Buổi chiều hôm ấy, tôi bọc bức tranh cẩn thận trong một tấm vải màu đỏ khổ to. Vừa đến cửa hàng đã thấy Vi chạy ra:
- Em đã đợi anh ngoài cổng hơn một tiếng rồi.
- Sao em đến sớm vậy?
- Em tan học sớm, và cũng vì hồi hộp về bức tranh của mẹ nên em chỉ muốn thật nhanh để gặp anh.
- Vào cửa hàng đi, tôi sẽ cho em xem.
- Anh đi dạo với em nhé. Em chưa bao giờ được nói chuyện với một người Việt.
Vi dẫn tôi đến một vùng hồ cách trung tâm thành phố hơn 20 km. Nước xanh miên man hệt như màu nước Hoàn Kiếm mà chiều nào tôi cũng nhớ thương đến nao lòng. Tiếng sóng lẫn vào trong tiếng gió tạo nên những âm thanh nhẹ nhẹ nghe vui tươi và bình yên đến lạ lùng. Nghe tiếng gió rất thân quen thổi từ đâu đó trong tâm hồn mình.
- Em xem tranh đi.
Vì cười rồi rơm rớm nước mắt khi nhìn thấy bức tranh:
- Anh vẽ mẹ em đẹp quá. Còn đẹp hơn cả chụp ảnh nữa.
- Em cũng thấy vậy sao?
Vi gật đầu rồi gấp bức tranh lại cẩn thận:
- Mẹ em sẽ rất thích. Cảm ơn anh nhiều lắm”. Đang lòng vòng trên đường ven hồ thì đột nhiên Vi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi nói (dáng vẻ rất nghiêm trang):
- Anh dạy em tiếng Việt nhé! Trước đây mẹ nói em không cần phải học tiếng Việt nên không bao giờ nói tiếng Việt trước mặt bọn em. Số tiếng Việt mà em biết là do tự học trên mạng cùng mấy người bạn Việt Nam mà em quen qua yahoo thôi.
- Bố mẹ em không thích Việt Nam à?
- Từ ngày ông mất, không ai được phép nhắc đến hai từ Việt Nam và Hà Nội trong nhà nữa.
- …
- Anh ở Việt Nam chắc là đã từng đến Hà Nội?
Tôi gật đầu, Vi lại nói tiếp:
- Quê em ở Hà Nội đấy.
Nghe Vi nói 4 từ đấy mà lúc đó thề có Hồ Gươm, tôi đã muốn ôm ngay cô bé vào và kể cho em ngàn ngàn nỗi nhớ thương, thèm khát của tôi về mảnh đất ấy.
- Anh là người Hà Nội.
Nói xong câu đó, tôi hoảng hốt khi Vi nhảy lên rồi quay sang... ôm chầm lấy tôi:
- Anh nói thật chứ? Có thật là nhà anh ở Hà Nội không? Thật không anh?
Cứ như vậy, Vi liến thoắng vạch ra cả một đống ý tưởng mà nguyên văn theo lời cô bé nói “nhờ anh giúp em thực hiện”.
- Anh sẽ dạy em học tiếng Việt, để em có thể nghe và hiểu được những bài hát về Hà Nội. Nói chuyện với mấy bạn Việt Nam và đọc qua sách báo em thấy mọi người đều nói những bài hát về Hà Nội đều rất hay. Anh nhất định phải kể thật nhiều chuyện về Hà Nội cho em nghe nhé. Ngày trước nghe lời mấy người bạn trên mạng em có vào Google gõ “Hà Nội”, “Ha noi” mà toàn ra nhiều trang web Việt thì em không biết đọc thế nào. Anh phải giúp em nhé!...
Đôi mắt cô bé tròn xoe, tinh nghịch, càng nhìn càng thấy rõ vẻ háo hức đến hồn nhiên kì lạ. Vi cứ cầm chặt tay tôi, lắc lắc không chịu buông, trông cô lúc ấy hệt như một đứa trẻ thích nhõng nhẽo: “Anh dạy em nhé, nhé…”. Tôi bật cười, gật đầu.
2. Hà Nội. Ra đi để biết mình thuộc về nơi nào.
Vi thừa hưởng tất cả những gì người ta gọi là tinh hoa của con gái Pháp. Cô bé của tôi không cười e ấp mà lúc nào cũng tròn xoe đôi mắt cùng nụ cười thành tiếng trong veo. Vi là một hướng dẫn viên du lịch tuyệt vời. Bây giờ tôi mới biết cách Vi yêu Paris cũng hệt như cái cách mà tôi yêu thành phố của tôi. Cô bé nói đến Paris trìu mến hệt như khi nhắc đến một người tình thân thiết. Và quen Vi, tôi thực sự đã tìm thấy một Paris hoàn toàn khác – một Paris cũng đầy những khoảng tối, nghèo nàn nhưng nhiệt huyết tình người. Để đáp lại Vi, tôi cố gắng tận dụng mọi thời gian rảnh có thể để dạy Vi tiếng Việt và kể cho Vi nghe rất nhiều những câu chuyện về Hà Nội – một miền quê xa vời vợi mà cô vẫn hàng mơ về. Trái tim cô bé còn nhạy cảm hơn cả tôi trong những khoảnh khắc mỏng mảnh của tình yêu thương. Vẫn còn nhớ có lần tôi cho cô xem cả một album ảnh chụp Hà Nội mà tôi đã lê la ngày qua ngày để “bắt” từng khoảnh khắc đẹp nhất, Vi đã khóc. Giọt nước mắt của một niềm yêu thương tự nhiên tồn tại bên trong tâm hồn khi có cơ hội thì bật ra.
