- Thôi được rồi. Ít nhất anh cũng biết rằng Thảo Nhi vẫn còn tình cảm với anh. Vậy thôi. Quang Thanh không là gì cả.
- Có đấy!
- …
- Đúng là hiện giờ anh ta chẳng là gì trong mắt Thảo Nhi cả, nhưng anh cứ hành động ngốc nghếch như thế này thì em không dám chắc đâu.
Nói rồi Lê lại leo lên xe và cắm đầu cắm chổ chạy vút đi mất, để mặc Minh đứng ngây ngô dưới cơn mưa phùn lất phất. “Khoan đã! Con bé… hình như có gì đó khang khác…”
Một tia sáng vút qua đôi mắt tinh anh của Minh. Cậu mỉm cười, chạy lại chỗ quán kem, nhưng lần này từ tốn hơn, đứng bên ngoài, từ xa nhìn vào. Thảo Nhi và Quang Thanh đang ngồi nói chuyện gì đó. Họ không cười, không đùa, không có cử chỉ thân mật. Chỉ thấy Quang Thanh nói và Thảo Nhi gật gật đầu. Minh đứng chờ từ lúc bấy giờ cho đến khi hai người ấy rời khỏi quán. Cậu lẳng lặng đi sau, lẳng lặng dõi theo người con gái của cậu. Chỉ ít phút trước cậu làm cô ấy bị tổn thương, nhưng hơn lúc nào hết, lúc này cậu cũng thấy mình bị tổn thương ghê gớm lắm. Vì cô ấy đang ngồi sau một người con trai khác, cô ấy không hiểu những chuyện mà cậu đã và đang làm vì cô ấy nhiều như thế nào. Nếu có thêm chút mạnh mẽ từ cô em họ thì chắc cậu đã chạy vòng lên, nắm tay lại thành nắm đấm để ép sát vào hai bên hông, hít một hơi và nói thật to. Tất nhiên, đấy chỉ là “nếu”, hơn nữa cô em họ cũng chẳng bao giờ đồng ý chuyển cho cậu chút mạnh mẽ nam tính nào của nó cả. Minh mỉm cười, bất giác đứng khựng lại vì… chiếc xe đằng trước cũng đã dừng lại. Và hai người trên xe đã đứng trước mặt cậu từ bao giờ.
............
Mặc dù xuất phát điểm của họ khác nhau nhưng điều cốt yếu vẫn là sự trân trọng thứ tình cảm đang hiện hữu.
Thảo Nhi loay hoay mãi trên giường, dằn vặt con sâu nhỏ vô tội. Cô nàng lại khóc rấm rứt. Cảm giác lúc này là thứ cảm giác vô cùng khó chịu. Gọi điện nhắn tin cho bạn thân không thấy hồi âm lại, được ông anh trai hờ rủ đi xem phim thì lại bận việc vào phút cuối. Tự nhiên bao nhiêu ấm ức và tủi hờn lại ùa về, giam mình trong phòng, cô bé nhõng nhẽo với chính mình.
“Nhi, anh qua nhà em một lúc nhé!” Sms của Quang Thanh, người đã vì công việc bận rộn mà bỏ luôn cái hẹn xem phim với Thảo Nhi. Thảo Nhi hơi buồn, xị mặt xuống, nhưng cũng reply nhận lời, trong suy nghĩ của cô bé, nếu không thực sự bận việc thì Quang Thanh nhất định không như thế. Dù sao, lúc này cô bé cũng hơi thấy bực mình, đôi khi còn bồn chồn nữa. Nhưng trước khi gặp Quang Thanh thì phải tút lại cái ánh mắt mọng nước này mới được.
- Xin lỗi em vì suất chiếu hôm nay nhé! Mai đi bù được không?
- Không sao đâu ạ.
- Anh được báo về vụ xin học bổng nên phải đến đó check ngay.
- Anh đỗ chứ ạ?
- Ừ. Anh sẽ sang đó nhập học sau khi ăn Tết ở Việt Nam.
- Anh đi…
- Thế nên anh em mình tranh thủ đập phá trước khi anh đi nhé!
Quang Thanh nháy mắt, Thảo Nhi nhìn nụ cười tươi trên môi cậu mà cũng cố gắng nhoẻn cười. Vui chứ. Vui lắm chứ! Đây là tin mừng mà. Quang Thanh giỏi như vậy, Thảo Nhi biết bầu trời nơi đây không thể ích kỷ giữ cậu ấy lại được, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi. Nhưng có nhất thiết phải khéo léo kéo tất cả những người thân thiết bên cạnh Thảo Nhi ra xa cô bé như vậy không? Đầu tiên là Minh, tình đầu đắm say ngọt ngào như thế, cũng vì sự vô tâm của người con trai ấy mà Thảo Nhi chính thức buông tay… Rồi sự xuất hiện của Quang Thanh như một cơn gió nhẹ nhàng, vờn quanh sự cô đơn, nỗi trống trải của Thảo Nhi. Cậu ấy xuất hiện đúng lúc, bây giờ lại chọn đúng thời điểm để ra đi. Còn Đan Lê, dù chưa có động tĩnh gì nhưng Thảo Nhi có cảm giác bất an… liệu rằng...
- Nhi, em nghĩ gì thế?
- Em…
- Bụi… trong mắt em…
- Dạ?
- Để anh thổi cho.
