watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Cuộc đời đôi khi đánh mất ta mới biết quý thứ mình đang có, khi đánh mất một người ta mới biết ta yêu người đó như thế nào, nhưng có những cái giá phải trả quá đắt, nó sẽ như vết cứa hằn sâu trái tim ta mãi mãi không lành. Khi cô hiểu ra điều đó thì đã quá muộn. Cô muốn chạy đến bên anh nhưng đã bao lần cô chùn bước. 3 năm rồi, anh hẳn đã quen người mới, hẳn là anh đang sống hạnh phúc bên người con gái trân trọng anh. Nước mắt cô ánh màu hoàng hôn, đỏ như máu.

Ngày lại ngày cô vẫn đi về, vẫn học hành, vẫn bạn bè, vẫn dạo phố mua sách,… mọi thứ đều bình thường diễn ra như Trái đất vẫn lặp lại những vòng quay của nó. Chỉ có cô đã không còn cười như trước, ngày quen anh, cô đã cười rất tươi, nụ cười có thể chiếu sáng tất cả. Nhưng giờ chỉ là nụ cười gượng gạo, đáp lệ. Mở điện thoại ra, hình nền là ảnh chụp anh với cô. Trong ảnh anh ôm cô, anh cười rạng rỡ, vài sợi tóc anh bay nhẹ và trên vai là ánh nắng lung linh nhảy múa; còn cô với vẻ mặt hạnh phúc nhất trên đời. Tuổi 17 cô đã từng hạnh phúc vậy sao, cái vị hạnh phúc đó sao giờ cô quên mất rồi. Thường con người ta chỉ giữ lại những nỗi buồn và dằn vặt mình bằng những nỗi đau. Cô đưa tay vuốt nhẹ màn hình điện thoại, khóe mắt cô khẽ cay cay. Cô vội gấp điện thoại lại.

“Có những dại khờ ngây ngô khiến ta hối hận cả đời... Có những yêu thương mà khi đánh mất ta mới nhận ra... Có những người luôn yêu ta mãi đến muôn đời.”

Sáng Chủ nhật, cô nằm dài trên giường, ôm lấy con cún nhỏ, cứ vuốt ve nó mãi, chợt chuông cửa reng inh ỏi.

- Thanh Thanh mở cửa mau! Mau lên nào! Tao có tin vui cho mày nè!

- Từ từ nào, mày làm gì mà như vừa tìm thấy kho báu nào vậy á! - Cô quá hiểu cái tính của Nhã Linh, việc gì cũng gấp gáp như sợ ai tranh mất.

- Mày chuẩn bị dẫn tao đi ăn một chầu chè đi Thanh Thanh bé bỏng! Tao vừa hy sinh đóng mặt dày vì mày đấy!

- Vòng vo mãi, nói mau đi hay là muốn ăn chè quá nên kiếm chuyện đây. - Cô lắc đầu ngán ngẩm, lại ôm con cún vuốt ve nó.

- Hừ! Vậy tao không thèm nói. - Nhã Linh cười trêu chọc. - Nè, tao mới hỏi anh Hải Sơn ấy và biết được là anh Hiểu Minh của mày chưa có người yêu đâu nhé, bây giờ Hiểu Minh ảnh cũng ngon lành lắm đấy, nghe nói là vừa đi học vừa đi làm, ảnh mở 1 shop bán đồ lưu niệm nhỏ mà xinh lắm đó. Vui không?

- Cái gì mà Hiểu Minh của tao? Ảnh có là của tao đâu? Mày ăn nói tùm lum! Ảnh được vậy thì mừng cho anh, mà can chi tới tao mà… - Cô cố ra vẻ thản nhiên nhưng cổ họng cô đã nghèn ngẹn, cô chợt vui vì anh sống rất tốt sau khi chia tay và còn vì anh chưa có người yêu nữa. Nhưng những giây phút vui mừng ngắn ngủi qua đi nhanh chóng, cô ngẫm lại sau khi chia tay, cô đã sống chẳng ra hồn gì, có gì đáng mừng đâu chứ, nghĩ vậy cô lại ngao ngán thở dài…

- Ơ con này! Mày nói như thế được hả, mày không nghĩ vì sao đến giờ ảnh vẫn không quen ai hả? - Nhã Linh gầm giọng ra vẻ tức tối.

- Mày nói vớ vẩn như cứ là vì tao ấy, nếu vậy sao ảnh không gọi cho tao?

- Mày vẫn thế hả? Người có lỗi là mày? Mày không xin lỗi người ta mà còn đòi hỏi người ta phải làm lành với mày trước sao? Mày gần 21 tuổi rồi đấy chứ không phải như con bé ngốc nghếch 17 tuổi năm nào đâu. - Nhã Linh tức giận ném cái gối vào Thanh Thanh.

- Thì… - Cô đắng miệng, chẳng biết nói gì cả vì Nhã Linh nói quá đúng, cô vẫn ích kỉ và đòi hỏi như ngày xưa.

“Rầm!” tiếng nhập cửa, Nhã Linh tức giận ra về không thèm chào một tiếng, con cún con giật mình sủa ăng ẳng.

