hơn cả trong những giấc mơ.

-Cái này… có phải của cậu kh
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu xa
» Yêu thương quay về
» Yêu thương mong manh
» Yêu thương đi lạc
» Yêu em tự khi nào...
1234...151617»