watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


-Em xin lỗi, tại em mà anh ra thế này, hix...! - Nhỏ Thư thút thít.
Nhìn con bé khóc mà Tuấn "ngố" thấy bối rối theo, từ trước tới giờ nó chưa thấy con gái khóc. Nó lấy trong balo ra một túi khăn giấy.

-Này, lau nước mắt đi, có gì đâu mà phải khóc. - Đúng với bản lĩnh con trai, nó lau nước mắt cho con bé. Nhỏ Thư đỏ ửng mặt, ngượng ngượng, lần đầu tiên có người con trai lau nước mắt cho nó như thế này.

-Dạ... - Nó lí nhí.
Chẳng biết lúc đó Tuấn "ngố" nghĩ gì, nhìn con bé rấm rứt ; nó cũng thấy tội nghiệp. Mấy vết đánh trên lưng và mặt cứ đau nhoi nhói. Mà hình như trong ngực nó cũng có cái gì đó nao nao. Nó gượng đứng lên, nhưng cái chân lúc nãy bị quật hơi "căng", nên giờ hơi loạng choạng.

-Anh đi xe được không ? Hay là em chở anh nhé ?

-Anh đi được mà, không sao !

- Anh loạng choạng thế kia thì đi xe sao được ? Gửi xe tạm ở đây đi, em chở anh tới trường luôn. - Nhỏ Thư nói giọng nghiêm trọng.
Gãi đầu một hồi, Tuấn "ngố" cũng chấp nhận ngồi sau xe con bé đến trường. Mấy thằng bạn nó ngồi ở quán cà phê đầu cổng thấy cảnh đó thì mắt chữ A ; mồm chữ O. Thằng Đạt "heo" hứng chí ré lên, sau đó là cả đám hùa theo :

-Á, thinh thinh mà rinh cột đình nha Tuấn !

-Thằng này nhìn lầm lỳ thế mà khiếp thật !

-Hội FA lớp mình chính thức khai trừ thằng Tuấn nhé ! Haha !
Rồi tụi nó cứ thế mà réo, nhỏ Thư đỏ mặt, còn thằng Tuấn thì chẳng biết tìm chỗ nào mà nấp. Ở một góc, đám thằng Minh Huy nhìn ra. Nó tức mình bặm môi. Đám đàn em xung quanh cũng im thin thít.
Suốt cả buổi học đó, Tuấn "ngố" trở thành tâm điểm trêu chọc và vỗ tay của đám bạn trong lớp. Nếu là bình thường thì nó sẽ gân cổ lên đi phân trần này nọ, nhưng hôm nay thì khác ; toàn thân ê ẩm rã rời khiến nó không nói được gì. Nó nằm dài trên bàn, mặc kệ mấy câu chọc ghẹo của lũ bạn. Nhớ lại nhỏ Thư lúc sáng, tự dưng nó thấy một cảm giác khó tả, vui vui.

Nhỏ Thư cũng không khác gì Tuấn, nó trở thành trung tâm của hội bạn trong lớp. Mặc cho nó phân trần, chẳng ai nghe. Nó quay về chỗ, ngồi xịu mặt xuống. Nhỏ Mi bạn thân kéo nó lại hỏi thầm "Này, anh nào đấy ? Kể tui nghe coi." . Nó bối rối một hồi rồi cũng kể lại sự việc, nhỏ Mi cười tủm tỉm ra điều khoái trá lắm. "Noel này bà hết cô đơn rồi nghen !" - Nhỏ Mi nói xong liền chạy né ra chỗ khác ngay, tránh cái nhéo thiệt đau và cái mặt phụng phịu của Nhật Thư ; vốn đã ửng đỏ nãy giờ.