Cô gục đầu vào gối, lầm bầm: "Con nhỏ Nhã Linh này thiệt tình, sao cứ chọt vào chỗ đau không." Cô nhận thấy mình vẫn còn ích kỉ như ngày nào, đập đầu vào gối liên tục. 5 phút, 10 phút… đập đầu vào gối đến hoa cả mắt. Bỗng, cô ngồi dậy hét lên thật to: “AAAAAAAAA...!” Cô lắc đầu liên tục cho tỉnh rồi ôm chầm lấy con cún nhỏ và nói: “Chị phải thay đổi thôi! Vì yêu anh chị phải thay đổi, chị không thể bỏ cuộc được”. Cơ hội là đây nếu không làm cô sẽ ân hận cả đời. Và ngay giây phút này cô đã hiểu ra một điều, tình yêu không phải chỉ yêu là đủ, mà còn phải có lòng dũng cảm, phải dũng cảm vượt qua mọi khó khăn, phải vượt qua chính mình. Không biết con cún con có hiểu gì không mà thấy quắc đuôi và sủa liên tục, cô phì cười, ôm con cún xoay vòng vòng. Cô đã cười rồi. “Biết tha thứ cho người là tốt nhưng quan trọng hơn hết là biết tha thứ cho chính mình.”

Cô với lấy điện thoại, gọi cho Nhã Linh.

-Gì? Mày còn biết gọi cho tao à?

-Nè, tao quyết định rồi nếu Hiểu Minh không chạy về phái tao thì tao sẽ chạy về phía ảnh vì tình yêu vốn không có chân mà. Haha.

Nghe giọng con bạn đùa trong diện thoại và tiếng cười giòn tan của nó, Nhã Linh hết hồn, lắp bắp…: “Mày... mày sống lại rồi hả?”

-Ơ... tao đã chết hồi nào đâu?

Nhã Linh cười vang: “Tao yêu mày Thanh Thanh à, mày phải như vậy, mày phải làm điều này từ lâu rồi.”

Hôm sau, cô đi đến shop lưu niệm của anh, cô chỉ dám đứng từ xa mà nhìn, cửa tiệm của anh trông rất xinh, phía trước đầy những chậu hoa, cái bảng hiệu bằng gỗ mộc mạc, cả gian tiệm ánh lên sắc đèn vàng ấm áp, tiệm bán cũng khá đắt, khách ra vào luân phiên. Cô thoáng thấy bóng anh qua lớp cửa kính, đứng nhìn một lúc, cô lấy điện thoại, bấm lại số điện thoại quen thuộc, tuy đã xóa nhưng 3 năm rồi cô vẫn nhớ như in…

“Nếu như con người phải đi tìm hạnh phúc của đời mình thì em không cần tìm nữa, vì em biết đó là anh và anh đang ở trước mắt em. Nếu như anh không đuổi theo em thì em sẽ chạy về phía anh. Nếu trên đời này có cái gọi là định mệnh thì định mệnh của em chính là anh. Nếu ngày xưa em đã phạm bao lỗi lầm thì giờ em sẽ làm mọi cách để anh tha thứ. Nếu phải từ bỏ tất cả những thứ trên đời thì em cũng không từ bỏ anh. Yêu anh là điều đúng đắn nhất cuộc đời em. Nếu anh không tin thì bằng cách này hay cách khác em sẽ làm cho anh tin. Vì em yêu anh. Và mãi mãi yêu anh, em không thể dừng điều này lại. Vì thế hãy cho em một cơ hội.” Cô bấm nút Send gửi tin nhắn đi…

Hiểu Minh

Nhạc chuông báo tin nhắn vang lên bài nhạc hòa tấu “Silent Love”, anh mở điện thoại ra xem. Anh ngập ngừng rồi thì thầm: “Là của Thanh Thanh”… Anh cầm điện thoại mà xoay tới xoay lui, anh không biết nhắn lại làm sao, trong sâu thâm tâm anh, anh vẫn còn yêu cô rất nhiều nhưng anh lại sợ bị cô làm tổn thương lần nữa. Anh vẫn còn nhớ sâu sắc cái ngày chia tay, trái tim anh đã đau như bị dằn xé ra làm trăm mảnh, từ đó anh không yêu ai nữa, chỉ chú tâm vào học hành và kiếm tiền… chỉ để cố quên cô…

Anh mở tin nhắn mới: “Sau tất cả em biết ngày xưa em ngu ngốc như thế nào mới đánh mất anh. Tình yêu trong em đủ lớn để vượt qua tất cả để tìm về bên anh. Và em cũng biết một điều rằng dù có bao lâu anh vẫn ở đó đợi em và vẫn mãi yêu em.”

Hiểu Minh lòng đầy xúc động, anh không ngờ lại có ngày Thanh Thanh chủ động thế này vì trước kia cô không bao giờ làm lành trước, anh rất muốn cho cô một cơ hội và cho chính mình một cơ hội. Những tháng ngày không có cô anh sống vô vị lắm, nhiều đêm trong cơn mơ anh thảng thốt gọi tên cô, có những đêm anh nhớ cô không ngủ được… Hương hoa sữa đầu phố theo cơn gió thoảng nhè nhẹ bay vào... Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt anh, đôi chân mày anh nhíu lại đang suy nghĩ căng thẳng lắm…

Bỗng, “Cạch!” tiếng mở cửa. Chưa kịp quay lại. Anh đã thấy một vòng tay choàng ôm anh từ đằng sau. Hơi ấm phả vào người anh thân quen lắm. Anh không cần quay lại cũng
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu xa
» Yêu thương quay về
» Yêu thương mong manh
» Yêu thương đi lạc
» Yêu một cô nhóc
1234...353637»