- Này Vân, sao hôm nào cũng chạy sau cùng thế?
- Thích thế đấy! Chậm mà chắc. Tốp con trai các anh chạy xong rồi thì vào kia mà ngồi, ra đây làm gì? – Vân lí sự.
- Vậy sao? Chậm mà chắc? Giờ tôi mới được nghe. Nhưng này, Vân đừng vừa chạy vừa thở hốc như thế. Thở bằng mũi ấy. Hít vào thở ra thật đều mới không nhanh mệt.
Đáng ghét thật. Bao giờ cũng thích tham gia vào việc của người khác. Vân đã phớt lờ bao nhiêu lần rồi mà vẫn cứ thích “bám”. Mỗi chuyện này mà lần nào học thể dục cũng phải nhắc cô bằng được mới thôi. Mà Vân nào có nghe lời anh ta đâu chứ. Chẳng nhẽ cứ đôi co thế này mãi cho hết bốn năm à? Thôi thì đành thử làm theo một lần vậy. Một lần thôi để cho William hết làm phiền cô đi. Vân đành làm theo những gì mà William bên cạnh huyên thuyên nãy giờ, còn Will thì kiên trì chạy theo Vân cho hết những vòng sân còn lại, như một vị huấn luyện viên yêu nghề.
Những ngày sau đó William hay gần gũi với Vân hơn. Anh thường xuyên nói chuyện, tâm sự, thậm chí chuyển chỗ lại ngồi gần Vân. Còn Vân, thay vì ghét cay ghét đắng như ban đầu thì cũng đã bớt thể hiện ra mặt hơn. Thì chính Will đã giúp Vân qua được kì thi cuối kì môn này mà. Cũng phải thể hiện sự biết ơn với người ta chứ. Tiếp xúc với William, Vân mới thấy, hóa ra anh ta không như cô nghĩ. Khá thân thiện và tốt bụng. Tất nhiên bất cứ cái gì đối với William, Vân đều cư xử có giới hạn. Cô sợ anh sẽ hiểu nhầm tình cảm của cô dành cho anh. Chẳng ai muốn điều đó xảy ra cả. Vân lại càng không.
Tại vì, người cô thích là Micheal cơ!
Micheal là bạn thân của William. Nghe qua Will thì hai người cùng thuộc đội bóng rổ của trường. Micheal không mấy nổi bật trong lớp, không đẹp trai và khá giả như Will, tính cách khá trầm lắng, ít nói nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt sâu của anh là Vân ít nhiều cũng đọc được tâm tư trong anh. Đó là một đôi mắt buồn và hình như luôn muốn che giấu điều gì đó. Vân thích sự tĩnh lặng của Micheal. Anh có thể nhường lối đi khi vô tình chạm trán ở cửa ra vào, tranh những công việc nặng hơn khi cả lớp cùng dọn vệ sinh phòng học hay dắt hộ cô bạn nào đó chiếc xe đạp ra khỏi chỗ để xe. Tất cả đều lặng lẽ. Không cần thể hiện sự ga lăng ồn ào như Will, Micheal vẫn có điểm gì đó rất thu hút mà Vân không lý giải được. Chỉ biết rằng mỗi lần thấy anh, cảm xúc trong Vân cứ trỗi dậy, không như lúc ở cạnh William.
***
- Vân, sáng mai tớ sẽ qua trường cậu! - Rose hớn hở.
- Thật sao? Chúng ta sẽ đi chơi ở đâu à? – Vân hớn hở.
- Victoria Park. Cậu chưa đi bao giờ đúng không?
- Ừ. Tớ rất thích đi công viên.
- Vậy chờ tớ ở cổng trường cậu nhé.
- Yes. I love you, my friend!
Cuộc trò chuyện của hai cô bạn kết thúc bằng những cái ôm và nụ hôn ngộ nghĩnh qua chat. Tối nào cả hai cũng phải nói chuyện với nhau một lát rồi mới chịu đi ngủ. Chuyện trường học và bạn bè trong lớp bao giờ cũng được chia sẻ nhiều nhất. Duy chỉ có chuyện mình thích Micheal là Vân chưa nói cho Rose biết. Cô sợ Rose lại cười mình. Người Việt Nam luôn vậy, ý nhị và kín đáo, nhất là trong chuyện tình cảm, họ ít khi muốn show ra cho mọi người bàn tán. Tất nhiên dù có nói thì Rose cũng chẳng nói cho ai biết đâu, nhưng cái gì đó cứ ngăn Vân lại. Cũng phải thôi, tình cảm của Micheal, Vân chưa hề biết.
