Nó nhớ hoài hình “khuôn mặt cười” trên bầu trời đêm được tạo bởi mặt trăng hình liềm và hai ngôi sao mà nó đã từng nhìn thấy vào một trong những khoảnh khắc đáng yêu nhất của thời học sinh. Đó chẳng phải là một hiện tượng thiên nhiên kì lạ hay hiếm hoi, nhưng đối với lũ học sinh đang ở cái tuồi hồn nhiên, đầy mơ mộng như chúng nó thì “khuôn mặt cười” thật sự thu hút, chúng nó chỉ nhau, cùng trầm trồ, cười nói… thoáng chốc. Những căng thẳng của giờ học thêm trước đó biến mất, khuôn mặt nhễ nhại và buồn ngủ của chúng nó đồng loạt sáng bừng lên với nụ cười sáng trong hơn cả mảnh tranh hình liềm trên bầu trời kia. Trong khoảnh khắc đó, điện thoại nó rung lên bởi âm báo tin nhắn, là Minh: “Hà nhìn lên trời kìa, chỗ hai ngôi sao với mặt trăng á, hay lắm!”. Dễ thương quá! Người bạn của nó…
Nó nhớ mùa thi cuối kì I năm nó học lớp 11, trước ngày thi, nó cùng Minh và hai đứa bạn hâm hâm của chúng nó không lo ở nhà học bài mà rủ nhau đi chùa cầu may, rồi sau đó sẵn tiện đi chơi Noel luôn, thật là ngớ ngẩn hết sức! Buổi tối hôm đó, thay vì tập trung học bài thì nó lại làm 4 miếng giấy, ghi 4 tên 4 bài thơ đã học, “úmbalaxìbùa” rồi bốc đại một miếng học tủ. Đã vậy, nó còn dụ Minh học tủ theo, ấy vậy mà Minh cũng học giống nó, để rồi hai đứa cùng bị “tủ đè”. Ngốc quá! Bạn thân ơi…
Và nó nhớ những buổi tối nó cùng Minh song song đi về trên con đường vắng, chẳng biết từ bao giờ, nó đã lập trình cho mình rằng Minh sẽ là người bảo vệ nó khi nó chẳng may gặp phải một tên biến thái hay đại loại như vậy trên con đường vắng vẻ này. Tự mình áp đặt, rồi tự mình oán trách… tính nó kì cục như vậy, phải, nó chẳng có quyền gì, ấy vậy mà nó đã oán trách Minh khi một hôm cậu ta không về cùng nó và cũng chính hôm ấy, nó bị một thằng con trai chạy xe máy sát qua cố tình đập vào ngực. Tối đó, nó nhắn tin trách Minh, Minh dĩ nhiên chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng vẫn xin lỗi nó rối rít. Thương quá! Bạn tôi…
Nó thương Minh bằng tình cảm hồn nhiên nhất, tinh khiết nhất, trong mắt nó, Minh là một tên con trai hoàn hảo, nó thấy Minh đối với nó cái gì cũng tốt. Ở ngoài lớp học, Minh vốn là đứa có nhiều mối quan hệ với cả những thành phần bất hảo, có thể gọi là vậy, nhưng với nó, Minh luôn là người biết phân biệt đúng sai, biết thế nào là giới hạn, chừng mực và đặc biệt, nó thích Minh ở chỗ biết cách cư xử với từng người. Nó có cảm giác, riêng đối với nó, Minh thật hiền lành, đáng yêu… Nó cũng biết rằng Minh rất thương nó, thương bằng tình cảm của một người anh trai dành cho em gái, và nó tuyệt nhiên tin vào thứ tình cảm trong sáng ấy, tin rằng, Minh sẽ không bao giờ quay lưng lại với nó, vì tình cảm là thứ không dễ gì thay đổi.
Nhưng nó đã lầm… Chẳng bao lâu sau đó, nó bàng hoàng nhận ra rằng, tình cảm con người, sao mà thay đổi nhanh đến thế…
“Hà khìn!” - Nó nhận được tin nhắn của Minh trong một ngày mưa.
“Bị gì á?” - Nó reply chọc lại.
“Lỡ thích Hà khìn rồi, giờ chẳng biết phải làm sao nữa…”
Tin nhắn tới và nó bật cười: “Cái thằng này, giỡn gì kì cục.”- Nó thầm nghĩ rồi nhanh chóng nhắn tin trả lời: “Không được đâu, Minh là anh trai Hà mà!”
1 phút…
2 phút…
Rồi 3 phút…
Vẫn không nhận được tin nhắn của Minh… nó bắt đầu suy nghĩ và lo sợ, nó sợ cái tình cảm đáng yêu tròn đầy khiến nó tự hào lại bị bóp méo bởi những ngộ nhận nhất thời. Nó yêu thứ mà Minh và nó có cho đến hiện tại và nó muốn là mãi mãi, chẳng bao giờ đổi thay.
