watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Gần như lao đầu về phía trước, suýt trượt chân ngã mấy lần nhưng may mắn nó gìm lại được, tay nắm chặt tay vịn cầu thang, nó thở hổn hển, suy nghĩ đứt quãng… “Liệu… cậu ấy đi ngang qua hành lang vào giờ này có phải là để tìm MÌNH không nhỉ…”. Và nó thấy mừng vì hôm nay nhỏ bận đột xuất, không ở lại để chứng kiến cuộc gặp gỡ ngốc nghếch khó coi này của nó…

Nó không hề đề cập đến cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy với nhỏ, dù sao, với nó, nhỏ chỉ là một người bạn quen một cách vô tình, một người bạn của sự im lặng. Ở nhỏ tóat lên vẻ gì đó lạ lẫm với thế giới riêng của nó, và nó nhận thấy mình… thấp kém làm sao khi ngồi kế nhỏ. Nói cho cùng thì đó là cảm giác chung của nó đối với mọi người, tự hạ thấp bản thân mình và nâng người khác lên một cung bậc nào đó thật cung kính, chỉ nó là ở dưới đáy tận cùng, thỏa mãn, không buồn phiền, không oán giận ai cả. Đến tận bây giờ nó vẫn còn rõ cái cảm giác run run khi chạy xuống cầu thang hôm ấy, vội vã, bối rối và tội lỗi… Trong đầu nó luôn quay đi quay lại câu hỏi liệu có phải cậu đã ở lại giờ đó, ở ngay hành lang đó, để tìm NÓ không… Không lẽ có sự tình cờ đến vậy? Nó đã quanh quẩn ở hành lang vắng lặng cả tháng trời, đã tưởng rằng nơi ấy là của riêng nó, riêng nó mà thôi. À không, bây giờ nó đang chia sẻ với nhỏ nữa chứ… Bất cứ ai. Nhưng… không phải là CẬU. “Làm ơn đi…” nó thầm năn nỉ thống thiết trong tâm trí “làm ơn cho đấy chỉ là sự ngẫu nhiên mà thôi, sự ngẫu nhiên không ai mong đợi, cả cậu, và nó nữa”.

***

Những ngày sau đấy, cậu không xuất hiện nữa, nó cũng không biết nên vui hay nên buồn. Những giờ chơi xuống canteen ăn sáng, nó vẫn hay vô tình bắt gặp cậu, vô tình, lướt qua, thế thôi. Mặc cho đã có lúc nó và cậu gắn bó với nhau, theo nghĩa tình bạn, hoặc… hơn thế một chút… Quen nhau không lâu từ khi bước vào trường. Cái gì cũng mới, lớp mới, bạn mới, thầy cô mới,… Cậu nổi bật lên trong đám lăng xăng lít nhít như một anh chàng năng nổ hết sức. Học tốt, thể thao đỉnh, gương mặt dễ thương được bao nhiêu bạn nữ để ý, nó không muốn gọi cậu là “hot boy” như những đứa con gái khác trong trường hay xúm xít gọi cậu là như vậy, đơn giản vì nó không ưa cái danh hiệu hão huyền và kì quặc đó, nó không thích cái cách người ta đánh giá con người dựa trên những cái danh xưng củ chuối như vậy. Nhưng… nó lặng trước tính cách của cậu, cũng như bao đứa con gái khác mà thôi.

Ấy vậy mà nó cũng có được cậu. Bất ngờ, không tính toán, không lường trước. Nó chóang ngợp trước ưu đãi quá lớn mà số phận đã đem lại. Hòan hảo, xét ra thì trong cuộc đời phẳng lì buồn tẻ của nó, cậu như một vệt màu sôi động quét ngang qua, làm cho bức tranh ánh lên đầy sức sống. Nó thay đổi. Và rồi một ngày, nó thấy… chán. Nó chán cái cách cậu quan tâm nó, nó chán cái dáng điệu dễ thương thu hút hàng chục đứa con gái của cậu, nó chán cái vệt màu đột ngột đi ngang cuộc sống của nó. Nó muốn trở về trạng thái đen trắng trước kia. Trạng thái phẳng. Có lẽ, nó đã làm tổn thương cậu rất nhiều… Ấy vậy mà cậu làm sao biết được hôm ấy nó muốn được cậu chở về như thế nào, muốn được ngồi lên yên sau cái xe đạp thể thao màu cam rực rỡ, ôm trọn trong người quả bóng cam tròn trĩnh bám đầy bụi sân trường của cậu thế nào, muốn được ngắm nhìn cái lưng ngang ngang thấm li ti mồ hôi trên tấm áo trắng của cậu như thế nào… Nhưng với những gì đã qua, liệu… nó có còn xứng đáng không? Một lời đề nghị đưa về như một hành động đương nhiên phải làm với một người lịch sự như cậu, nó hiểu… Nó đang tiếc chăng?

“Này!”

