Sau một hồi dạo Facebook của Hân, tôi mới ồ à. Thì ra là em là cô gái làm Phong chết mê chết mệt mà lũ bạn đang kháo nhau. Nghe tụi nó nói qua thế nhưng tôi không hỏi Phong, chờ nó hé răng trước. Thế mà chờ mãi chưa thấy nó kể những chuyện kiểu này với tôi như ngày trước, không nghĩ nhiều thì tôi cũng hiểu là vì sao, thằng khỉ này. Tôi gập laptop cái phịch, tôi chẳng buồn cưa cẩm cô gái của Phong đâu, dù tôi đã bắt đầu thích em. Phi cả người lên giường, tôi nằm… và lại nghĩ miên man về em. Phải thừa nhận là tôi đang bị em làm cho ám ảnh. Nhưng cứ nghĩ ra cái mặt của Phong là tôi lại phải dặn mình đừng nghĩ thêm về em nữa. Đành lôi nhạc ra nghe vậy, iPod của tôi chạy đến bài "Listen to my head" của Stevie Hoang:
The signs were there, chose not to see it
I keep telling myself not to believe it no
The more I try, the more I was losing
It's crazy how this girl had me stressin'…
And I can't believe I thought you were the one
I tried to listen to my heart but instead
I should've listen to my head, my head, my head
Should've listen to my head, my head, my head
Should've listen to my head, my head, my head
I tried to listen to my heart but instead
I should've listen to my head…
But I know I'll learn from my mistakes
And this won't happen again.
Đang nghe dở, tôi bật dậy, mở laptop ra để tiếp tục lên Facebook của Hân. Cứ nghe theo con tim hơn là nghe theo cái đầu phân xử tình yêu với thằng bạn. Với lại tôi không cưỡng lại được với chính mình khi mà tôi toàn nghĩ về em từ lúc gặp em đến giờ. Tôi quẳng vào mặt Phong một tiếng “Kệ!” thật to khi nhìn vào khung ảnh tôi chụp với nó hồi lớp 11 để trên bàn. Tôi tiếp tục đọc các note của Hân. Cô gái này ăn nói thật tếu, có nhiều suy nghĩ trẻ con nhưng rất đáng yêu. Đang đọc và nghiền các note của em thì Facebook có thông báo Hân đã chấp nhận lời mời kết bạn của tôi. Tôi giới thiệu đang học ở trường đại học Bách khoa Paris ở Pháp - đất nước xinh đẹp mà em cũng đang ấp ủ đặt chân sang du học như trong một note mà em viết, nên em đã rất cởi mở reply và trò chuyện với tôi khi tôi gửi một cái message nói chuyện riêng. Có một cảm giác như ở trên mây khi tôi trò chuyện với em, như thể tôi chờ em lâu lắm rồi, chờ một người con gái trong sáng, tự tin và đáng yêu như vậy.
***
Hân
Ngoài một vầng trán rộng thì ẩn sau cặp kính cận là một đôi mắt rất sáng, ánh lên vẻ ngạo mạn – đó là những ấn tượng đầu tiên của em khi gặp anh. Vì thế, có lẽ anh không biết em đã rất rất vui thế nào khi có thể quen anh sau khi chúng ta chỉ gặp gỡ nhau ít phút ở quán café mèo vào chiều hôm ấy. Cảm ơn anh vì điều đó, em cũng cảm ơn chính em, vì chắc em cũng làm anh tò mò chút ít, nên anh mới tìm và add Facebook của em. Nhờ thế mà em quen biết, rồi thân thiết với anh – một anh chàng có cái đầu chứa vô vàn những điều thú vị. Chưa có điều gì em hỏi anh mà anh chưa giải đáp được, lại còn giải đáp một cách hóm hỉnh nữa chứ, cho dù là em có hỏi những điều ngớ ngẩn nhất. Dù em đã suýt thích một người, anh ý cũng bằng tuổi anh, nhưng chỉ khi quen anh, nói chuyện, chia sẻ với anh, em mới có cảm giác thích một người rất nhiều là như thế nào, Duy ạ. Bài luận mà anh gợi ý nhiều điều hay ho cho em chính là điểm nhấn đề hồ sơ xin học bổng của em sinh động và mới mẻ hơn, nhờ thế em đã có cơ hội sang Pháp du học và được gặp anh.
