watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Tôi lắc đầu. Những kiểu kết hợp ấy quả thật là kỳ khôi, nhưng không hẳn là vô dụng.

- Rồi dần dần mọi người không để ý đến những gì em nghĩ nữa. Tụi trong lớp thì nói tại vì suy nghĩ của em kỳ cục quá, nên tụi nó không thể hiểu được. Em đến mệt với những câu hỏi “Tại sao?” và những ánh nhìn ngờ vực, nhưng thậm chí không một ai định làm thử những điều em nói. Họ chỉ suy đoán và đánh giá thôi.

- ...

- Em sắp được giải thoát khỏi những thứ ấy rồi. Em sắp vào Sài Gòn, không biết có khá hơn không, nhưng ít nhất em cũng thay đổi không khí một chút. Sẽ nhiều nắng hơn và nhiều gió hơn.

- ...

- Nhưng tự nhiên lại thấy không vui anh ạ.

Cứ thế đến 9 giờ tối, Hòa đứng dậy xách ba lô rồi đi. Tôi cũng dọn dẹp cửa hàng, kiểm tra lại tất cả công tắc, khóa cửa rồi đi về. Đường phố loang loáng nước, ánh đèn chiếu xuống lòng đường rồi lại phản chiếu lại, sáng trưng. Gió mang theo hơi nước phả vào người tôi mát rượi. Những thứ trước giờ luôn cố định trong tâm tưởng và tính cách của tôi, giờ có chút lung lay. Cái áo mưa vàng vẫn treo ở chỗ giá áo mưa của khách, và cứ ở đó thêm một tháng nữa, trước khi tôi gấp gọn lại rồi bỏ vào tủ đồ. Cuộc sống có vô vàn thứ khác lạ, nhưng có nhiều thứ chưa được kiểm chứng đã bị thải hồi.

Mùa Thu về, lá vàng bắt đầu rơi. Hương hoa sữa ngào ngạt len vào từng con phố nhỏ, tràn vào cả trong quán mỗi khi khách mở cửa đi vào. Chị Ngọc mua một cái chuông gió màu nâu nhạt làm bằng gốm để treo trong quán, ngay sau hôm tôi hỏi chị về nó. Chị nói chị cũng thích, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến. Mỗi khi mở cửa, hương mùa Thu bay vào trộn lẫn với tiếng chuông nhỏ trầm trầm nhưng vui tai.

“Sài Gòn nóng quanh năm, anh chủ ạ! Em cũng tìm mấy chỗ có cà phê trứng ở trong này nhưng không có quán nào làm ngon bằng cà phê trứng của anh, hay là hôm đấy anh xuất thần làm ngon quá cũng không biết chừng.
Em nhớ ra vì sao lại buồn rồi, vì ở đây không có mùa Thu. Anh may mắn lắm nhé! Em hỏi anh vì sao quán không có chuông gió, anh nhớ không? Vì mỗi khi tiếng chuông gió pha lẫn mùi hoa, nhất là hoa sữa ấy, thì ngay cả nếu mùa Thu không gõ cửa, anh cũng biết là mùa Thu về rồi.
Thôi em đi học đây. Anh đọc xong nhớ mail lại cho em ngay nhé!”

Quán lại có khách vào. Chiếc chuông gió đung đưa đung đưa.

- Dạo này quán có món đặc biệt hả anh chủ ơi?

- Đúng rồi, sinh tố bơ dâu tây. Có sữa đặc và trà xanh đó bạn.

Gió mùa Thu đang thổi nơi nào đó. Xôn xao.
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...404142»