Nó giật mình khi thấy má mình buốt lạnh. Ly trà to oạch được đặt vào tay nó, trà chanh mật ong… Nhìn nó say sưa mở nắp, lấy cái ống hút đỏ rực quét một được rồi mút mút bọt trà một cách thích thú, nhỏ nhíu mày thắc mắc sao hôm nay nó lại quên mua trà mà chui vào hành lang ngồi ngay như thế. Nó cười trừ: “Quên."
Câu trả lời xem ra có vẻ buồn cười với một thói quen lặp đi lặp lại hàng ngày theo quán tính của nó, nhưng theo “luật im lặng”, nhỏ không hỏi thêm. Trời vẫn lặng lẽ xanh trong và bình yên như thế, tắt nhạc, nó đứng lên áp sát mình vào lan can đón nắng, ánh mắt đưa xuống sân trường đầy lá rụng, những chiếc lá nhỏ xíu xiu, vàng vàng mà chính nó cũng không biết là lá gì cứ trải đều khắp sân, đôi khi lại bay vèo vèo như hình cái lốc xoáy. Lúc trước, những khi thấy xoáy lá ấy, nó và cậu lại tranh cãi nguyên nhân là do đâu. Cậu thì cứ bảo là do gió cuốn lá đấy, nó thì lại khăng khăng do lá không muốn rời cây, lá tiếc nuối, hoãn việc chạm đất lại mà ngoi lên nhìn cây lần cuối. Nói thế thôi chứ nó thừa biết cậu nói đúng, nhưng hơi đâu mà nghĩ ngợi nhiều, vì bây giờ nó đâu còn ai mà tranh cãi nhăng nhít như thế...
Nó đột ngột dừng lại nơi chiếc xe đạp màu cam ngay gần phía cổng trường. Chủ nhân của nó đang bận rộn bàn tán hăng say với vài cậu bạn kế bên, chắc chắn là cho chiến lược của trận đấu ngày mai rồi, cậu lúc nào cũng say mê những vấn đề như thế. Và nó thầm tưởng tượng đến những ngày trứơc, trong khi nó ngồi nấp bóng trong hành lang vắng thì ngay bên dưới kia, có một người vẫn cưỡi chiếc xe đạp của mình đi về phía cổng trường, ghi đông xe lủng lẳng quả bóng tròn tròn… Ở cùng một nơi, nhưng dường như là hai thế giới khác… Nó giật mình nhìn lại, nhỏ đã đứng kế bên nó từ bao giờ. Cũng như nó, nhỏ luôn luôn ngồi trên sàn gạch, không bao giờ đứng tựa vào lan can như lúc này cả. Có lẽ hành động khác ngày thường của nó đã thu hút sự tò mò chú ý của nhỏ. Nó bỗng nhận ra: Ánh mắt nhỏ lúc này sao mà xa xăm quá… Dưới sân trường kia không lẽ cũng đang chất chứa một điều gì đó… một ai đó… làm nhỏ phải buồn, phải tiếc nuối như nó lúc này sao?...

***

Vất cặp xuống giường, nó thẫn thờ. Lại gặp cậu, bất ngờ tập 2. Nó thật sự không hiểu được vì sao cậu lại muốn gặp nó (Khoan, có phải là cậu muốn gặp nó không?). Nhưng chắc chắn không phải là sự ngẫu nhiên nữa rồi, vì nó đã lặp lại lần thứ 2, và cậu không có lí do gì KHÁC để ở lại hành lang giờ đó NGOÀI VIỆC gặp nó cả. Đúng không cậu? Nhưng mà suy nghĩ thế thì có ích gì khi ngòai vẻ bối rối ra mặt và lời đề nghị lịch sự ấy, cậu lại biết mất như một cơn gió. Nó quả thật đã đưa một đường tẩy gọn gàng bôi sạch vệt màu lạ lẫm khỏi đời nó, giờ đây, nó còn gì để tiếc nuối? À, nó đã nói hôm nay nhỏ lại vắng mặt chưa nhỉ?...

Lần thứ 3, lần thứ 4, có lẽ nó phải nghĩ đến chuyện trở về với việc tìm kiếm một nơi khác riêng cho mình thôi. Điều duy nhất nó thấy an ủi là nhỏ vẫn không hề biết đến những cuộc gặp vô tình sau giờ học của nó với cậu trên hành lang vắng, vì nhỏ cứ bận vào những ngày như thế… Cũng tốt. Đây sẽ là một bí mật của nó. Nhỏ chẳng có gì phải liên quan vào cả. Mà có lẽ nhỏ cũng đã thấy chán cái cảnh phải ngồi lại với một đứa chán ngắt như nó rồi.

Dạo này nó đang dằn vặt mình bởi cái ý nghĩ mà nó cố chối bỏ bằng mọi giá. Nó nhận ra… nó nhớ vệt màu rực rỡ ấy biết bao nhiêu. Ngắm mãi khỏang trời bé bình lặng nấp mình dưới lan can hành lang vắng, nó bắt đầu thấy sợ sự trống trải. Chỉ xanh ngắt một màu xanh yên ả, ngày này qua ngày khác, nó thèm những đám mây đen mỗi khi trở trời. Nhưng thường người ta hay mơ ước những gì người ta không có được, cũng như giờ đây nó muốn có lại cậu, nó muốn được ngồi sau chiếc xe đạp ấy biết bao nhiêu, nó nhớ quả bóng cam ấy biết bao nhiêu… Nếu nó được gặp cậu một lần nữa trên hành lang vắng ấy, nó sẽ nói cho cậu biết… rằng mọi chuyện nó đã làm là một sai lầm, một sự vội vã mà nó
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Âm thanh của hạnh phúc
» Anh đã tìm được cách để quên em
» Anh không là giấc mơ
» Anh ở đâu, người em yêu nhất?
» Anh sẽ bước về phía em
1234...383940»