watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Ha ha ha. Nhưng tại sao nam giới luôn phải đặt mình vào những tình huống khó khăn hơn vậy ông?
- Vì phụ nữ là những sinh vật kỳ diệu đáng yêu và đáng trân quý nhất. Đừng bao giờ làm tổn thương họ, con trai ạ. Khi nào đến tuổi của ta, à không, sớm hơn một chút cũng được, cậu sẽ hiểu.
- Giờ cháu nên làm gì hả ông? Cháu không muốn đánh mất cô ấy chút nào.
- Chạy thật nhanh đến chỗ cô gái đó ngay và nói rằng cậu yêu cô ấy. Cậu nói không muốn đánh mất nhưng liên tục chần chừ và đặt ra quá nhiều câu hỏi, điều này không tốt cho tình yêu chút nào đâu. Con trai, chạy đi, nhanh lên, hãy chắc chắn rằng đó là cô gái cậu thật sự muốn ở bên. Chân thành là con đường dịu dàng êm ái nhất đến trái tim phụ nữ.
Ông lão vừa nói vừa cười. Nụ cười móm mém phúc hậu hướng về phía Duy đang xỏ giày và lao nhanh ra khỏi bãi cỏ mát rượi gió chiều. “Cảm ơn ông.” là câu tất nhiên cậu gửi lại sau một cái gật đầu cảm kích. Mái tóc nâu hạt dẻ bồng bềnh qua vun vút gió, cảm giác mệt nhoài chếnh choáng ban nãy không còn nữa, trái tim cậu đang tràn ngập những cảm xúc mới mẻ, dù vẫn hướng về yêu thương cũ xưa.
Cậu đứng tì tay vào cầu thang trường học, thở dốc trong những nhọc mệt của hạnh phúc. Thật lạ, dù chưa chính thức nói với Vỹ, Duy rõ ràng cảm thấy những hạnh phúc nhỏ nhoi đang cuộn chảy trong người mình. Sáu giờ mười lăm phút chiều, các lớp học tan gần hết, trường vắng hoe. Lác đác những sinh viên về muộn cũng đang bước nhanh ra bãi giữ xe. Hẳn là Vỹ chưa về, Duy đoán vậy. Cậu thuộc nằm lòng thời khóa biểu của cô. Ngày hôm nay thì chắc là cô sẽ nán lại lớp hình họa thêm một chút, chuyên tâm vẽ vời và sẽ thu dọn đồ về sau cùng. Vỹ bảo, cô thích cảm giác mình là người cuối cùng ở lại trong một không gian nào đó, không gian nghệ thuật càng tốt. Cô thỉnh thoảng kỳ lạ nên cũng có những sở thích lạ lùng. Duy không thắc mắc, cậu đơn giản chấp nhận nó là một phần kỳ khôi của Vỹ.
Chàng trai đang yêu ngồi bệt xuống những bậc thang thấp nhất, chờ đợi một điều đáng lẽ phải xảy ra từ lâu rồi. Cậu suy nghĩ ra mọi tình huống, cố ghi nhớ những gì sẽ nói, lẩm nhẩm một mình như bọn trẻ con học gạo. Đến khi nghe tiếng bước chân quen cậu đã thuộc lòng bao năm nay bước khá gần mình, Duy nhổm dậy nhìn lên, nhác thấy bóng Vỹ thấp thoáng, cậu chạy vội nấp sau lưng cầu thang, hồi hộp chờ giây phút tự mình nắm bắt nhân duyên.
Tiếng bước chân Vỹ đang ở ngay sau lưng Duy, cậu bất ngờ xoay người lao ra chụp lấy cổ tay cô lôi về phía mình. Bằng động tác dứt khoác và mạnh mẽ, Duy đẩy Vỹ dựa sát vào tường, còn cậu thì chống hai tay vào bức vách vững chãi đó, và chúng đang ở hai bên cái đầu lúc lắc ngọ nguậy của cô. Một cảnh tượng phải gọi tên đích xác là kỳ cục và lạ lùng. Vỹ tròn mắt nói qua giọng còn đầy bàng hoàng:
- Gì vậy Duy? Chị giật mình đấy.
- Anh ta là ai? – Duy nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt long lanh đầy vẻ hoảng hốt của Vỹ.
- Anh nào? Cậu thôi kiểu hành động và nói chuyện kỳ quặc đó đi.
- Người luôn đi với chị ấy. Bạn trai à?
- À. – Vỹ khẽ gật gật đầu, ánh mắt chợt trở nên ranh mãnh. – Giả sử thế, thì việc đó có quan trọng đến nỗi cậu làm chị suýt đứng tim chết tại đây không?
- Chị nên nói với em sớm hơn chứ. – Giọng Duy lạc hẳn, nhẹ hẫng.
- Nào, Duy, đâu có lí do gì để chị kể lể tất thảy những mối quan hệ của mình cho em nghe. Một ngày chị đi với ai, làm gì, mấy giờ về,… chị phải kể với em hết à? Cho chị một lí do hợp lý xem nào.
- Vì em thích, à không, em yêu chị, đồ vô tâm.
Ánh mắt nâu dịu dàng trong trẻo của Duy rõ ràng đang xoáy từng chút xộn xạo vào cặp mắt đen tròn của Vỹ. Cô nghe từng tế bào mình nhói lên một quãng dài. Thở hắt ra một tiếng, Vỹ nhẹ nhàng rời ánh mắt mình khỏi những đam mê dịu dàng trong màu nâu đẹp lạ thường kia, mỉm cười:
- Duy này, chị rất vui, thật đấy, rất vui vì có Duy bên cạnh. Nhưng tình yêu là cái gì vậy? Duy tin vào nó à? Duy nghĩ nó tồn tại bao lâu? Mấy tuần, mấy tháng, hay mấy năm? Đừng nói với chị là mãi mãi nhé, lố bịch lắm!

