watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


-Hello girl. What’s wrong with your face?

Du ngoảnh đầu, một cậu bạn với nét Việt phảng phất Tây với sống mũi rất cao và đôi mắt màu xanh lục đẹp tuyệt. Chắc là con lai. Hình như cậu ta vừa bắt chuyện với nó. Nó nhìn bộ đồng phục mình đang mặc và dòm bộ quần áo của cậu ta. Là đồng nghiệp mới. Du nở một nụ cười gượng gạo.

-Is there something sticked on my face?

-A sad smile makes your face look bad.

-Oh! That’s my problem. Not yours.

Sau một hồi hỏi anh quản lý, Du biết cậu ta tên Marco, là sinh viên, sang Việt Nam du lịch bụi, nhưng đến Hà Nội này được vài ngày thì bị cướp sạch. “Hộ chiếu, visa, vé máy bay, tiền… đều biến mất cái vèo sau một động tác dứt khoác của tên cướp. Rất may, bộ quần áo trên người vẫn còn nguyên vẹn” - anh quản lý phì cười.

Đúng là không nơi đâu bằng đất thị thành, mọi thứ sẽ biến chuyển nhanh chóng. Dù bạn giàu có, nghèo khổ… thì hãy cứ tiếp tục mà sống. Trong thời gian chờ đợi cấp lại hộ chiếu và có tiền vé máy bay, Marco xin vào làm ở quán .

-Cậu ta là con lai Việt-Ý đấy, nói tiếng Việt không rành lắm. Nếu rảnh thì em chỉ cậu ta phụ anh.

Du nhìn cậu bạn và vô tình bị chớp cái nhìn trộm. Cậu ta nháy mắt điêu luyện như một play-boy, tỏ ra vẻ hiểu ý.

-Đúng là đồ lừa tình. What a donkey love!!! Nó vừa la bằng hai thứ tiếng, dù sao cậu ta cũng chả biết, huống chi là thứ tiếng việt made-by-DU. Một tên khờ. Cứ làm như thể mình hấp dẫn.

Tan ca. Du nhanh chóng thay đồ. Marco cũng cất vội đồ bước theo sau.

-Xe không?

-Không.cảm ơn.

Ít ra nó cũng không bị vẻ ngoài cậu ta làm cho mình mê muội. Du nhìn cậu bạn bự con trên chiếc Cup màu vàng mượn tạm của anh quản lý trông thật buồn cười. Chẳng khác nào chú gấu trắng đang cưỡi trên mình em vịt bé bỏng. Ngộ nghĩnh đến độ không nhịn được, Du bật cười thành tiếng. Lần đầu tiên sau 3 tháng, nó cười.
Ngoài phục vụ nó kiêm luôn làm gia sư tiếng Anh cho cậu bạn. Đơn giản vì tiếng Anh của nó khá nhất quán. Marco khá là “dễ dạy”, ngoại trừ việc cách đây vài hôm, cậu gây ra một vài rắc rối khá lớn cho quán. "Gì quí khách muốn dùng hả?” (thay vì nói: “Quí khách muốn dùng gì ạ?”). Du phải đến xin lỗi và năn nỉ làm nguôi cơ giận của vị khách nọ.

-Tiếng Việt khá lên rồi đấy. - Du vỗ vai Marco tán thưởng.

-Cảm ơn. Nhờ bạn. Mai chở tôi vòng quanh Hà Nội nhá.

-Ok.

Đã lâu rồi Du không dạo phố. Hít thở chút không khí cũng không tệ. Marco đèo Du đi quanh Hà Nội phố. Nằm giữa hồ Tây và hồ Trúc Bạch, đường Thanh Niên là con đường lãng mạn nhất của Hà Nội. Ngoài tên gọi cũ là đường Cổ Ngư, Du và Duy vẫn thường đặt cho con đường này một cái tên: đường Tình Yêu. Hàng cây vẫn xanh thế, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Du nhớ về Duy, kỉ niệm thoáng qua và ngọt ngào, thêm tí vị đắng. Phố Nguyễn Du nằm bên bờ hồ Thuyền Quang thơ mộng, còn được coi là phố của giới văn nghệ sĩ. Vào mua thu, phố làm xao xuyến trái tim người Hà Nội bởi hương hoa sữa ngọt ngào. Nó hít thở thật sâu, uống vị ngọt ấy vào từng lá phổi, rót sự sống ấy đang ngập tràn đất trời. Du dần cảm giác mình đang sống chứ không chỉ tồn tại.

“Hà Nội mùa này đẹp lắm, Duy à!”. Du chợt ngân nga câu ca bài Em ơi Hà nội phố.

Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đã chờ ai, tóc xõa vai mềm…

-Missing someone? Giọng Marco vang lên.

-À! Một người bạn, một người đặc biệt. Một người tớ vô cùng yêu quí. Dù không gặp cậu ấy nữa, nhưng cậu ấy luôn ở cạnh tớ. - Du nói, giọng lạc hẳn đi.

Marco im lặng, nhẹ nhàng choàng tay về phía sau, nắm lấy tay nó. Ấm áp lạ thường. Du có biết, Marco đang để gió cuốn lấy đau thương và sống mũi cậu cay cay.

