-Anh Phong đâu? – Tôi hỏi mà thấy chới với, không thể định hình được cảm giác của chính mình. Có lẽ tôi lờ mờ hiểu được vấn đề. Nhưng… xin hãy nói đây chỉ là một giấc mơ thôi. Tôi xin mà!
-Cậu ấy…
Anh Phong đã bị tai nạn khi đi khảo sát tại một vùng núi vô cùng hiểm trở. Trong đoàn lúc đó có một người trượt chân ngã xuống núi, anh Phong đã gắng hết sức để kéo người bạn lên, nhưng cuối cùng cả hai đều rơi xuống. Kết quả, khi mọi người tìm ra được thì anh Phong đã bị chấn thương nặng, mất máu khá nhiều. Cả hai được đưa vào bệnh viện. Nhưng người bạn kia được cứu, còn anh… Tôi khóc nấc lên, nhìn chị Hoàng Anh bằng đôi mắt đầy nước.
-Người ấy là chị phải không?
Chị Hoàng Anh cúi đầu xuống, không nói gì, chỉ lặng lẽ lau nước mắt.
-Anh ấy yêu chị, nhưng chị cũng đừng vì thế mà bắt anh ấy phải chết vì mình chứ. Anh Phong xứng đáng được nhiều hơn thế mà. Tại sao không phải chị mà là anh ấy hả?
Tôi không biết lúc ấy mình nghĩ gì mà có thể thốt ra những lời độc ác đến thế. Tôi thấy tim mình đau nhói, hình như chẳng còn cái gì trên đời này có ý nghĩa nữa. Tại sao lại là anh chứ? Tại sao cướp đi người tôi yêu thương nhất? Đau quá! Lần đầu tiên khi tôi buồn, không có gói ô mai nào đặt cạnh tôi.
Đã mấy tuần rồi. Bình thường, những nỗi buồn và cô đơn, tôi sẽ để cho gió cuốn bay đi hết. Nhưng nỗi đau này quá lớn so với những gì mà tôi có thể chịu đựng. Hơn nữa, tôi cũng không muốn quên. Đó là điều duy nhất còn nhắc tôi nhớ về anh.
Một sáng mùa hạ, chị Hoàng Anh hẹn gặp tôi. Đứng bên bờ hồ nhìn những cành liễu nở hoa rực rỡ rủ xuống mặt nước, tôi lặng lẽ không hề nhìn chị.
-Chị xin lỗi! Chị sắp ra trường rồi và chị muốn nói với em điều này. Người anh Phong yêu là em, An ạ! Tai nạn của anh ấy xảy ra khi anh ấy làm rơi chiếc vòng em tặng và cố tìm cách lấy lại. Chị không muốn biến thành kẻ tội đồ. Chị mệt mỏi quá rồi. Chào em!
Một lần nữa, mặt đất quay cuồng dưới chân tôi. Tại tôi? Tại tôi ư? Sao tôi lại tặng anh chiếc vòng này làm gì? Sao anh ngốc thế? Chiếc vòng của tôi không bằng tính mạng của anh ư? Phong ơi! Em xin anh! Anh xuất hiện đi được không? Nói với em tất cả chuyện này chỉ là một trò đùa thôi. Nói với em là anh chỉ chơi trốn tìm với em thôi. Chính em đã hại chết anh ư? Là em thật sao?
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá trên sân trường, nước mắt có ngăn thế nào cũng không ngừng chảy ra. Người tôi yêu nhất, người tôi mong sẽ bình yên trở về, lại vì tôi mà không thể về được nữa. Ông trời sao bất công thế? Sao không để tôi chết thay anh? Sao lại để tôi gặp anh và làm cái việc ngu ngốc này chứ? Nếu thời gian có quay lại, tôi sẽ không bao giờ bước chân vào ngôi trường này. Tôi tình nguyện không được gặp anh, còn hơn như bây giờ…
Sự xuất hiện của người cũ
Tôi theo mẹ tới nhà một người bạn. Mẹ tôi là bác sĩ tâm lí. Nghe nói con gái bạn của mẹ đang bị chứng trầm cảm. Cô bé bị đả kích khá lớn trước cái chết của bạn mình. Ngày nào cô bé cũng khóc, rồi không chịu nói chuyện với ai cả. Mẹ cô bé rất lo lắng nên đã gọi cho mẹ tôi. Trong khi mẹ tôi nói chuyện thì tôi đi ra phía trước nhà, ở đó có một cái xích đu. Tôi ngồi lên, hướng mặt về phía cửa sổ trên căn gác. Có lẽ đó là phòng của cô bé đó. Cô ấy ngồi bên cửa sổ, thẫn thờ nhìn ra ngoài, ánh mắt vô hồn. Tôi ngỡ ngàng. Cô bé vô cùng dễ thương. Và hình như tôi đã gặp ở đâu đó rồi nhưng không nhớ ra. Tôi mỉm cười thật tươi. Chợt, cô bé giật mình, lùi vào trong, gương mặt tỏ ra hoảng hốt. Trên đường về, tôi hỏi mẹ:
-Con gái bạn mẹ thế nào rồi ạ?
-Con bé tên An con ạ! Kể cũng buồn, con bé xinh xắn thông minh là thế, ấy vậy là sau cái chết của một cậu bạn hình như rất thân, con bé trở nên như thế. Lúc nào nó cũng nghĩ mình đã gây ra cái chết đó. Tạm thời, mẹ cũng chưa biết làm cách nào để chữa! – Mẹ tôi khẽ thở dài.
