- Ra rìa? Ừ. Giờ thì chính thức là ra rìa này.
Phương lạnh lùng chấm dứt câu chuyện. Vứt thanh kẹo xuống bàn như một cách phản ứng giận dỗi rất thông thường, Phương không đợi Khánh nói thêm tiếng nào, lầm lũi dắt xe ra về. Phòng khách rộng rãi càng trở nên trống trải, điều gì đó vừa nứt vỡ ở trong lòng khiến Khánh ứa nước mắt. Phương không hề hay biết, cô chỉ lặng lẽ chạy xe về, trên đường lẩm nhẩm một câu như vô thức: “Tường vi đỏ.”
Vốn tính vô tư như đứa trẻ, Khánh ít khi quan tâm tìm hiểu những điều sâu xa, phức tạp và lãng mạn. Cô chỉ say sưa trong thế giới vui tươi và dễ chịu như cốc soda táo của mình. Nhưng Phương lại là một mảng màu đối lập. Cô gái ấy hoạt bát và hòa đồng nhưng nội tâm sâu lắng như một giếng nước trong, phải có lòng quan sát mới thấy được cánh hoa rơi chạm tầng đáy. Tường vi đỏ mang ý nghĩa gì, cô thừa hiểu.
Mong muốn được yêu của Khôi bây giờ, cô cũng thừa hiểu. Chỉ là ngay lúc này, cô cũng chếnh choáng như Khánh lúc nhận lời tỏ tình của Khôi, nhưng là chếnh choáng một cách đau lòng.
Hệt như suy nghĩ của Khánh, Phương không ganh tị hay khó chịu vì tình yêu của bạn, trái tim cô thừa hiểu đó là nỗi ích kỉ rất hiển nhiên khi cảm thấy như mình bị gạt ra ngoài rìa những cảm xúc đó. Khánh và Khôi yêu nhau, Phương nghiễm nhiên thành kẻ ngoài cuộc nhìn vào, như thể tình bạn bao năm chẳng có chút ý nghĩa gì.
Sân thượng lầu ba lộng gió, chỉ có một cô gái nhỏ cùng mái tóc xõa tung nền trời. Cô hiểu hết những gì đang diễn ra, chỉ là không biết phải làm sao.
Rất nhiều tin nhắn được gởi đi nhưng không thấy hồi âm. Khánh vẫn không cho phép mình bỏ cuộc. Cô đành bấm số gọi cho Khôi.
- Em khó xử quá. – Khánh vừa nói vừa bấm vào lòng bàn tay.
- Anh nghĩ Phương cần thời gian để thích nghi.
Cả hai cùng chống tay lên thành lan can, gióng mắt tìm đường chân trời. Khánh luôn nhớ những buổi chiều cũng như thế này, Khánh, Khôi và Phương cùng nằm dài trên sân thượng, để gió thổi qua tai và nghe Khánh kể chuyện, những mẩu chuyện ngốc nghếch mỗi khi nghe xong cả ba cùng cười vào chúng. Và lần nào Khánh cũng chỉ tay lên nền trền xanh ngắt rồi cười khúc khích:
- Đố hai người tình bạn màu gì đấy?
Thật ra chẳng lần nào Khôi và Phương trả lời. Cả hai chỉ theo thói quen mỉm cười với suy nghĩ của Khánh. Màu gì không quan trọng, bên nhau mới là trọn đời, hai người đã từng nghĩ như vậy. Giờ thì những suy nghĩ đó mới ngốc nghếch làm sao! Dường như ngay lúc này, chỉ có một màu xám giăng đầy qua chiếc ô tình bạn mỏng manh của cả ba.
- Mọi thứ sẽ trở lại như trước thôi. Anh sẽ nói chuyện với Phương.
Khôi quay sang nhìn Khánh trìu mến, cô gái nhỏ cậu đem lòng yêu mến giờ càng bé nhỏ và mong manh hơn. Cả những nét u buồn trên gương mặt thanh tú cũng làm cậu xao lòng.
- Không. Để em. – Khuôn miệng Khánh thu xếp được một nụ cười – Em mới là người sẽ giải quyết những rắc rối này.
- Em chắc không? Lỡ Phương vẫn giận…
- Giận mới cần giải quyết chứ anh. Giận, mới cần bạn thân là em…
Giắt lại một lọn tóc về nếp giúp Khánh, Khôi mỉm cười hiền lành. Nhưng cậu lại mau chóng bị bất ngờ trước hành động của cô: Khánh rút từ trong túi ra một chiếc vòng tay thắt bằng những sợi dây màu xanh dương đan chéo nhau qua lại, dịu dàng đeo vào tay cho Khôi. Vừa từ tốn buột nút dây lại, cô vừa giảng giải, ánh mắt hết sức chân thành:
- Đây không phải kỷ vật tình yêu gì cả. Nhớ nhé. Đây là cho tình bạn của ba chúng ta. Anh biết tình bạn có màu gì không?...
Đối diện với biển, ai cũng nhỏ bé. Biển xanh rì vỗ bờ thành từng đợt sóng trắng. Khánh ngồi thu chân lại, yên lặng ngắm những vật thể li ti từ phía xa tít mà cô có thể nhìn thấy trên mặt biển phẳng lặng. Cô đang đợi một người.
