watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Anh hàng xóm

Tôi không ngừng nhớ anh. Ánh mắt anh cứ xoáy sâu vào trong tâm trí tôi. Tôi nghĩ đến anh nhiều hơn và tò mò nhiều hơn về những lời anh nói. "Không biết những lời mình buột miệng trên tầng năm anh ấy có nghe thấy không nhỉ?" Tôi thấy xấu hổ quá! "Sao mình lại có thể nói ra những lời đó cơ chứ? Mình thích anh ấy sao? Không, không đâu, không phải đâu…"

Cộc…cộc…cộc…

Tiếng gõ cửa làm tôi giật mình. Là anh!

- Em sao rồi? Mấy hôm nay không thấy em sang nói chuyện với anh nữa. Em ghét anh rồi à?

- Ơ, không… không – Tôi ấp úng – Anh vào nhà đi ạ.

- Thôi, anh thấy lo vì hôm trước trông em lạ lắm. Anh cứ sợ em bị ốm… Có sang nhà anh chơi không?

- Vâng.

Tôi theo anh sang nhà. Trong nhà la liệt giấy, màu vẽ và bút lông. Một vài bức tranh bằng mực tàu đang vẽ dở dang. Trên bàn kính có thêm mấy bức nữa bằng mực nước.

- Anh học quy hoạch mà cũng phải vẽ tranh phong cảnh à? Em tưởng chỉ có dân mỹ thuật mới học cái này thôi chứ.

Anh nhìn tôi cười và nói:

- Phải học hết chứ em. Cuối tuần này anh phải nộp bài rồi. Em lại đây pha màu cho anh.

Tôi lại gần bên anh, ngồi xuống cạnh những hộp màu vẽ. Anh cầm cây bút lông chấm vào mực nhẹ nhàng điểm lên bức tranh vẽ cảnh một góc Văn Miếu.

- Anh không thích mực tàu lắm. Tô lên nó chỉ có màu đen trắng, nhìn bức tranh trông buồn lắm. Anh thích vẽ màu nước hơn. Nhiều màu, tha hồ cho mình lựa chọn, tha hồ cho mình thỏa sức tô vẽ.

- Em xin lỗi vì hôm đó đã bỏ về trước…

- Hôm nào?

- Thì hôm ở trên tầng năm ấy, em…

- Hôm ở trên tầng năm, mặt mũi cô nàng tái mét, run lẩy bẩy và nói "anh hãy nắm tay em" chứ sao nữa…

- Anh…anh…anh nghe thấy à?

- Ừ, thế em không thấy anh đã nắm tay em còn gì, còn nắm cả hai tay nữa ấy chứ…

Mắt anh tinh nghịch nhìn theo những nét vẽ. Tôi nhìn anh cười. Vẫn là cái cảm giác thân thương gần gũi ấy, tôi chăm chú nhìn vào gương mặt anh. Không còn thấy nhớ anh nữa, mà thay vào đó là thứ tình cảm mới mẻ hơn nhen nhóm trong lòng, thấy thích thích, vui vui khi ở bên anh. "Có lẽ nào em thích anh thật sao?" Tôi cúi mặt xuống xấu hổ, rồi lại quay sang nhìn anh. Anh vẫn đang mải mê với từng gam màu.

- Em có thích hoa bồ công anh không?

- Em… em thích lắm ạ.

- Thật không? Nhưng nó là loài hoa buồn. Anh ước mình sẽ không thích nó, nhưng anh không thể kìm lòng được mỗi khi nhìn thấy cánh hoa của nó bay đi. Giá như nó giống loài hoa khác, nở rồi tàn ngay bên gốc. Hay giống như Cỏ ấy, chạy dọc về phía chân trời một màu xanh bát ngát, mênh mông, rợn ngợp, rễ bám chắc xuống lòng đất với sức sống dẻo dai, lâu bền… Ít nhất thì cũng không theo gió bay đi… Phải vậy không?

- Ừm, mỗi loài có một đặc tính khác nhau, nếu đánh đồng chúng với nhau thì làm sao chúng có bản sắc riêng được. Nhưng sao anh lại hỏi chuyện này?

- Anh cũng không biết nữa. Anh cũng không hiểu sao lại nói chuyện này với em nữa. Có thể bởi vì anh vẫn nghĩ em vốn thích hoa. Nhưng thực sự anh luôn thích những gì lâu bền. Giá như mọi thứ với anh luôn lâu bền thì tốt biết mấy. Giá như đừng có điều gì biến mất. Như thế có phải tốt hơn không?

- Em không hiểu. Nhưng… bỗng nhiên em thấy anh trở nên khác lắm. Em cứ nghĩ anh là người hay vui hay cười chứ không phải người đa sầu đa cảm như vậy.

- Em thấy thất vọng sao?

- Không hẳn, à không phải. Em thích nhìn anh khi anh cười và vô tư nói chuyện với em. Nhưng em thấy sợ khi anh trở nên điềm tĩnh. Lúc ấy em có cảm giác anh là người thuộc về một thế giới khác chứ không phải là người đang đối diện nói chuyện với em.

- Một thế giới khác sao?

- Vâng, là quá khứ. Rất có thể là quá khứ bởi...

Tôi ngập nừng thì anh lấy ngón tay chạm vào môi tôi ra hiệu đừng nói thêm điều gì nữa.

- Em không ngốc chút nào nhưng anh có một yêu cầu được không?

- Vâng.

- Em có thể ôm anh không?

- Nhưng...

Anh quay mặt về phía những bức tranh vẫn còn đang dang dở. Tôi chợt nhận thấy mắt anh đã đỏ, nơi khóe mắt đọng giọt nước li ti. Tôi bối rối sợ rằng mình đã nói sai điều gì khiến anh phật ý. Tôi cúi mặt không nói. Trong đầu mông lung hàng vạn câu hỏi vì sao.

- Anh xin lỗi.

- Không sao ạ. Nhưng em có nhiều điều muốn hỏi.

- Anh biết, anh biết em đang muốn hỏi điều gì. Em có dám hứa là sẽ giữ bí mật những gì anh sắp nói không?

- Anh có tin em không? Vì sao lại là em?

- Vì em có nụ cười trong sáng, ngây thơ giống như người con gái thuộc về hoa bồ công anh.

Người con gái thuộc về hoa bồ công anh

- Anh Công Anh xem nè, chỉ cần thổi một cái là nó bay theo gió hết! Không hiểu sao em lại thích nhìn những hạt bồ công anh bay đi như thế. Anh thích không?...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Bản ballad ngược chiều gió
» Bản giao hưởng tình yêu
» Bình minh của những yêu thương
» Bóng hình thân thương
» Chàng trai đi ngược nắng
1234...131415»