Em bước trong mùa hoa sữa hoà quyện vào gió… quyện vào những yêu thương trên những phố phường tấp nập.

Bắt đầu một kết thúc

Du nghịch chiếc headphone handmade với hai tai nghe là hai vỏ ốc khá là lạ. Nó được đặt vào ngăn đựng đồng phục của Du hồi chiều. Quán sắp đóng cửa. Marco đang giúp nó dọn dẹp mớ đồ còn lại và nó thì ngồi không.

-Áp nó vào tai, cậu sẽ nghe tiếng sóng biển Florida đấy.

Du mỉm cười nhìn cậu bạn. Rồi chợt giật mình lấy làm lạ. “Florida ư?” - Du nhủ thầm.

-Là quà của Duy. Cậu ấy định tặng cậu vào dịp Hè này, tiếc là không thể.

Marco vừa nói, vừa kéo ghế ngồi đối diện Du. Trong phúc chốc, Du ngạc nhiên đến mức nói nên lên.

-Cậu đừng nói, hãy nghe tớ. Tớ quen Danny (tên tiếng anh của Duy) khi cậu ấy qua Miami du học. Cậu ấy thật sự rất dễ mến và đáng quí. Cậu ấy kể về cậu, về dự định làm thêm mùa hè của hai người, về những dòng thư và về Hà nội, về Việt Nam - quê hương của mẹ tớ. Vào một hôm, tụi tớ đi đến bờ biển bằng chiếc xe hơi cũ mà tớ mới tậu về. Cậu ấy định lượm vỏ ốc làm“Headphone sóng biển” tặng cậu. Trên đường về, tớ cầm lái và tớ vẫn nhớ rõ vẽ mặt hân hoan như thế nào của Danny lúc ấy. Rồi, chiếc xe bỗng xịt lốp, trượt dài, đâm mạnh vào lan can chắn quanh lề. Máu. Nhiều lắm. Và Danny không qua khỏi. Tớ, chết tiệt, lại không sao cả.

Du cố lắng nghe phát âm tiếng việt lờ lợ của Marco. Nó thấy tai mình ù đi, mắt mờ dần, chỉ kịp cất giọng trong tiếng nấc:

-Vậy lá thư… lá thư đó là của ai?

-Là của tớ. Tớ đã giả nét chữ của Danny. Lúc tớ về đây, tìm theo địa chỉ trên thư, đứng trước nhà cậu mấy ngày liền, thấy cậu gầy gò và gần như tắt hết sinh lực. Tớ muốn giúp cậu có lại niềm tin vào cuộc sống. Và tớ không muốn để cậu chìm vào vô vọng. Danny càng không muốn như vậy.Và vì thế tớ lén đút bức thư vào chiếc hòm thư màu đỏ. Tất cả là lỗi của tớ, nếu tớ không mua chiếc xe quỉ quái đó. Là tớ cầm lái. Là lỗi của tớ.

Giọng Marco nghẹn đi, khóe mắt ướt, hai bàn tay run run nắm chặt vào nhau.

-Vụ mất hành lý, tất cả… tại sao đến giờ cậu mới nói?

-Chuyện tớ mất hành lý, tiền, giấy tờ là thật, cậu hãy tin tớ… Tớ không muốn lừa dối cậu, chỉ là lúc đầu tớ không biết nói thế nào với cậu.

Ánh mắt Marco dưới ngọn đèn chân thật và không giả dối. Có điều, Du cần thời gian để chấp nhận Marco là người gây ra cái chết cho Duy. Nó cần thời gian để học cách tha thứ.

Hai hôm sau, Du không đến quán. Marco cũng không điện thoại nó. Du tựa đầu trên khung cửa sổ, nhìn ra ngoài khoảng sân có chiếc thùng thư màu đỏ. Duy lại lần nữa, trở về từ những mảng kí ức… nhưng không còn cồn cào và ám ảnh như trước.

Có thư mới. Của Marco.

Thư gửi Du
To: Du
Thật khó khăn khi trở về Việt Nam. Đối diện với cậu. Tớ đã tự nhốt mình 3 tháng trong phòng, không ra ngoài. Lúc đó tớ cực kì sợ ánh sáng. Tớ tự vằn vặt mình vì Danny. Tớ nghĩ về cậu. Về nỗi đau mà cậu cũng đang chịu bên kia nửa quả địa cầu. Và tớ càng không thể tha thứ cho mình, dù đó chỉ là một tai nạn và tớ không bị truy cứu trách nhiệm. Nhưng người cầm lái hôm đó vẫn cứ là tớ, chiếc xe khốn kiếp vẫn cứ là của tớ. Thật khó khăn để tự lừa dối rằng mình không phải là thủ phạm… Cho tới một ngày, mẹ tớ bước vào phòng và bảo rằng: “Hãy tập tha thứ cho bản thân mình trước rồi người khác mới có thể tha thứ cho ta”. Cậu bi
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Âm thanh của hạnh phúc
» Anh đã tìm được cách để quên em
» Anh ở đâu, người em yêu nhất?
» Anh sẽ bước về phía em
» Anh yêu em, công chúa!
1234...434445»