watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Tôi không phải là một thằng đa tình, lại càng không phải kiểu người lãng mạn, tin vào thứ tình yêu sét đánh chớp nhoáng. Tôi chưa từng bao giờ nghi ngờ về điều ấy cả. Nhưng dường như em chính là ngoại lệ của cuộc đời tôi. Tôi không dám gọi nó là tình yêu (còn quá sớm, không phải sao?), nhưng em giống như thứ rượu mạnh làm người ta say. “Quen” em? Cũng khá lạ. Là một chiều Hà Nội trong vắt sau cơn mưa và tình cờ em xuất hiện trong bức ảnh không hề căn chỉnh của tôi. Mãi về sau này, tôi cứ nghĩ mãi một điều, phải chăng không phải là em tình cờ xuất hiện trong bức ảnh của tôi, mà là cảnh vật phía sau chẳng qua chỉ là để làm nền cho em. Và tôi hình như cũng đang đứng đó chỉ để chờ đợi điều ấy vậy! Trong bức ảnh bấm máy hoàn toàn ngẫu hứng ấy, hình ảnh em được bao phủ bởi chút nắng chiều tà, rực rỡ và hoàn hảo cứ như người ta cố tình lồng ghép hay chỉnh sửa. Khuôn mặt em nhìn không rõ nét bởi ảnh hơi bị rung nhẹ và góc chụp hơi chếch, nhưng cái dáng vẻ tự nhiên và thiên thần ấy vẫn khiến tôi một thoáng thất thần. Tôi đã rửa bức ảnh ấy ra và đặt vào trong ví! Đằng sau bức ảnh ghi một dòng rất nhỏ: “My angel without wings” (thiên thần không có cánh của tôi).

Dạo này tôi hay ra ban công đọc sách. Bạn cũng biết đấy, chẳng qua là cái cớ, sách đọc thì ít mà tâm hồn lơ lửng thì nhiều. Không hiểu sao tôi có cảm giác như em cũng đang đứng đó để chờ tôi. Lần nào cũng thế, khuôn mặt trắng xinh xắn với mái tóc đen dài thả bay tự nhiên trong gió luôn khiến trái tim tôi lỡ một nhịp. Nghe như có hương tình yêu lan tỏa đâu đây?... Dường như giữa chúng tôi có một “thỏa thuận ngầm” giữa hai trái tim. Dù chưa hề gặp em, cũng chẳng hề biết em, nhưng tôi cũng không muốn chủ động đi hỏi xem em là ai hay qua bên ấy để gặp em. Có thể bạn cho rằng tôi thật sự… hết thuốc chữa, nhưng tôi tin rằng, hai trái tim nếu cùng đi về hướng nhau thì nhất định sẽ tự tìm thấy nhau trên đường. Tình yêu chẳng phải là khi hai trái tim… ngẫu nhiên cùng một nhịp đập hay sao? Và sau đó là thật nhiều, thật nhiều nhịp đập chợt bị bỏ quên vì nhau!

***

3. Từ lý thuyết đến thực hành luôn luôn có sai số

- Này tao hỏi cái này! – Tôi vừa gắp thức ăn vừa ngập ngừng nói.
- Hỏi gì thì hỏi nhanh đi! – Chu Linh sốt ruột.
- Cái anh trưởng phòng phòng A510 ấy, tên là gì nhỉ? – Tôi hỏi nhỏ.
- Nam Dương. Sao thế? Định cạnh tranh với tao à? – Con nhỏ Chu Linh lè lưỡi làm mặt xấu.
- Ai thèm! – Tôi cười rồi lại tiếp tục tập trung vào món ăn. Thì ra tên anh là Nam Dương.
- Này, thôi tao hỏi nốt câu này thôi!
- Ừ sao?
- Anh ấy học năm mấy vậy mày? – Tôi tò mò.
- Sao bảo mày không thèm? – Cơ hội tốt để phản bác, đương nhiên con nhỏ Chu Linh không thể bỏ qua rồi.

Tôi cúi đầu ăn không nói gì. Biết là con nhỏ này muốn trả thù, để cho nó có cảm giác chiến thắng một chút là nó sẽ khai ra tuồn tuột ngay!

- Thôi chỗ bạn bè, tao để rẻ cho. Khao tao trà sữa đi rồi có thông tin nào tao biết tao nói hết cho! – Chu Linh cười nịnh. Con bé này đúng là dễ đối phó nhất trần đời.
- Ừ xong ngay, ăn xong đi nhé! – Tôi vui vẻ hào phóng nói.

Chỉ mất 3 cốc trà sữa, tôi gần như biết mọi thông tin về anh, bao gồm cả những cái vụn vặt nhất. Con bé này học ngành thương mại thật sự là không thể giàu nổi mất thôi!

- Ơ! – Chu Linh lại làm tôi giật cả mình. – Em chào anh!