- Hà Nội cái gì cũng bé nhỏ quá anh nhỉ?
- Em có khi nào nghĩ mình sẽ về lại Hà Nội không?
- Có.
Vi không nói nhiều. Nếu như trước đây mới quen tôi, cảm xúc của cô bồng bột phát tất cả ra bên ngoài thì càng làm bạn với cô bé lâu, tôi càng thấy Vi giống con gái Hà Nội quá. Niềm vui cũng dịu dàng. Đằng sau cái vẻ mặt rất Tây, những hành động tự tin có phần đỏng đảnh, là một Tường Vi trong sáng, mong manh.
Những ngày tháng 3, tháng 4, có hôm trời Paris lạnh căm căm, nhưng Vi vẫn chịu khó đi tàu điện ngầm sang cửa hàng tranh mà tôi làm để học tiếng Việt. Lần nào học Vi cũng kêu “Tiếng Việt khó quá”, “Eo ơi, đọc luyến láy thế anh nhỉ”… ấy thế mà ngày nào cô bé cũng luyện tập. Chúng tôi đã bắt đầu tập nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt. Nghe cái giọng lơ lớ của em, tôi cười, thoảng một chút buồn buồn. Những khi ấy, tôi lại muốn nghe cái giọng nhẹ như gió, trầm ấm và thơm nồng nàn như hoa sữa của Hạnh.
- Tại sao ông ngoại lại đặt tên em là Tường Vi?
- Ông nói, ngôi nhà cũ của nhà em hồi trước ở Hà Nội trồng nhiều hoa Tường Vi lắm. Ông nhớ ngôi nhà ấy nên đặt tên em là Tường Vi để lúc nào cũng được giữ nỗi nhớ bên mình. Em thích cái tên này vô cùng, nhất là khi ông mất, mỗi lần viết tên mình ra, em cứ như nhìn thấy nụ cười móm mém của ông lúc ông dạy em viết chúng. Tường Vi cũng là hai từ tiếng Việt đầu tiên mà em học đấy. Vậy mà mẹ em thì không hề thích cái tên đấy. Không bao giờ mẹ gọi em là Vi mà lúc nào cũng là Ann yêu quý của mẹ.
- Em có biết tại sao không?
- Ông nói, vì Hà Nội mà bà mất nên mẹ ghét Hà Nội. Nhưng em không tin. Mẹ chắc chắn vẫn yêu Hà Nội lắm. Có điều gì đó mà mẹ vẫn giấu em.
- …….
- Sao anh lại im lặng?
Những khi tôi im lặng, cô bé vẫn kéo kéo tay tôi và nhìn tôi cười đầy ẩn ý: “Có thể mẹ em sợ Hà Nội.”
Một khoảng trắng bất chợt hiện ra trong những mảng kí ức về những ngày tháng qua ở Paris hiện ra trong đầu tôi. Chợt khi ấy tôi mới hiểu rằng, Paris của tôi chính là hình ảnh của một cô gái Việt Nam, không mặc áo dài trắng nhưng vẫn toát lên vẻ tinh khôi của một màu trắng ẩn đi ở một nơi nào đó sâu thẳm trong tâm hồn.
Tôi lấy từ trong cuốn nhật ký của mình ra cành hoa sữa đã được ép khô tặng cho Vi:
- Đây chính là loài hoa tuyệt vời nhất của Hà Nội em ạ. Anh tặng cho em để em nhớ nhé.
- Khi nào thì Hà Nội có hoa này ạ?
- Mùa thu. Từ tháng 8 đến tầm cuối tháng 10. Sang năm vào Đại học rồi, em sẽ về Việt Nam tầm khoảng đó. Chắc sẽ được ngắm hoa sữa.
- Khi nào anh Hoàng về Việt Nam thì Vi mới về. Anh phải làm hướng dẫn viên du lịch cho em chứ.
- Hà Nội không cần hướng dẫn viên em ạ.
- Tại sao?
- Vì đó là quê hương em. Em sẽ không bao giờ đi lạc trên chính mảnh đất quê hương của mình cả.
“Những ngày ở bên cạnh Vi là những ngày tôi cảm thấy những khuyết thiếu của mình được lấp đầy nhất. Thời gian tôi dành cho em còn nhiều hơn thời gian để tôi tự mình gặm nhấm nỗi nhớ về Hà Nội của mình. Tôi đã chia nỗi nhớ cho em. Để em giữ hộ tôi và để em biết Hà Nội cũng thuộc về em. Có em mà tôi không cô đơn trên mảnh đất này. Em khác tất cả những du học sinh người Việt mà tôi gặp ở Paris. Em vừa xa xôi vừa thân thiết. Có đôi lần, khi đi dạo cùng em trên con đường mòn dẫn quanh hồ nhỏ bé ấy, tôi đặt nhẹ một nụ hôn lên mái tóc em. Và khi đó em cười. Cười mỉm rất xinh. “Em thích anh hôn lên trán em, bởi vì nó sẽ giống như một nụ hôn của niềm tin tưởng và động viên sâu sắc”…...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








