Suốt quãng đường còn lại, trông Bảo Nam không còn vui vẻ như lúc đầu nữa. Rồi đột nhiên anh quay sang hỏi Ngân Kim:
- Em có biết nhà Hạnh San ở đâu không?
Ngân Kim gật đầu:
- Em đưa anh tới đó nhé?
Ngân Kim hơi băn khoăn. Cô có nên làm vậy không nhỉ. Cô tự nhiên dẫn Bảo Nam tới nhà Hạnh San, liệu Hạnh San có khó xử không? Liệu Thiên Bình có hiểu lầm cô không? Bảo Nam hơi cúi mặt xuống khi chờ đợi câu trả lời từ Ngân Kim. Rồi khi nhìn thấy bàn tay anh đưa lên cao, Ngân Kim giữ lại. Cô nói: “Được rồi. Em sẽ đưa anh tới đó. Mà anh cũng đừng cứ lúc nào bối rối cũng lại gãi tai thế. Đỏ hết lên rồi nè”. Lúc này Bảo Nam mới để ý tai mình hơi đỏ lên. Anh gật nhẹ đầu. Ngân Kim thật là người có tài quan sát người khác. Thói quen hay gãi tai của anh ngay cả Hạnh San cũng phải đợi tới khi anh tự nói mới biết. Thế mà Ngân Kim chỉ đi cùng anh một lúc đã phát hiện ra.
Rồi thì Ngân Kim cũng dẫn Bảo Nam tới trước cửa nhà Hạnh San. Sau đó, cô chào đi về trước nhưng thực ra là nấp vào một chỗ kín đáo gần đó. Khi Hạnh San nhìn thấy người bấm chuông cửa nhà mình là Bảo Nam, phản ứng đầu tiên của cô là vội kéo tay anh ra chỗ khác. Cô cuống cuồng:
- Bảo Nam, sao anh lại ở đây? Nhỡ có ai thấy thì sao?
Bảo Nam gạt mạnh tay Hạnh San ra:
- Có ai thấy thì sao. Anh có gì khiến cho em phải xấu hổ à? Sao em không thể đàng hoàng giới thiệu anh với gia đình em, với bạn bè em?
Hạnh San định đưa tay bịt miệng Bảo Nam lại:
- Em sẽ làm thế nhưng bây giờ chưa phải lúc. Anh không thể đợi được à?
Bảo Nam gắt lên:
- Anh đã đợi quá lâu để được em công nhận rồi.
Hạnh San cũng cố nói át giọng của Bảo Nam:
- Nếu anh thực sự thích em thì anh có thể đợi được. Anh đừng làm em phải nghi ngờ.
Cô chưa kịp nói hết cô thì Bảo Nam đã giữ chặt vai cô lại:
- Sao em có thể nghi ngờ tình cảm anh dành cho em chứ?
Và rồi khi nhìn thấy Hạnh San nhăn mặt, nghĩ mình đã giữ vai cô quá chặt làm cô bị đau, Bảo Nam buông tay ra:
- Được rồi. Anh xin lỗi. Em cứ suy nghĩ đi. Một tuần nữa anh muốn có câu trả lời. Em có thực sự muốn anh là bạn trai của em không?
Nói rồi anh bỏ đi. Hạnh San vẫn còn chưa hết ngỡ ngàng. Cô chưa bao giờ thấy anh nói những lời mạnh mẽ và dứt khoát như vậy. Những giọt nước mắt cứ tự nhiên tuôn rơi. Nhìn thấy Hạnh San đang khóc, Ngân Kim từ một góc đi ra, định an ủi:
- Hạnh San, em đừng buồn. Bảo Nam chỉ nhất thời bị kích động thôi. Anh ấy sẽ suy nghĩ lại.
Hạnh San lấy ống tay áo lên thấm nước mắt. Rồi nhận ra điều lạ, cô nói:
- Vâng. Mà Ngân Kim, sao chị lại ở đây?
Ngân Kim ngần ngừ rồi nói:
- Thật ra, Bảo Nam nhờ chị dẫn anh ấy tới đây.
Hạnh San lập tức đứng lùi lại:
- Cái gì? Sao chị đưa anh ấy tới đây mà không báo trước với tôi? Chuyện này có liên quan gì tới chị đâu?
Hạnh San không để cho Ngân Kim kịp giải thích gì, cô nói như trút giận:
- Thật không ngờ con người chị lại giả tạo như vậy. Lần trước gặp tôi cứ tưởng chị hiền lành tử tế lắm!
- Không phải vậy đâu. Em nghe chị nói hết đã. Chị không biết là Bảo Nam vẫn chưa phải bạn trai chính thức của em.