Nó quay sang và chào một ai đó. Tôi thật sự phục sát đất khả năng ngoại giao của nó, đi đến đâu cũng thấy người quen. Đột nhiên nó lôi xềnh xệch tay tôi, nháy mắt lia lịa ý bảo nhìn người phía sau lưng tôi. Tôi lại ngộ ra thêm một chân lý mới: con bé này mà làm gián điệp thì chắc bị phát hiện đầu tiên! Để không phụ lòng nó, tôi cũng miễn cưỡng quay lưng lại nhìn người phía sau lưng và cười nhẹ. “Ai đây nhỉ?” – Ý nghĩ ấy chỉ xoẹt qua trong tâm trí tôi, chưa kịp phát thành lời thì đã anh ấy đã nói trước:

- Ơ có phải Sa Lam của ban truyền thông đây không? Hóa ra em là bạn của Chu Linh à? Chào em, anh là Nam Dương! – Anh ấy rất phong độ, nhìn tôi và cười.

Tôi thoáng chốc giật mình. Tôi từng hình dung sẽ gặp anh trong một vài hoàn cảnh nào đó khác, chứ không phải như thế này!

- Chào anh. Em là Sa Lam. – Tôi ngập ngừng nói. Kỳ thực, anh không giống với tưởng tượng của tôi lắm. Tôi cứ luôn nghĩ anh ấy hẳn phải là một người hơi ít nói một chút, thông minh, trí tuệ nhưng vẫn mang theo một chút vẻ gì đó khó hiểu, lạnh lùng. Không hẳn là thất vọng, nhưng có một chút không quen lắm!
- Hai em không phiền nếu anh ngồi đây chứ? Anh có một chút việc muốn nhờ ban truyền thông, may mà gặp Sa Lam ở đây! – Anh vui vẻ nói.
- Vâng anh cứ ngồi đi! – Chu Linh cười tít mắt. Cái con bé này đúng là mất mặt chiến hữu quá. Tôi đang định nói rằng bọn tôi có chút việc phải đi luôn bây giờ, vì hiện tại tâm trạng tôi thật sự đang lơ lửng ở một nơi nào đó. Bạn biết đấy, trong một hoàn cảnh bất ngờ như thế, mấy ai là giữ được bình tĩnh đâu!
- Vậy thì tốt quá! – Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi và nói về một chút chuyện anh cần nhờ.

Và sau đó thì ba người chúng tôi trò chuyện khá vui vẻ. Anh khá cởi mở, năng động và nhiệt tình. Chúng tôi nói về đủ thứ chuyện trên đời cho đến khi tôi nhận ra là khá muộn và còn cả chồng bài tập tiếng Anh đang nằm chình ình chờ ở nhà nên đành xin phép “rút quân” trước. Con bé Chu Linh thấy vậy cũng đứng lên vào chào tạm biệt luôn. Thật sự thì nói chuyện với anh Nam Dương rất thú vị. Anh ấy tạo cho người khác cảm giác thoải mái và dễ gần. Nhưng chỉ vậy thôi! Tôi cứ từng nghĩ rằng, khi nói chuyện với anh, tim mình sẽ đập liên hồi trong lồng ngực. Nhưng thí nghiệm đã chứng minh, từ lý thuyết đến thực tế luôn luôn có sai số!

4. Trái đất này thật sự quá nhỏ bé!

- Hey Lê Anh! Mày nhớ con bé búp bê tóc đen của ban truyền thông khoa tao mà đợt trước thỉnh thoảng tao vẫn hay nói không, tên là Sa Lam ấy?

Nam Dương hớn hở xuất hiện ở cửa phòng. Cái thằng này quái lạ thật, cứ nơi nào nó xuất hiện là nơi ấy ầm ĩ như cuồng phong bão táp vừa đi qua! Thực ra không ít người cũng thắc mắc, tôi với Nam Dương, hai thằng tính trái ngược nhau hoàn toàn lại là bạn thân của nhau. Điều này chính bản thân tôi cũng còn chẳng hiểu nổi!

- Ừ sao? – Tôi lỡ đãng nói.
- Hôm nay tao gặp Sa Lam đi với Chu Linh ở quán trà sữa gần trường mình. Con bé nhìn gần với không trang điểm xinh hơn lúc đứng trên sân khấu làm MC đợt hoa khôi khoa tao vừa rồi mày ạ! – Nam Dương hào hứng nói. Thực ra con gái cũng là một chủ đề thường xuyên trong các câu truyện của bọn con trai chúng tôi.
- Vậy à? Thế xin được số điện thoại chưa? – Tôi miễn cưỡng nói. Thật sự thì tôi cũng chẳng nhớ Sa Lam là con bé nào.
- À đấy! Sao tao lại quên mất nhỉ? Nhưng thôi, cùng phòng với con bé Chu Linh, lúc nào muốn qua hỏi mà chẳng được! – Nam Dương cảm thán. Tôi lại tự chất vấn trong đầu, không biết Chu Linh là con bé nào nhỉ?
- Ừ thế thì cố lên! – Tôi có cảm giác như đây là lần thứ 1001 tôi nói câu này với nó rồi.
- Lão Vương mama không ngờ cũng có lúc phát huy tác dụng ghê! Nhờ cái công việc quái quỷ lão giao cho tao mà tao lại có cớ để được gặp em! – Nam Dương sung sướng ra mặt. Tôi không nói gì nữa, lại chú tâm nhìn xuống quyển sách.

***

- Này tao bảo, mày thấy tao mặc cái áo sơ mi xanh này hay cái áo phông này ổn hơn? – Nam Dương đứng nghiêng một lúc lâu trước tủ quần áo rồi lại giơ hai cái áo lên hỏi tôi....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Bức tranh tường thứ tám
» Chạm tay vào yêu thương
1234...282930»