Rrrruuùuuunnnngggg… - tiếng điện thoại rung lên làm nó giật mình, là tin nhắn của Minh. Bấm nút đọc tin nhắn mà tin nó đập liên hồi, vì lo sợ? hay vì một thứ gì khác? Chính bản thân nó cũng không rõ…
Hít một hơi thật sâu, nó nhấn nút cho tin nhắn mở ra: “Hehe… Minh giỡn đó! Vậy cũng tin!” Nó cười…
Mặc dù nó không hoàn toàn tin rằng: “Minh giỡn đó!” vì trước giờ, Minh chẳng bao giờ như vậy, Minh từng nói rằng nó giống như một thiên thần, trước đó, điều này làm nó vui, nhưng bây giờ nó buộc phải suy nghĩ nhiều hơn. Nó nhận ra rằng, có thể Minh đang nói giỡn thật, nhưng dù sao đi nữa, nó cần phải đặt ra giữa hai đứa một giới hạn để tình cảm này mãi đứng lại ở điểm dừng đẹp nhất: tình bạn.
Khoảng thời gian tiếp theo đó, Minh và nó vẫn vui vẻ như trước, vẫn đùa giỡn, chơi carô, tìm số, vẫn nhắn tin cho nhau mỗi khi một trong hai đứa có vấn đề cần quan tâm, chia sẻ. Rồi năm lớp 11 qua đi, bước vào lớp 12 với ngưỡng cửa Đại học trước mắt, trong mỗi đứa đều bắt đầu định hình cho mình những lối đi riêng. Chúng đều học tập một cách nghiêm túc với mục đích rõ ràng hơn và vì thế, vô hình trung, vài đứa trở nên ích kỉ, trong đó có cả nó, cái gánh nặng học tập mà nó tự mình gồng gánh biến nó trở nên hay lo lắng và ít quan tâm đến bạn bè hơn xưa, có lẽ, trong thời điểm đó, nó không nhân ra sự thay đổi của mình, nhưng Minh thì cảm nhận rõ rệt. Rồi một ngày, Minh hỏi nó: “Sao thấy Hà khìn cứ buồn buồn?” và nó hờ hững đáp: “Không có gì…”, những ngày sau, Minh vẫn lo lắng cho nó, Minh hỏi thăm cả người bạn gái thân nhất của nó về sự kì lạ của nó, nhưng nó vẫn vậy, vô tâm đến ích kỉ. Bẵng đi một thời gian, Minh đã thôi không hỏi han nó, nhưng nó – con bé ác độc vẫn không nhận ra sự xa cách khi tình cảm đổi thay.
Nó đã không còn là nó của ngày xưa – một cô bé nhí nhảnh nhưng luôn quan tâm đến những người xung quanh. Nó của ngày xưa có thể rơi nước mắt khi thấy bạn của mình khóc, có thể dành cả một buổi tối chỉ để giải quyết dùm bạn những rắc rối ngốc ngếch hay an ủi người ta khi chỉ thấy một chút buồn đọng trên khuôn mặt. Nó của ngày xưa chăm chỉ học hành nhưng lúc nào cũng vui vẻ, lăng xăng. Nó ngày xưa ấy dễ thương biết bao thì bây giờ, lại trở nên vô cảm đến lạnh lùng.
Có ai đó đã nói với nó rằng: “Tình cảm mất đi không bao giờ lấy lại được, vì vậy đừng bao giờ để mất.” Nhưng nó đã không thể dung hòa giữa chuyện học và bạn bè, để rồi kết thúc đời học sinh, nó vẫn mang trong mình một niềm nuối tiếc khôn nguôi…
***
Hơn một tháng trôi qua kể từ ngày nó bắt đầu khoác lên mình bộ áo vô cảm, lần đầu tiên nó cảm thấy trống rỗng. Nó thấm mệt sau một đợt kiểm tra dài và nó bắt đầu nhớ tới người bạn của nó, nó muốn nói chuyện với Minh, muốn than với Minh giống như những ngày xưa ấy… Rồi nó cầm điện thoại, nhắn tin.
"Hà mệt quá Minh ơi…"
“Rrrruuùuuunnngggg” - âm báo tin nhắn của nó rung lên.
"Hà mệt nói Minh làm chi?" - Minh đáp lại lạnh lùng, trong vài giây, nó thấy khóe mắt mình sao cay quá – nó khóc – hai hàng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt mệt mỏi của nó, nó cảm thấy uất ức. Lẽ ra lúc này Minh nên động viên nó, nhưng những gì nó nhận được là sự lạnh lùng đến khó hiểu và nó – con bé ích kỉ, chủ quan dĩ nhiên vẫn dành hết sự tội nghiệp cho bản thân mình và thầm oán trách Minh.
Kể từ sau buổi tối hôm đó, nó tỏ vẻ giận Minh ra mặt, hàng ngày gặp nhau trên lớp, nó thậm chí không dành cho Minh một ánh nhìn. Minh buồn – nó biết, nhưng sự ích kỉ khiến nó coi nỗi buồn của bản thân quan trọng hơn hết. Cái tôi to đùng đang điều khiển thái độ của nó và Minh, rất lâu, hai đứa không nói với nhau câu nào. Nó bắt đầu cảm thấy trống trải… Sắp tới sinh nhật Minh, nó đã suy nghĩ nhiều về món quà, nó muốn nhân ngày đó, làm lành với Minh. Nó thật sự muốn như vậy… Nhưng rồi, mọi việc lại diễn ra không giống như những gì nó đã sắp đặt. Minh nhờ một người bạn chuyển lời với nó rằng: “Sinh nhật Minh, đừng tặng Minh gì cả…”. ...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








