watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


***
3h sáng. Ánh đèn laptop hắt lên gương mặt nhợt nhạt của Sa. Đôi mắt nó trũng xuống, mặt gầy rộc đi. Nó uể oải di chuột đến gmail, lướt qua hộp thư đến. Vài cái deadline của tòa soạn, nó chẳng buồn đọc nữa. Nó thực sự mệt mỏi và chẳng có tâm trí nào để làm việc nữa. Có một cái email bằng tiếng anh đến từ địa chỉ lạ. Nó nhấp chuột vào và đọc chăm chú. Phòng đào tạo của Đại học Vaass – Phần Lan thông báo rằng trường đã đồng ý nhận hồ sơ của nó. Cũng có nghĩa là, nó sắp thực hiện được giấc mơ du học của mình!

***
Phòng bệnh số 301, Linh mở mắt nhìn anh, thấy chàng trai đang cầm trên tay một bức ảnh nhỏ và ngắm nhìn nó đầy chăm chú.

- Cô bé xinh quá! –Linh yếu ớt nói.

Phong chỉ cười rồi cất tấm ảnh vào ví.

- Anh có yêu cô ấy không? – Cô nói tiếp.

- Có thể. Nhưng có vẻ như anh đã làm gì có lỗi với cô ấy rồi…

- Hôm trước em đã thấy cô ấy ở trạm xe buýt. Anh nhớ không? Buổi chiều đấy anh đưa em trở vào bệnh viện…

- Anh nhớ.

- Cô ấy cũng thấy em và anh, đôi mắt buồn lắm… - Giọng nói cô đứt quãng.

- Có lẽ anh hiểu mọi chuyện rồi…

***
Sa hoang mang với mọi thứ. Mọi người ai cũng chúc mừng khi biết tin nó sắp đi du học, nhưng nó lại không thấy vui như đáng ra vẫn thế. Nó vẫn chưa gặp Phong, đúng hơn là nó không dám đối diện với anh. Nó vẫn không biết chuyện gì giữa anh và cô gái kia, nhưng nó lại không dám gặp anh. Nó từ chối mọi cuộc gọi từ anh, và tìm cách tránh anh. Nó dường như đang chạy trốn mọi thứ.

- Anh đang ở dưới nhà. Em xuống đi. – Tin nhắn từ Phong.

Nó vội vã kéo tấm rèm cửa sổ. Quả thực anh đang ở dưới kia. Bóng anh trải dài trên mặt đường. Ánh đèn điện hiu hắt. Trông anh cô đơn làm sao. Nó bối rối. Trái tim đập liên hồi. Mình có nên xuống không…?

Một giờ đồng hồ trôi qua, Phong vẫn đứng dưới kia chờ nó. Trời bắt đầu mưa nhẹ, anh vẫn không đi mà đứng lặng ở đấy.

- Đã lâu không gặp em – Phong lên tiếng – Anh đợi em khá lâu rồi đấy.

- Sao anh đến đây?

- Anh đến tìm một cô bé lâu nay vẫn tránh mặt anh.

- Ai cơ? Sa cố tình ngó lơ.

- Anh nghĩ em biết người đó là ai, thậm chỉ còn hiểu rất rõ người đó nữa.

Nó im lặng.

- Anh có chuyện cần nói. Mọi chuyện không như em nghĩ đâu.

- Chúng ta có chuyện gì để nói? Thậm chí một tháng rồi chúng ta chưa gặp nhau? Anh còn có thể nói với em gì sao? Em xin lỗi. Em không muốn nghe gì cả. Anh về đi!

Nó quay lưng chạy vào nhà, để mặc Phong đứng đó. Ngoài trời, mưa mỗi lúc một to hơn…

2 giờ sáng.

"Em yêu anh. Nhưng em sẽ rời xa anh". Những dòng tin nhắn nhòa đi trong nước mắt. Nó biết, người con trai này có thể sẽ không thuộc về mình, nhưng tình cảm bấy lâu nay, nó sẽ không giữ cho riêng mình biết nữa… Ngoài trời đang mưa, nó nghe như trái tim mình có cái gì như vỡ vụn…

Tin nhắn đã được gửi đi từ điện thoại của Sa.

***
Ngày bay tới gần, nó bận rộn chuẩn bị mọi thứ. Với nó, sẽ là một cuộc sống mới ở một đất nước khác, nơi ước mơ của nó được thực hiện… Cuộc sống xa nhà nhiều khó khăn nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho nó những điều thú vị. Một cuộc sống mới, không có hình ảnh của Phong. Nó sẽ nhớ Hà Nội nhiều lắm, sẽ nhớ những quán kem, nhớ những con đường mà anh và nó đã từng qua… Nhưng tất cả đã là ngày hôm qua, đã là của quá khứ.

Điện thoại báo có tin nhắn đến, một số máy lạ.

- Chị có thể gặp em được không?

Cô gái ngồi trước mặt Sa chậm rãi uống ly nước cam, rồi nhìn Sa, nở một nụ cười nhẹ.

- Chị là Linh, người yêu cũ của anh Phong.

Nước mắt chảy dài trên má, Sa không nghe thấy rõ tất cả mọi điều mà Linh nói… Nó chỉ nghe thấy loáng thoáng rằng Linh bị bệnh nặng, chỉ có thể nhờ cậy Phong… rằng gia đình Linh đều ở nước ngoài, ở Việt Nam Linh chỉ có Phong là người quen… rằng Linh xin lỗi vì để nó hiểu nhầm… rằng Linh đừng trách Phong, đừng để Phong buồn lòng nữa…

***
Sân bay đông đúc, mọi người nhìn chằm chằm vào một chàng trai và cô gái đang ôm nhau rất chặt trước cửa soát vẻ. Nước mắt ngân ngấn trên gương mặt của cả hai, những giọt nước mắt của hạnh phúc, của yêu thương vỡ òa…

- Anh yêu em! Anh sẽ không để em rời xa anh!

Phong vừa biết tin hôm nay Sa sẽ đi và vội vàng đến sân bay. Anh đã đến kịp trước lúc máy bay cất cánh, để gặp Sa một lần trước khi cô sang Phần Lan. Anh đã đến kịp, để giữ được tình yêu cho riêng mình.
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Sẽ gặp em một ngày không xa
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì cuối
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì 4
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì 3
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì 2
123456»