Em chỉ mới gặp anh một lần ở quán café mèo ngày ấy, ngay khi quen em, anh nói rằng muốn gặp lại em, nhưng rồi lại vướng vào việc bù khú với bạn bè trong những ngày hè cuối ở Việt Nam, sau đó lại vội vàng phải bay sang Pháp. Em đành ngắm tạm những bức hình của anh trên Facebook, để rồi dần dần chẳng biết vì sao ngày nào không lôi ảnh ra ngắm là lại nhớ. Không biết tình cảm của anh đối với em là như thế nào nhỉ? Nhiều khi em thấy anh rất gần, nhưng nhiều khi lại cảm thấy rất xa… Đôi khi anh rất ngọt ngào, nhưng đôi lúc lại rất dửng dưng, như thể em chỉ là một người bạn không hơn. Có lẽ chỉ nói chuyện qua chat, email nên như thế chăng? Không biết anh thế nào, nhưng em thì thích anh nhiều lắm, đến độ yêu được luôn rồi ý. Cho dù em có chạnh lòng rằng first love của em chỉ là yêu một người qua nói chuyện online chứ chưa được gặp mặt. Hay cho dù đó là tình yêu đơn phương đi chăng nữa, Duy à.
Cuộc hẹn ở chân tháp Eiffel
Tim Hân đập thình thịch khi bước chân xuống sân bay, chỉ dành 30 giây cho sự háo hức và hạnh phúc khi đã đứng trên đất Pháp, còn lại Hân dành trọn tâm trí cho cuộc gặp gỡ với Duy mà cả hai đã lên kế hoạch từ hai tuần trước khi Hân sang Pháp. Tìm cách hỏi mua chiếc sim điện thoại, Hân lập tức nhắn tin báo cho Duy - số điện thoại mà Hân đã học thuộc lòng. Điện thoại Hân rung lên gần như ngay lập tức sau đó - Duy gọi:
- Welcome to Paris, cảm giác như thế nào cô gái?
- Cool! Tuyệt vời hơn cả những gì em tưởng tượng.
- Chờ anh nhé, 30 phút nữa anh sẽ tới, ca học của anh sắp tan rồi, tranh thủ lượn lờ đường phố xem cảm giác ở đây so với ở Hà Nội có gì chung nào.
- Em sẽ dạo phố cùng các bạn trong đoàn cơ. – “Kiêu” một tí như thế thôi, nhưng Hân chỉ muốn đến ngay chân tháp Eiffel để chờ Duy tới, như Duy đã hẹn từ lâu.
Tắt điện thoại, cả hai đã có cảm giác 30 phút sẽ rất lâu đây, vì họ chỉ muốn gặp người kia ngay bây giờ. Hân cùng những người bạn của mình lên xe đi đến ngắm tháp Eiffel thỏa thích trong ngày đầu đặt chân đến Paris. Hân luồn tay vào túi áo cầm lấy đồng xu mà Duy dặn mang theo thật nhiều, hẳn Duy sẽ bảo Hân chơi trò ném đồng xu ở sông Seine và các hồ phun nước đẹp đẽ để lấy may. Nghĩ thế, Hân vừa thích thú vừa sốt ruột nhìn đồng hồ lên xuống, chỉ mong sao gặp người cô yêu thật nhanh: “Em đã đến Paris, em đã hít thở không khí trong lành ở đây, nhìn ngắm mọi thứ - những gì mà em tưởng tượng trước khi đến đây. Mọi thứ xung quanh thật tuyệt, em đã thấy anh, em thậm chí đã mỉm cười với anh, tại sao?... Vì anh chính là Paris - thủ đô trong lòng em...”. Mỉm cười với suy nghĩ của mình, nắng chiếu lên má Hân ửng hồng. Hân dự định sẽ gặp Duy và nói với Duy điều này, rằng Hân thích anh. Hân chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ muốn nói ra được suy nghĩ và tình cảm của mình, thích thì nói thích chứ sao.
Đến nơi, vội vã nhìn đồng Hồ, đã quá 5 phút, Hân vội vàng năn nỉ thầy phụ trách rồi tách đoàn chạy nhanh đến tháp Eiffel, trong lòng hồ hởi và tim đập rất nhanh. Chỉ còn vài bước chân nữa, Hân sẽ được gặp Duy rồi. Cảm giác ấy biết tả sao đây? Chỉ biết là Hân quên bẵng là cô đang đứng trước Eiffel – điều mà Hân chờ đợi biết bao lâu nay để tận mắt ngắm nhìn thật sự tòa tháp vĩ đại này, nhưng trong Hân bây giờ, tòa tháp cao và đẹp hơn nhiều chính là Duy. Đến chân tháp, cô định gọi Duy hỏi xem anh đang đứng chỗ nào, nhưng quyết định sẽ chờ anh gọi trước, còn Hân sẽ đi xung quanh, biết đâu lại bất ngờ tìm được anh trước thì sao? Có một anh chàng châu Á cầm một chùm bóng bay rực rỡ đứng ở đầu xa kia, có phải là Duy? Hân háo hức bước tới gần, nhưng khi anh chàng ngoảnh lại thì đó không phải là Duy, anh chàng ấy cười tươi đón bạn gái của mình và cả hai ôm nhau thật lâu. Mỉm cười nhìn họ, Hân vội vã tản bộ xung quanh chân tháp, vẫn chưa thấy Duy đâu, định sẽ gọi Duy thì máy Hân reo, là Duy gọi:...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