Lần thứ 2, tôi vẫn đi theo mẹ. Tôi gặp An đang ngồi ở xích đu trước nhà. Thật lạ, cô bé mỉm cười, chạy đến bên tôi. Cả tôi lẫn mẹ và bác gái đều ngạc nhiên. Trông An không có vẻ gì đang bệnh cả. Nhưng khi An cất tiếng hỏi, thì tôi mới chợt hiểu ra vấn đề:
-Anh Phong, anh về rồi, anh đừng đi nữa nhé!
-À… ừ… - Tôi nhìn mẹ, cầu cứu. Mẹ ra hiệu cho tôi cứ ở lại nói chuyện với cô bé rồi cùng bác gái vào nhà.
Tiếp xúc nhiều với An, tôi thấy cô bé cực kì thông minh và lanh lợi. Nếu không phải cô ấy cứ gọi tôi là Phong, thì chẳng ai nghĩ cô ấy đang bị bệnh. Sau một thời giạn quen dần và cũng được sự cho phép của mẹ lẫn gia đình An, tôi đến chơi với An mỗi ngày. Có lẽ đó là liều thuốc tốt nhất để chữa căn bệnh này. Tôi đưa An ra ngoài, đến trường, đến những nơi quen thuộc. Tôi không hiểu rõ lắm việc mình đang làm có tác dụng gì, nhưng tôi biết chỉ cần An vui là đủ. Một lần, tôi chợt chú ý đến chiếc vòng An đang đeo ở cổ tay. Tôi định tháo nó ra thì An hét lên:
-Đừng đụng vào nó, nếu không anh sẽ chết đấy!
Tôi ngỡ ngàng nhìn An. Cô bé chợt khựng lại. Hình như cô bé đang nghĩ điều gì đấy. Rồi An lặng lẽ mân mê chiếc vòng. Sau cùng, cô bé nhẹ nhàng:
-Em muốn về nhà!
Tối hôm ấy tôi kể cho mẹ nghe sự việc. Mẹ bảo tôi tả lại hình dáng chiếc vòng đó. Đó chỉ là một sợi dây, xâu những hạt gỗ rất dễ thương.
-Hình như con cũng có một cái như thế đấy!
Rồi mẹ lấy từ trong tủ ra. Thật trùng hợp, cái vòng của tôi giống y hệt cái mà An đeo. Đây là cái vòng mà một cô bé đã tặng tôi lúc tôi cứu cô ấy khỏi vụ tai nạn. Chuyện xảy ra cách đây cũng khá lâu rồi, tôi thậm chí còn không nhớ là mình có nó. Vậy, có lẽ nào, An chính là cô bé đó? Trên đời này có chuyện trùng hợp đến thế sao? Dù có chút suy nghĩ, tôi vẫn đeo chiếc vòng lúc gặp An ngày hôm sau. Quả nhiên, nó có tác dụng đặc biệt. Khi ánh mắt An chạm phải chiếc vòng, mặt cô bé biến sắc. Cô bé lẩm bẩm:
-Anh Phong! Sao anh có cái vòng này? Trên tay em vẫn còn cái em tặng cho anh, cái này em đã tặng cho cậu bạn cứu em mà. Anh đã gặp cậu ấy ư? Không thể có chuyện trùng hợp thế. Vậy thì tại sao anh lại có nó? Anh đã đem trả lại chiếc vòng cho em. Không, chị Hoàng Anh đưa cho em. Chị ấy bảo anh chết… vì em. Không, em không tin! Em không tin!...
An ôm đầu, lẩm bẩm rồi khóc nấc lên. Cả nhà lo lắng khi thấy biểu hiện của An như vậy. Mẹ tôi muốn tiêm cho An một liều thuốc an thần, nhưng không ai chạm vào được cô bé. An nắm chặt tay tôi, khóc và nói những điều tự trách mình không ngớt. Cô bé bắt đầu hoảng loạn. Tôi ôm chặt An, để cho An khóc rồi lả đi. Hôm sau, tôi đến thăm An. Giờ thì tôi đã có thể khẳng định chắc chắn rằng An chính là cô bé năm xưa. Nhưng tôi không còn đeo chiếc vòng đó nữa. Cả chiếc vòng của An, bác gái cũng đã cất đi. Có lẽ không cần thiết phải gợi lại cho cô bé kí ức đau buồn nào.
-Anh là ai? – An hỏi tôi khi thấy tôi cạnh giường cô bé.
Tôi mỉm cười.
-Là bạn của em!
-Anh có nụ cười rất giống anh ấy!
Tim tôi thắt lại. An vẫn chưa quên Phong.
-Chiếc vòng của em đâu? Mẹ em vứt đi rồi phải không? Thế cũng tốt!
-Phong… là gì của em?
-Anh ấy… - Nước mắt An trào ra - … là người mà em còn chưa kịp tỏ tình. Em đã hại anh ấy! – Rồi An bật khóc.
Tôi vội vàng nắm chặt tay An, sợ cô bé lại như hôm qua. An khóc rất nhiều, nhưng đã bình tĩnh lại.
-Em không sao đâu, anh thả tay em ra đi!
Bác gái vào phòng, thấy An đã tỉnh lại, bà ôm chầm lấy An.
-Mẹ! Con muốn ra ngoài! M
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








