watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Họ thân thiết với nhau như anh trai và em gái, như hai người bạn thân lâu năm. Để rồi, Phương thích anh lúc nào cũng không biết... Một chiều cuối thu, tiết trời âm u, Phương lại cảm thấy nhớ nhà. Quang đến chở Phương đi biển như những lần khác mà Phương vu vơ nhớ gia đình, nhớ quê hương. Pacific Coast Highway hôm đó thật vắng, như khoảng trống đang phủ kín tâm hồn Phương vậy. Cô thường diện chiếc váy trắng dài với những bông hoa nhỏ li ti mà mẹ đã tặng Phương trước khi sang Mỹ. Phương bước xuống xe và đi dạo chân trần trên bãi cát trắng trong khi chờ đợi Quang kiếm chỗ đậu xe. Hơi mặn của biển, tiếng rì rào của sóng và làn gió thu se lạnh, khiến bờ mi Phương cảm thấy hoen cay. Ánh mắt cô cứ nhìn đăm đăm về phía bên kia đại dương. Nơi ấy, có những yêu thương cô đã bỏ lại. Cách cô không xa, là bóng dáng một người con gái với mái tóc xõa dài, cũng áo thun trắng và váy trắng dài hệt như cô. Ơ, nhưng mà, sao cô lại thấy Quang đến bên cô gái ấy?! À, chắc là anh tưởng nhầm cô gái ấy chính là Phương. Ơ, nhưng mà, sao cả hai người họ lại đi về phía cô?

-Phương à, đây là chị Mai, người mà anh đã nhắc đến khi đi đến tiệm hoa để mua bó thạch thảo tím.

Phương im lặng thật lâu, đôi mắt không rời khỏi hai người họ. Chị Mai rất xinh, rất rất xinh. Nếu so sánh với chị ấy thì Phương nhất định sẽ thua xa. Chị ấy là người tình cũ của anh Quang, nhưng trông cả hai quấn quít bên nhau, như một cặp tình nhân vậy. Trên đường về, Phương đã buột miệng hỏi...

-Anh kể cho em nghe thêm về chị Mai có được không?

-Chị Mai và anh quen nhau năm thứ nhất Đại học. Chị ấy học rất giỏi, anh từ ngưỡng mộ đến đem lòng yêu chị ấy. Sau một năm quen biết nhau, chị ấy nhận lời làm bạn gái anh. Vì một số chuyện gia đình, chị ấy biến mất mà không nói một lời vì sợ anh lo. Chị ấy có rất nhiều nét giống em đấy, em không thấy sao?! Những giây phút ở bên em, anh như cảm nhận được chị Mai ở cạnh mình.

-Vậy ra, anh đối xử tốt với em, chỉ vì anh muốn em thay thế chị ấy?

Cả hai im lặng thật lâu. Không, Phương không có quyền ghen tuông. Cả hai không là gì của nhau cả. Quang chưa từng nói yêu cô. Và ngay từ đầu, chị Mai đã là của Quang. Cô không có quyền chia rẽ hai người họ. Kể từ phút giây Phương bước vào nhà, đóng sập cánh cửa lại. Họ, không gặp lại nhau nữa.

Trân thích được làm trợ lí cho ba. Nhất là đối với một người vợ hay ghen như mẹ cô, thì chuyện có con gái đi theo ba thì mẹ luôn luôn tán thành. Một hôm, khi từ trường học trở về, vẫn còn những bản phác họa đầm dạ hội trên tay, Trân vội vã cùng ba đến gặp một cô chủ doanh nghiệp thời trang nổi tiếng của thành phố. Cô Khanh, khoảng chừng hơn 30 tuổi, và muốn hợp tác phân phối mặt hàng nước hoa của công ty ba Trân. Do một chút sơ suất, Trân lỡ tay đánh rơi bản thiết kế của mình xuống sàn nhà. Cô Khanh đã giúp Trân nhặt những tờ giấy kia lên, nhìn vào bản vẽ thật lâu và nói...

-Anh thật may mắn, có một cô con gái tài năng như thế này. Công ty tôi đang tuyển nhân viên cho bộ phận thiết kế. Không biết, anh có cho phép cháu vào làm ở công ty tôi được không?!

Trân cười toe toét, nhìn ba với ánh mắt đầy hi vọng mong được ông chấp thuận. Cô cứ ngỡ như mình đang nằm mơ, không biết có phải là sự thật đang diễn ra trước mắt hay không. Vì được cô chủ của một doanh nghiệp lớn mời vào làm và được ba cô đồng ý.

Hai tuần sau đó, Trân ũ rũ trở về nhà sau tiết học thiết kế. Chính là bộ sưu tầm đầm dạ hội mà cô đã thiết kế và mang theo hôm đi gặp cô Khanh. Giáo viên chỉ cho Trân điểm C, hoàn toàn trái ngược với mong đợi. Nhưng Trân tự an ủi mình: "Rồi thì mình sẽ có cơ hội tỏa sáng tại công ty của cô Khanh." Chợt nhớ đến cuộc hẹn với cô Khanh, Trân vội vàng ra khỏi nhà.

