Những ngày ở Yên là những ngày Du tranh đấu với cảm xúc của riêng mình. “Chỉ riêng mình với biển”. Chiều buông, hoàng hôn lạnh lẽo tựa như màu khói lam lúc này. Du lặng lẽ đưa mình theo thói quen ra bờ đá gập ghềnh. Ngồi thì thầm với sóng, với gió, ngồi như thể là vạch đánh dấu điểm sát nút đường chân trời cuối ngày. Một vạch kẻ dài, sâu hoắm, nhọn và mỏng đâm sâu và tâm thức. Du hôm nay không còn khóc, hai tay thả nhẹ, khuôn mặt xanh xao đã đổi màu theo ngày gió cuốn. Chiều càng đậm Du càng yên, hoàn cảnh thay đổi, xung quanh thay đổi. Có điều, cái yên lặng chết người vẫn còn nguyên như vậy. Đêm xuống, Du ngừng miên man. Quay về nhà, pha cho mình một tách chocolate nóng, Du nhẹ nhàng đặt tách chocolate lên bàn. Mở cuốn sách tới trang gần cuối, nơi có "Thung lũng lãng quên" mà Du đang đọc dở. Đôi vai gầy mỏng bỗng run lên bần bật, nước mắt ứa ra nhỏ từng giọt lặng lẽ xuống trang sách. Thêm một lần nữa Du rơi lệ, dù cố gắng tới nhường nào thì Du cũng không thể quật ngã những nỗi đau. Dù cố gắng để không còn nhớ, nhưng... "Thung lũng lãng quên" làm Du bật khóc, làm Du hoang mang trong kí ức. Du và nhân vật Thư Lê giống nhau đến phân nửa câu chuyện, có điều cái kết của Du không đẹp đẽ như Thư Lê. Thư Lê tìm được Dương, có được Dương và ấm nồng trong vòng tay Dương, còn Du đã hoàn toàn tay trắng. Một sợi tin yêu cũng không có, có chăng chỉ còn duy nhất nắm nhớ thương khôn cùng. Đôi môi cắn chặt và nhạt nhòa trong làn nước mặn. Du đang dần nghẹt thở. Hình như càng cố gắng Du càng mệt mỏi và đang dần đánh mất bản lĩnh kiên cường mà Du muốn kiếm tìm trong cuộc hành trình này.
***
Đã một tháng trôi qua, Du hoàn toàn bị vùi lấp trong những thứ mà đáng ra Du nên để lại thành phố. Du không tin được là bản thân mình lại yếu đuối như vậy. Chỉ có bấy nhiêu xúc cảm thôi nhưng lại đang làm mưa làm gió trong con người Du. Câu thơ của Nguyễn Phong Việt nhấc bổng mọi suy tư trong Du, hóa ra: “Mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau!”. Miệng lẩm bẩm It’s not goodbye, Du cài heaphone lên tai và đặt chế độ repeat. Giai điệu ấy, câu hát ấy khiến Du vơi đi phần nào những day dứt trong lòng. Du nghêu ngao như đứa trẻ vừa học được bài hát mới. Mọi thứ như ngừng lại khi Du quyết định kéo vali ra khỏi căn biệt thự, tất cả - tất cả sẽ ngủ yên đằng sau cánh cửa màu trắng mịn. Mọi đau đớn đêm qua tan biến, trước mặt Du là viễn cảnh hoàn toàn khác, khác biệt với thế giới nhỏ bé của riêng Du. Du chưa biết mình sẽ làm gì và sẽ bắt đầu từ đâu nhưng ít nhất trong sâu thẳm con tim, Du biết mình nên quên đi một vài thứ nhất định. Ví dụ ngôi biệt thự này chẳng hạn, ví dụ tin yêu này chẳng hạn và ví dụ mối tình này chẳng hạn. Gió ngoài trời thổi mạnh làm mái tóc dài màu nâu đậm của Du bồng bềnh, cuộn từng lọn nhẹ nhàng. Trong đầu Du thi thoảng vẫn hiện lên "Thung lũng lãng quên" thoáng lay động tâm thức. Du muốn tới thung lũng ấy, muốn một lần được chạm vào hồ Ly Biệt để có thể chấm dứt với cái gọi là tình yêu. Đúng ra là Du sợ sệt tình yêu, sợ đến mê muội... Lần cuối cùng Du đứng lặng trước con sóng cùng ánh hoàng hôn sắp tắt. Du biết tim mình đang nhức nhối điều gì.
Tạm biệt Yên.