Quang Thanh khẽ ngồi sát vào Thảo Nhi hơn, cố gắng thổi bụi trong mắt cô bé nhẹ nhàng hết sức có thể. Những ngón tay thon và dài đặt hờ trên gò má đang ấm dần lên của cô bé đối diện. Một tích tắc sau, Thảo Nhi nhận ra có gì đó bất ổn, gạt tay Quang Thanh ra, nói giọng như mếu.
- Anh trêu em.
- Đâu có. Quang Thanh rụt rè đưa một tay lại gãi gãi tai, một bàn tay vẫn đặt trên má Thảo Nhi, lau đi nước mắt cho cô bé.
- Anh… quý em, Thảo Nhi ạ.
- Dạ?
- Ừm. Vì em là một cô bé rất ngoan, thực sự đáng yêu…
- …
- Nhưng mà, anh chỉ quý em thôi.
Quang Thanh nói rất rõ ràng, nhìn thẳng vào mắt Thảo Nhi. Cậu nhìn thấy trong đôi mắt sũng nước ấy là những mất mát, những tổn thương. Nhưng cậu biết có một bóng hình đã xuất hiện trước đó, đi trước cậu một bước, chiếm giữ và áng ngữ trong tâm tư cô nàng này. Thực sự, Quang Thanh không sợ thua, không bao giờ sợ thua cuộc và cũng không nghĩ mình là kẻ thua cuộc. Nhưng… có những thứ tình cảm đan xen vô cùng rắc rối. Đúng như hôm cậu nói chuyện với Lê, những giây phút đối diện với cô bé ấy là những giây phút cậu thật với lòng mình nhất. Cả những gì cậu cảm nhận được…
- Em cũng rất quý anh!
Thảo Nhi nói như sắp khóc. Cô bé này quả không hổ danh là “mít ướt”, một chút xíu của cảm giác chia tay thôi cũng làm cô nàng run lên đến tội nghiệp. Quang Thanh xoa đầu Thảo Nhi như xoa đầu một đứa em gái đang nhõng nhẽo, lát sau ôm cô bé vào lòng, vỗ về.
- Ngoan. Nín nhé! Anh sợ nhìn thấy con gái khóc.
Quang Thanh vẫn dịu dàng như một cơn gió thoảng qua. Đúng là cậu ấy không thực sự tạo cảm giác ấm áp khi nhìn vào, nhưng chỉ cần ở gần bên cạnh, được tiếp xúc thì bất kỳ ai cũng có thể nhận ra sự ấm áp từ những quan tâm chân thành ấy.
***
Khi Quang Thanh ra về, trên tay Thảo Nhi nhận được một hộp quà nhỏ. Cô bé chưa vội mở quà ra vì còn mải mê nói chuyện với cậu ấy. Cô bé cảm giác mình trở nên trẻ con hơn bao giờ hết khi bên cạnh Quang Thanh. Có lẽ vì cậu ấy biết cách lắng nghe, biết cách an ủi cũng như đưa ra những lời khuyên cho Thảo Nhi kịp lúc.
- Thực sự, chuyện của em với Minh kết thúc như vậy sao?
- Em… không biết.
Quang Thanh mỉm cười, cầm lấy bàn tay của Thảo Nhi đang đặt trên bàn, nhấc lên và vẽ vào đó một vòng tròn bằng ngón trỏ.
- Tình yêu là một hình tròn. Không ai biết được điểm bắt đầu và điểm kết thúc.
- Anh Thanh…
- Minh thực sự không vô tâm như cách cậu ấy thể hiện. Có thể em chưa đủ kiên nhẫn để hiểu cậu ấy, hoặc có thể cậu ấy chưa sẵn lòng để em hiểu được tất cả về cậu ấy. Nhưng có một điều mà anh dám chắc chắn…
- Là… điều gì ạ?
Thảo Nhi ngần ngại, lí nhí cất câu hỏi. Thực ra, cứ mỗi khi Quang Thanh nhắc đến Minh trước mặt Thảo Nhi thì cô bé luôn cảm thấy tâm trí mình rối bời, tim đập không theo một trật tự nào cả. Khi cái tên quen thuộc ấy ngân lên, Thảo Nhi vẫn cảm nhận được một sợi dây vô hình thít chặt vào tim mình và cổ họng nghẹn đắng, nước mắt chực trào ra… Nhưng vì đã mất quá nhiều nước mắt để khóc cho chuyện tình này nên Thảo Nhi cố gắng kìm nén. Bao giờ cũng vậy, dần dần thành thói quen, không cho phép mình khóc vì Minh, vì cô bé biết, cô bé còn khóc vì cậu ấy nghĩa là còn yêu cậu ấy. Chỉ những người mà chúng ta yêu thương thật nhiều mới có thể khiến chúng ta chịu đựng tổn thương thật sự sâu sắc.
- Ánh mắt của Minh dành cho em. Đó tuyệt đối không phải là vô tình, càng không phải là bông đùa như khi nhìn những đứa con gái khác.
- Chuyện này…
Nhưng mọi sự kìm nén của Thảo Nhi lại một lần nữa trở nên bất lực. Cô bé òa khóc. Rốt cuộc thì vì sao người con trai ấy lại xen vào cuộc sống vốn rất đỗi bình yên của Thảo Nhi và đảo lộn mọi thứ? Rốt cuộc thì vì điều gì mà người con trai ấy lại khiến cô bé có cảm giác yêu thật nhiều, ghét thật nhiều, nhớ mong thật nhiều mà mong muốn xa lánh cũng không phải là ít....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