Vừa đẩy cửa bước vào, Trân chợt đứng yên như tượng. Tim cô đập rất mạnh, nhưng tâm trí cô tuyệt đối không thể suy nghĩ được gì - hoàn toàn trống rỗng. Là ngạc nhiên, là thất vọng, là ganh ghét, là ích kỉ?! Là gì, cô không biết. Chỉ biết là, cô không thể chấp nhận chuyện ba cô đang đối xử thân mật với cô Khanh. Cái cách họ khoác tay, thơm trộn và đút thức ăn cho nhau. Và cả, cô ấy đang đeo sợi dây chuyền mà ba Trân nói đã mua làm quà sinh nhật cho mẹ cô.

Trân đóng cửa, quay lưng và bỏ chạy thật xa. Giờ thì cô đã hiểu hết tất cả rồi. Vì sao bản thiết kế được điểm C của cô lại được đưa vào công ty cô Khanh. Vì sao ba cứ hay vắng nhà vì những cuộc họp đối tác nhưng không hề nói cho Trân biết là ai hay cho cô đi theo. Vì sao ngay từ đầu, ba lại có vẻ ngăn cản chuyện mẹ con cô theo ông sang Mỹ. Trân đã hiểu, hiểu hết rồi.

Đông - Yêu thương sưởi ấm trái tim giá buốt.

Ai có thể ngờ rằng, bình yên trong cuộc sống cả hai, có thể vỡ tan trong chốc lát?! Gia đình mâu thuẫn, rồi thì Trân sẽ đi về đâu sau những lần vấp ngã trên xứ người?! Rung động đầu đời, trong tích tắc bỗng trở thành người xa lạ, rồi thì ai sẽ cho Phương bờ vai để mà dựa vào đây?!

Một ngày cuối tuần nắng đẹp hiếm hoi giữa trời mùa đông, Phương cùng Trân ghé đến một quán cà phê Pháp quen thuộc của hai đứa. Macaron vị trà xanh và cappuccino cho Trân. Macaron vị raspberry và caramel latte cho Phương. Không như những lần khác, Trân là người lên tiếng trước.

-Mày ổn chứ? Có cảm thấy ngột ngạt khi sống cùng gia đình tao không?

-Tao ổn mà. Anh Quang, rồi cũng chỉ là quá khứ mà thôi. Tao rất lo cho mày đấy Trân à.

-Hôm qua, tao thấy tờ đơn li dị có chữ kí của mẹ tao trong phòng làm việc của ba tao. Chắc bà biết chuyện rồi. Buồn lắm.

Ừ, buồn lắm. Khi bất chợt nhận ra mình hoàn toàn bơ vơ giữa nơi đất khách quê người. Cả hai không nói gì, im lặng thật lâu. Gió đông vẫn thổi nhè nhẹ, như cứa sâu hơn vào vết thương trong con tim cả hai. Ánh mắt họ nhìn về một góc nào đó giữa khoảng không vô tận của buổi tối California. Lặng yên, để lắng nghe nỗi buồn của nhau lên tiếng, để kiếm tìm niềm vui nhỏ bé đâu đó len lỏi quanh họ và để thầm cảm ơn vì trong đời còn có một người bạn.

Lòng nặng trĩu, nhưng sao không thể khóc được. Khi mà giữa một đất nước quá đỗi xa xăm, họ cần phải học cách mạnh mẽ để mà sống, để không mang đến muộn phiền cho người kia bằng chính nỗi buồn của mình. Buồn, buồn lắm. Nhưng rồi, cũng sẽ qua thôi. Vì họ còn có nhau mà.

-Phương này, thi final xong, tao và mày cùng về Việt Nam nha. 40 ngày nghỉ ở đây làm gì... California ngột ngạt quá.

Trân đã bất chợt hỏi Phương như thế. Chẳng cần suy nghĩ nhiều, Phương nhìn nhỏ bạn, mỉm cười - nụ cười thật nhất trong một quãng thời gian dài và gật đầu đồng ý. Với số tiền mà cả hai kiếm được từ những công việc làm thêm, đủ để họ quay trở lại thăm quê nhà.

Ngày ra sân bay, Phương và Trân cũng chỉ lặng lẽ bước đi cạnh nhau, không ai tiễn đưa. Thỉnh thoảng, họ lại nhìn nhau và mỉm cười. Chỉ sau 18 tiếng ngồi trên máy bay, họ sẽ tìm lại được yêu thương của chính mình. Yêu thương chờ đợi họ phía bên kia bán cầu, mà họ đã vô tình bỏ lại sau lưng. Chỉ 18 tiếng mà thôi và niềm nhớ sẽ lại được thay thế bằng hạnh phúc. 18 tiếng mà thôi...

Ngồi trên máy bay, nhìn Cali qua khung cửa sổ, bao nhiêu cảm xúc chợt tràn về trong họ. Đã gần một năm rồi, sinh sống tại mảnh đất này, biết bao trải nghiệm, vấp ngã, thử thách. Nơi này, niềm vui hay muộn phiền đều có thể gõ cửa trái tim. Chông chênh tron
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Sẽ gặp em một ngày không xa
» Nút Pause trong tình yêu
» Một cuộc gọi nhầm số
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì cuối
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì 4
1234...333435»