Đường chân trời cắt đôi mặt biển và bầu trời thành hai mảng màu xanh khác biệt. Biển rất hiền hòa, nền trời trong lành.
Phương đến hơi muộn, Khánh đoán chắc bạn mình đã đắn đo không biết có nên đến gặp cô hay không. Nhìn thấy Phương, lòng Khánh vui không để đâu cho hết. Cô hiểu, tận trong lòng, tình bạn này quan trọng với mình hơn tất thảy.
Phương nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Khánh, cô đã bỏ lối hành xử hơi bộc phát thái quá và lạnh lùng của mình hôm nọ, nhưng khoảng cách giữa hai người bạn thân vẫn còn chưa thu hẹp được. Khánh thấy như mình có lỗi. Còn Phương cảm giác mình đang bị bỏ rơi.
Biển vẫn kiên trì xô những đợt sóng tràn.
Rất nhiều phút im lặng đã trôi qua, giống như cuộc thi xem ai kiên nhẫn hơn, hay là việc bất kỳ người nào lên tiếng trước sẽ chịu thua. Những âm thanh vang lên chỉ là tiếng sóng ì oặp vỗ bờ, những con mòng biển chan chát cãi nhau trên không, và tiếng gió có mùi hương mằn mặn như vị của đại dương thẳm sâu.
Khánh hí hoáy vẽ những hình thù kỳ lạ trên cát, đột nhiên quay mặt sang phía Phương, cười toe:
- Mày nhớ mỗi lần cả ba người tụi mình ra biển không? Có mỗi mày với anh Khôi xuống tắm, còn tao sợ nước nên chỉ dám ngồi trên bờ xây lâu đài rồi vẽ vớ vẩn cho mày lên trêu chọc thôi.
-…
- Lâu rồi tụi mình không đi tắm biển nữa. Tao nhớ…
- Đừng nhắc nữa.
Phương đột ngột ngắt lời làm Khánh giật mình, cô vẫn kiên trì tiếp tục:
- Sao lại không? Tụi mình phải tiếp tục như ngày xưa chứ. Phải là mày, tao và anh Khôi, phải đủ ba người ở bên nhau mới được chứ.
Phương hừ mũi một cái, giọng khô kiệt cảm xúc:
- Tao tưởng bây giờ chỉ cần mày với anh Khôi bên nhau là đủ.
- Không, Phương à. Không hề. – Khánh dịu dàng lắc đầu.
– Đủ, ừ, là đủ ở một phương diện tình cảm rất khác, chứ không phải tình bạn này. Người ta có bạn vẫn cần phải yêu nhau, và người đang yêu cũng cần bạn bè. Đó là hai mối quan hệ rất riêng biệt, nhưng phải dung hòa, mày hiểu không? Những lúc đi chơi vui vẻ bên nhau đủ ba người, thỉnh thoảng tao vẫn thấy tủi ở trong lòng vì không dám bộc bạch ra tình cảm của mình. Còn những ngày gần đây, tao và anh Khánh dù đã hiểu tình cảm của nhau, nhưng bỗng nhiên mày không chịu xuất hiện nữa nên có cái gì trong tao bị vỡ ra rồi con ngốc ạ.
Đôi mắt Khánh nheo lại tạo thành cái đuôi dài rất đẹp, nhưng đôi mắt đẹp đó đang ngấn nước. Khánh nói rất dài, rất chân thành, cô tha thiết mong nhận từ Phương một cái gật đầu hoặc đại loại để biết tình bạn này còn tiếp diễn. Nhưng Phương chỉ yên lặng nhìn cô rất lâu. Cô đọc được trong mắt Phương thật nhiều những xúc cảm, chúng xộn xạo và rối rắm, chừng như sẽ nổ tung ra nếu không được xoa dịu.
Một tay bất ngờ nắm lấy tay bạn, tay kia lôi từ trong túi ra một chiếc vòng tay màu xanh, xanh ngắt như nền trời, giống hệt cái của Khôi, Khánh cũng dịu dàng đeo vào tay Phương như hôm nọ. Cô ôn tồn nói với bạn, rõ ràng và mạch lạc:
- Phương này, mày biết tình bạn màu gì không? Là màu xanh da trời. Vì sao biết không? Vì giống như màu xanh của bầu trời, tình bạn tạo nên cảm giác an toàn, vững chãi và yên bình nhất, ở bên bạn bè nhất định phải cảm thấy thật dễ chịu, như những ngày tao ở bên mày, và mình ở bên anh Khôi vậy. Đó là tình bạn của riêng ba người bọn mình. Tao biết mày giận tao, giận cả anh Khôi, nhưng đừng vì thế mà bỏ rơi tình bạn vốn đã dày công tạo dựng từ rất lâu này, được không? Anh Khôi và tao chưa bao giờ có ý muốn đẩy mày ra cả. Ở riêng bên nhau, có thể là tình yêu, nhưng khi đứng cùng nhau thành ba người, mình mãi mãi là bạn, được không, Phương?...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