Gặp lại
Trở về thành phố, trở về với công việc còn bỏ dở, kì nghỉ phép cả năm của Du đã được sử dụng hết cho việc tái tạo lại con tim và tìm lại bản thân, nhưng có vẻ như nó đã hoang phí vì mọi thứ vẫn nguyên vẹn như vậy. Yên không thể giữ giùm Du những yêu thương và đau đớn ấy. Nó chỉ giúp Du vỡ òa trong nỗi nhớ mà thôi. Những ngày dài cứ thế trôi qua, lúc trầm bổng lúc tẻ nhạt.
…
Du nằm nhoài trên giường để tận hưởng cảm giác mềm mịn của tấm nệm. Rồi điện thoại đổ chuông, Du đưa tay vào trong túi xách và đảo lộn tất cả để tìm cho được cái thứ đang kêu ầm ĩ. Mắt vẫn nhắm nghiền, Du bắt máy…
- A lô!
Không phản ứng hay tiếng động nào từ đầu dây bên kia. Cô đang định cúp máy vì nghĩ nó thật nhạt nhẽo nếu như đây là trò đùa của một ai đó.
And what if I never kiss your lips again
Or feel the touch of your sweet embrace
How would I ever go on
Without you there's no place to belong
Well someday love is gonna lead you back to me
But 'til it does I'll have an empty heart
So I'll just have to believe
Somewhere out there you thinking of me
It’s not goodbye, Du bật dậy như một phản xạ tự nhiên. Giai điệu quen thuộc nhẹ nhàng, day dứt gieo vào tim Du. Một vài kí ức xa xăm trở về, ồn ào gõ nhẹ vào bộ nhớ, không phải hình ảnh về tin yêu cũ, cũng không phải về biển đêm cùng gió lộng ở Yên mà là về“Quán ngủ ngon”, về chàng trai lạ lẫm cùng cái nơ màu be đáng ghét. Không thực sự ghi nhớ nhiều nhưng những gì Du đang nghĩ tới thì đều rõ nét, như một cuốn phim đang kéo nhẹ và miên man quanh cơ thể Du. Nhạc dừng.
- Em còn nhớ Quán ngủ ngon chứ?
- Anh là…
Ngắt lời Du, đầu dây bên kia tiếp tục nói:
- Anh là ai, tại sao anh lại có số điện thoại của em, tại sao lại là It’s not goodbye và tại sao lại là Quán ngủ ngon? Có phải em đang định hỏi như thế?
Cứ như người đó đang “đi” trong đầu Du vậy.
- Đúng, tôi đang muốn biết…
Tiếp tục ngắt lời Du:
- Nếu em thực sự muốn biết thì 8h tối nay đến Quán ngủ ngon nhé. Anh chờ em! Niệm Miên Du.
Du không nói gì thêm, mà đúng ra là Du định nói tiếp vài lời thì đầu dây bên kia đã cúp máy, chỉ còn lại tiếng tút dài. Không quá khó để có thể tự trả lời những câu hỏi mà Du đang thắc mắc. Chỉ có duy nhất một câu hỏi mà Du không biết đó là: Người đó sao lại có số điện thoại của Du và tại sao sau ngần ấy thời gian người đó lại xuất hiện? Tất cả mọi thứ quanh người đó đều kì lạ. Đến một cách kì lạ, biến mất cũng một cách kì lạ. Và giờ đây xuất hiện một cách cũng đầy kì lạ.
8h tối, Du chỉnh chu trang phục và make up nhẹ cho khuôn mặt. Du xinh hơn trong chiếc váy voan tầng màu trắng sữa, dịu dàng hơn với lớp phấn mỏng cùng son môi mùi táo. Dường như sự xanh xao cùng nỗi lòng đầy tâm sự đang được che khuất một cách nhẹ nhàng. Không ai trong quán có thể nhận ra đây là cô gái đã từng đến đây rất nhiều trong một thời gian không ngắn. Một cô gái lúc nào cũng trầm buồn cùng thứ đồ uống gần như mặc định - chocolate nóng. Du hôm nay xinh đẹp, một vẻ đẹp đậm sắc hương hoa sữa Hà Nội. Cùng đôi vai gầy mỏng, nét mặt thanh thoát, nhưng vướng bận ưu sầu của cô gái nhỏ giữa lòng Hà Nội nhỏ bé.
Cô tìm một chỗ ngồi khuất hẳn vào góc, nếu không phải người quen tới quán thì chắc chắn sẽ không thể tìm được chỗ này.
- Vẫn là chocolate nóng chứ cô gái?
Du ngước nhìn lên. Là chàng trai đó, vẫn khuôn mặt sáng hồng và nụ cười ấm áp chỉ có điều hôm nay trên cổ áo chàng trai không còn cái nơ đáng ghét nào nữa.
- Sao anh biết tôi ngồi ở đây, chỗ này là một chỗ khó có thể tìm thấy trong quán nhất nếu không phải là khách quen của quán.
- Vậy là em quên tôi thật rồi....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