Trưa, Tuấn "ngố" được thằng Tú và thằng Khánh "đèo 3", ba thằng tấp vào chỗ gửi xe hồi sáng. Vì chân đau nên nó được "quá giang" trên xe thằng Tú, còn thằng Khánh đạp xe nó về. Hết một buổi sáng rắc rối nữa, trên đường về hai thằng bạn lại "đâm chém" nó không thôi. "Bé này xinh đấy, mày tấn công liền đi !", "Còn dị gì nữa, có gì đâu phải ngại, mày cứ tiến tới cho tao.". Hai thằng cứ blah blah với nó suốt cả đoạn đường về, nó chỉ biết bối rối gãi đầu, tay đấm túi bụi vào lưng thằng Tú :"Tụi mày cứ đùa !". Ấy vậy mà suốt bữa cơm, một cảm giác khó tả cứ bao lấy nó. Nhớ lại lúc con nhỏ khóc, băng vết thương rồi đưa nó tới trường, nó lại cười ngô nghê. Thằng em nó đang chơi game cũng ngạc nhiên : "Chắc lão bị khùng !"

Nhỏ Thư về nhà mà cứ ngượng ngượng vì mấy lời của tụi bạn. Chẳng biết lý do gì mà tối đó cái hội "côn đồ" của Minh Huy lại lân la trước nhà nó. Nó mường tượng lại cảnh đánh đập lúc sáng, lại thêm việc thiếu thiện cảm với thằng Huy, kết quả là đám kia bị nó cho lơ đẹp.

-Xin lỗi em, anh chỉ là.... - Thằng Huy gãi gãi đầu.

-Ơ, anh hay ghê, tui với anh không quen biết, anh có quyền chi nói tui là bồ anh, rồi còn đánh người khác tơi bời như vậy nữa ! Mấy anh đi về đi, tui ghét lắm ! - Nó rồi nó tức tối đi vào nhà, mặc cho thằng Huy đứng lơ ngơ đó.

Lên phòng, nó ôm chầm lấy con gấu bông, đang tức tối vì mấy kẻ lạ hoắc kia thì điện thoại báo tin nhắn. Là tin nhắn của Tuấn "ngố" : "Cảm ơn em về việc lúc sáng nhé, anh cũng xin lỗi vì hôm qua hơi quá đáng với em... Chúc em ngủ ngon ! ". Nó đọc mà cứ tủm tỉm cười, hình như cái cảm giác khó tả của Tuấn "ngố" và nó là như nhau. Nó rep lại "Không có gì đâu ạ, em cảm ơn anh, chúc anh ngủ ngon" . Bên kia thằng Tuấn mỉm cười. Tối mùa đông lạnh, nhưng hình như có một chút gì đó ấm áp hơn...

Sau tuần đó, hai đứa không gặp nhau ở trường, lí do là cả khối 12 ở nhà ôn thi trong khi khối 10 vẫn phải đi học. Hai đứa cứ nhắn tin qua lại, chat chit thường xuyên hơn. Tuấn "ngố" trở thành "gia sư" bất đắc dĩ Đêm cuối tuần trùng ngày Noel, Tuấn "ngố" rủ Nhật Thư đi chơi với nó. Con bé lúc đầu hơi ngại vì lần đầu đi chơi với con trai, nhưng những e ngại ban đầu đó cũng qua, bây giờ hai đứa đang đèo nhau dọc bờ sông buổi tối.

Thành phố lên đèn thật đẹp, những bản nhạc Giáng Sinh cất lên đó đây. Nhật Thư ngồi sau xe đạp của Tuấn, nó chưa bao giờ nghĩ sẽ đi chơi Giáng sinh với một người con trai như thế này. Tuấn "ngố" chở nó đi ăn, đi chụp ảnh rồi ghé vào trước nhà thờ xem Lễ. Bất chợt Tuấn cầm tay nó, nó hơi bối rối, trong lòng khó tả. Đêm đông lạnh se se mà mặt nó ửng hồng. Tuấn mỉm cười, rút trong túi áo ra một hộp quà : Quả cầu thủy tinh có lồng trái tim đỏ bên trong, dòng chữ "You are My Darling" hiện lên giữa những ngôi sao lấp lánh.

-Tặng em này.
Mặt nó tự dưng nóng ran, nó ấp úng cảm ơn. Trong cái khoảnh khắc nhạc Giáng Sinh ngân vang, Tuấn "ngố" ôm chặt nó vào người và đặt lên trán nó một nụ hôn nhẹ...

Giáng Sinh năm nay ấm áp vô cùng...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Người hùng đụn cát
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
» Bức tranh tường thứ tám
1234...252627»