Duy lặng đi một lúc, đôi cánh tay vẫn chưa ngừng việc nhốt gọn Vỹ vào trong đó, ánh mắt cậu nhìn Vỹ tự nhiên vương nét sững sờ.
- Câu chuyện của chị, kể cho em nghe đi!
- Chẳng có gì để kể. – Giọng Vỹ cạn cảm xúc. – Chỉ là chút méo mó của thời niên thiếu, hệ quả là những phần sau bị dị dạng, không tròn vẹn nữa.
- Chị…
- Chị không tin vào tình yêu, Duy xinh đẹp ạ. – Vỹ đưa tay vỗ nhẹ vào má Duy, lắc đầu – Bản thân nó tồn tại đã là một sự méo mó không đáng tin rồi. Sao người ta có thể nói yêu nhau rồi lại bỏ đi trong lúc cần nhau nhất sau từng ấy năm chung sống?
Đến đây thì Duy dần hiểu. Gia đình Vỹ không hạnh phúc. Vỹ chưa từng nói đến điều này, nhưng chính vì chưa bao giờ nhắc tới gia đình mình, cô đôi khi làm Duy thấy ngờ ngợ. Tuy nhiên, có lẽ quá bận bịu trong những say mê dành cho cô, cậu thường quên mất việc đó. Lâu dần thành quen, cậu cũng chẳng còn thắc mắc hay có ý định hỏi. Với Duy, chỉ cần là Vỹ, nhất định cậu sẽ yêu, chẳng cần biết cô còn giấu cậu điều gì. Xem ra, Vỹ không vô ưu như Duy tưởng.
- Chị thật ngốc nghếch, vô cùng ngốc nghếch. – Duy phì cười như một tiếng thở hắt – Sao phải mãi quan tâm đến việc một thứ gì đó sẽ tồn tại trong bao lâu? Chỉ cần nghĩ, ít ra, những người đó đã từng yêu nhau, từng hạnh phúc. Bất kể ngắn dài, hạnh phúc từng tồn tại đã là một điều tuyệt vời rồi chị hiểu không? Chị mãi mãi lo sợ quẩn quanh trong việc mình sẽ bị bỏ rơi, và thế là… bùm, chị tuyệt vọng, và không dám yêu chút nào nữa.

Không gian chợt đặc quánh cảm xúc. Những suy nghĩ, chộn rộn, bàng hoàng, âu lo, và nhọc mệt,… tất cả quyện sóng sánh tạo nên một bầu không khí thật khác thường. Vỹ im lặng, tim cô ngập một cảm giác mạnh mẽ khó chịu. Bao lâu rồi, cô thu vén yêu thương, gom thành từng mẩu nhỏ cất vào nơi rất sâu trong lòng, không nghĩ mình sẽ “được phép” dùng đến. Nhưng giờ Vỹ đang hoảng sợ, thật sự hoảng sợ trước đôi mắt trong trẻo nhưng nhìn thấu suốt tâm can cô lúc này. Cô đang tự hỏi, mình sẽ kéo dài những khó nhọc ngăn nắp và ngốc nghếch này đến bao giờ, sao không một lần cho xúc cảm lộn tung lên, chao đảo, chếnh choáng, và chỉ đơn giản là yêu thôi?

Vỹ khẽ ngước mặt lên, nhìn thật sâu vào mắt Duy, đôi mắt nâu sáng như những phép màu.
- Nói cho chị nghe, Duy. Duy yêu chị nhiều đến mức nào?
- Như một siêu anh hùng. – Duy nói khẽ như sợ những sóng âm sẽ chọc thủng bầu không khí này.
- Siêu anh hùng? – Vỹ bỗng dưng bật cười, hỏi lại.
- Nếu chị vì quá ngốc nghếch trong việc xác định phương hướng mà bị lạc đến một đảo hoang ở giữa Đại Tây Dương, em sẽ bơi đến trong thời gian ngắn nhất có thể để giải cứu. Hoặc, giả sử chị rơi ra từ tầng thứ 20 của tòa cao ốc, em chắc chắn sẽ lao ra cùng, và dĩ nhiên sẽ chạm đất trước để đảm bảo chị tiếp đất an toàn trên tấm lưng này. Là siêu anh hùng trong câu chuyện của chị đấy.

Duy vừa giảng giải xong thì cặp mắt Vỹ lặp tức đơ ra mấy giây, sau đó thì cô dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt và gập người cười rũ rượi. Tiếng cười giòn tan ngộ nghĩnh của Vỹ làm Duy thoáng bối rối. Cậu còn chưa định hình được sẽ nói gì tiếp theo thì Vỹ đã ngưng cười, cô nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai Duy, thầm thì:
- Tuyệt lắm đấy, thật! Nhưng… điên quá, cậu hiểu không? Thứ nhất là chị không thích đi tàu bè các loại nên việc lạc giữa Đại Tây Dương là vô cùng phi lý. Thứ hai, chị sợ độ cao nên không bao giờ đứng gần cửa sổ của tầng thứ 20 để mà rơi xuống đâu. Yên tâ
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Phép lạ
» Khoảng lặng giữa hai nhịp đập
» Gặp gỡ ở Paris
» Bảng phối màu hạnh phúc