***
Một ngày chủ nhật đẹp trời, quá lý tưởng cho việc dạo chơi công viên. Vân bước ra khỏi khu kí túc xá, hít một hơi căng đầy lồng ngực, tận hưởng cái không khí mát mẻ và dễ chịu của tháng năm. Nhanh thật, mới đó mà đã gần hết một năm rồi. Vậy là xa bố mẹ và em gái gần một năm rồi. May mà có Rose luôn bên cạnh động viên, có William thi thoảng làm trò cười và quan tâm Vân nữa, nếu không chắc cô cũng đến trốn học mà về thăm nhà mất.
- Vân, chờ bạn à?
Vân quay sang, trố mắt ngạc nhiên. Micheal đứng bên cạnh cô lúc nào không hay. Bất ngờ quá, Vân ấp úng:
- Ừ. Bạn đến trường sớm vậy?
- Mình có hẹn với William đi tập bóng rổ. Cậu ta lại trễ rồi. Luôn là vậy.
Micheal nhún vai kể về William. Vân biết mà, anh chàng này toàn thói công tử, lúc nào cũng bắt người khác phải chờ mình. Tại Micheal hiền lành quá đấy mà, chứ gặp phải Vân thì cô đã cho biết tay rồi. Cả hai đứng nói chuyện với nhau trong lúc chờ Rose tới. Hóa ra Micheal rất thích tìm hiểu về đất nước Việt Nam, muốn hiểu thêm nhiều về người Việt. Phát hiện ra bí mật này, cô say sưa kể về Việt Nam cho Micheal nghe trong khi anh tỏ ra vô cùng thích thú. Từ những người gánh hàng rong, đến việc tắc đường liên miên, hay cánh đồng lúa xanh ngắt trải dài... làm Micheal cười rất tươi. Vân lại phát hiện ra một điều nữa, nụ cười của Micheal rất đẹp. “Ôi trời, sao trước đây mình không bắt chuyện với cậu ấy sớm hơn chứ” – cô mỉm cười nghĩ bụng.
Vân đang thao thao bất tuyệt thì thấy nụ cười trên môi Micheal tắt ngấm, ánh mắt nhìn chăm chăm vào ai đó. Theo hướng nhìn của Micheal, Vân quay ra. Rose vừa bước xuống từ xe bus, vẫy tay chào Vân nhưng rồi cũng sững lại, nhìn người đứng cùng Vân lúc này.
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
- Rose, đây là Micheal, bạn cùng lớp với tớ. Còn đây là Rose, bạn rất rất thân của tớ.
- ....
- Hai người quen nhau à?
Không ai trả lời. Họ chỉ lặng lẽ nhìn nhau rồi lại tránh ánh mắt của nhau. Mãi một lúc sau, Rose mới mở lời:
- James, sao anh lại ở đây?
Cái gì? James ư? Không, Rose nhầm rồi, đây là Micheal cơ mà. Cậu ấy là Micheal, không phải James. Vân định lên tiếng nhưng nhìn vào Micheal, cô im bặt. Ánh mắt ấy đang hướng vào Rose với cái nhìn tha thiết. Lẽ nào...
- Họ là bạn cũ.
Một giọng nói quen thuộc nhỏ nhẹ bên tai Vân. Cô giật mình. Là William. Hóa ra anh đã tới và chứng kiến nãy giờ. Will nói gì đó với Micheal rồi quay sang Vân.
- Họ cần nói chuyện. Đi nào Vân. Tôi sẽ đưa bạn đi dạo.
Vân ngoan ngoãn để cho William nằm tay kéo đi. Đầu cô giờ đây hỗn loạn, không nghĩ được thêm gì cả. Bạn cũ? Ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy... Giữa họ có gì đó còn hơn cả bạn bè...
- Trái đất tròn thật. Không ngờ được Vân là bạn của Rose.
- Anh biết Rose?
- Qua lời kể của Micheal thôi. Bạn gái cũ của cậu ấy.
- Không thể nào – Vân thốt lên – Bạn trai của Rose là James cơ mà.
- James là tên Rose hay gọi Micheal. Từ bé Micheal đã thần tượng James Bond nên cô ấy gọi anh như vậy. Đó là bí mật riêng giữa hai người thôi.
Có cái gì đó rơi vỡ trong Vân. Không ồn ào. Nhưng khá đau. Trớ trêu thật đấy. Người Vân thầm thích lại là bạn trai của cô bạn thân. Cho dù trí tưởng tượng của Vân có phong phú thế nào đi nữa thì cũng không thể nghĩ đến tình huống giở khóc giở cười này. Chẳng biết nên buồn hay nên vui đây. Vui cho Rose vì gặp lại được Micheal, hay James nhỉ? Cô ấy còn yêu Micheal. Nhưng cũng buồn cho chính bản thân mình.
- Cậu ấy trốn tránh Rose, nhưng Micheal nói với tôi rằng trái tim cậu chỉ có cô ấy.
- Vâng, mừng cho họ.
- Vân th
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