Hạnh San mặc kệ sự xuống nước của Ngân Kim, vẫn nói tiếp:
- Thôi đi, tôi không muốn nghe mấy lời giả dối của chị đâu. Chị cứ nhất quyết phải phá hỏng chuyện tình cảm của tôi thì mới được à?
Rồi Hạnh San chạy nhanh vào nhà. Trước khi đóng sập cánh cửa sắt lại, cô nói:
- Lần trước, cũng vì chị nên tôi và Thiên Bình mới không thành. Tôi ghét chị lắm. Cứ nhìn thấy chị là tôi thấy khó chịu rồi. Đi đi.
Ngân Kim nhìn thấy Hạnh San bỏ vào nhà, trong lòng cô rất buồn. Cô bước đi trên đường và tự dưng cũng thấy mình đang khóc. Ngân Kim nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ của Thiên Bình trong điện thoại mình. Có lẽ Bảo Nam đã nói với Thiên Bình nên anh đoán biết chuyện không hay sẽ xảy ra. Cô nhìn số điện thoại của anh trong máy mình, nửa muốn gọi nửa lại không muốn. Cô biết nếu cô kể cho anh mọi chuyện, anh nhất định sẽ tìm Hạnh San, bắt Hạnh San phải xin lỗi cô. Nhưng mà làm như vậy thì sẽ chỉ càng làm tăng thêm sự hiểu nhầm và ghét bỏ của Hạnh San đối với cô.
Bảo Nam và Thiên Bình đang ngồi đối diện nhau. Bảo Nam vẫn chưa nguôi cơn giận, hỏi thẳng Thiên Bình:
- Hãy kể cho mình. Mình muốn biết sự thật về mối qua hệ của cậu và Hạnh San.
Thiên Bình nhìn sự mất bình tĩnh của Bảo Nam, nghĩ rằng không thể giấu giếm mãi những chuyện trong quá khứ được nữa. Anh liền nói chậm rãi:
- Mình và cô ấy quen nhau cũng lâu rồi. Cậu muốn nghe từ lúc nào?
Bảo Nam gằn giọng:
- Từ lúc cô ấy bắt đầu thích cậu.
Hạnh San đã thức đêm đan khăn len tặng Thiên Bình, Hạnh San đã đạp xe dưới trời nắng tìm mua đĩa nhạc mà Thiên Bình thích, Hạnh San đã coi niềm vui của Thiên Bình là niềm vui của mình, Hạnh San đã khóc vì Thiên Bình. Hạnh San đã, đã làm rất nhiều việc vì Thiên Bình. Những việc Bảo Nam không bao giờ hình dung được cô đã từng làm. Càng nghe những lời kể lại của Thiên Bình, Bảo Nam càng nhìn rõ hơn mối tình đầu mãnh liệt của Hạnh San. Và anh nhận ra rằng cô ấy chưa bao giờ dành cho anh những cảm xúc chân thành như vậy. Cô ấy chưa bao giờ thích anh bằng một nửa cô ấy thích Thiên Bình. Và rồi khi nhận ra những điểm giống nhau tình cờ giữa mình và Thiên Bình, anh lại càng giận hơn khi thấy mình chỉ giống như một người thế chân cho một người khác. Mối quan hệ mở của họ sẽ không bao giờ đóng lại được bởi Bảo Nam không phải là người Hạnh San muốn có trong mối quan hệ đó. Anh chỉ là người giữ chỗ cho một người khác mà thôi.
Sau khi kể mọi chuyện cho Bảo Nam nghe những gì đã xảy ra, Thiên Bình nghĩ mình phải tới gặp Ngân Kim, anh đứng lên nói:
- Mình phải đi có chút việc. Cậu cứ ăn tối trước đi nhé. Vẫn còn cơm trong tủ lạnh đấy.
Bảo Nam không nghe thấy Thiên Bình nói gì. Tai anh ù đi, anh chỉ gật đầu như một cỗ máy. Thiên Bình nhìn biểu hiện của Bảo Nam rồi quyết định trước khi tới gặp Ngân Kim anh cần tới gặp Hạnh San trước đã.
Tất nhiên bố mẹ Hạnh San rất hồ hởi đón tiếp Thiên Bình. Chỉ có cô là ngồi trong phòng không chịu xuống. Thiên Bình ngồi chờ ở phòng khách mãi rồi cũng đành đi lên phòng Hạnh San. Cô đang ngồi trong phòng, tay nghịch nghịch khối rubic nhiều màu. Hạnh San biết Thiên Bình đứng ngoài cửa phòng mình nhưng không có phản
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








