- Trang, Trang coi tớ là gì thế? – Dương nghiêm mặt, từ ánh mắt cho đến giọng nói đều toát lên vẻ nghiêm túc lạ thường. – Tại sao chúng ta lại trở thành bạn thân, bởi vì chúng ta rất giống nhau. Tớ không nghĩ Trang có thể quên Minh nhanh như thế, cho dù có anh Phong đi nữa, cũng không thể với tốc độ này. Tớ có thể nhìn ra được… Thế nên, đừng tự dối lòng mình nữa. Nếu Minh không chịu chủ động nối lại quan hệ, Trang chủ động là được rồi. Dù sao thì quan hệ tình cảm vẫn cần có một người chủ động chèo kéo, nếu không, có những thứ qua rồi sẽ vĩnh viễn không lấy lại được đâu. Tớ không muốn sau này Trang hối hận.
- Nhưng tớ không muốn tớ cố gắng hết mình, để rồi tất cả những gì tớ nhận lại chỉ là tổn thương. – Trang nhẹ nhàng lên tiếng.
- Vậy Trang diễn một màn kịch cho Minh xem nhé!
Chủ nhật cuối tuần. Nắng đẹp. Phong mời Trang đi xem phim, sau đó đi dạo vài vòng loanh quanh khu giải trí. Do Dương đã thông đồng với Việt Anh trước, nên thật tình-cờ-và-bất-ngờ, nhóm bạn bốn người của Minh cũng đang tụ tập chào mừng ngày Việt Anh và Tuấn về nước. Mặc dù biết thừa cái Dương gọi là “màn kịch”, nhưng Trang vẫn bị shock khi thoáng nhìn thấy bóng dáng anh. Chia tay xong, bây giờ mỗi lần nhớ về Minh, cô chỉ còn giữ lại toàn những kỷ niệm đẹp, vì thế, khi vừa nhìn thấy anh, mọi cảm xúc trong Trang ào về, trào dâng mãnh liệt. Cô đứng sững lại trong giây lát. Anh gầy đi nhiều thì phải, nụ cười gượng gạo… Là cô tưởng tượng quá nhiều, hay Minh thật sự suy sụp vì kết cục của hai người hôm nay nhỉ, Trang phân vân tự hỏi.
Mãi đến khi Phong đi mua đồ uống về, cô mới bừng tỉnh, quay sang nở nụ cười với anh. Vốn là người nhạy cảm, Phong rất dễ dàng nhận ra thái độ bất thường của Trang, anh khéo léo di chuyển ánh mắt về phía trước, hình như… là Minh. Anh đã từng được xem ảnh một lần, tuy không còn nhớ rõ mặt lắm, nhưng với tình địch của mình, sao quên hết được. Nhưng cũng chỉ một thoáng bất ngờ. Rất nhanh, anh lại bình tĩnh và nhẹ nhàng kéo Trang vào lòng: "Mới đợi anh một tí mà đã nhớ đến ngẩn ngơ cả ra thế kia rồi cơ à?". Anh cười và thơm nhẹ vào má Trang một cái. Trang giật mình. Cảm giác này... vẫn biết là đóng kịch, là phím trước, mà sao vẫn bối rối quá! Mặt Trang bỗng dưng nóng bừng, cảm giác như cả hai má cũng đang đỏ hết cả lên rồi. Thấy vậy, anh cũng phì cười, đưa tay véo má Trang một cái. "Aaa, ai cho đấy hả?" - Trang cũng cười và cố kiễng chân véo lại anh. Tiếng cười giòn tan khiến nhiều đôi đi qua cũng phải quay lại nhìn ghen tị.
Dõi theo Trang từ đằng xa, Minh sững người khi thấy cảnh thân thiết ấy. Lâu lắm rồi Minh mới lại nhìn thấy nụ cười tươi tắn đó. Lâu lắm rồi, Trang chẳng cười bên anh thoải mái như vậy. Mà hôm nay… Minh chợt nhớ những lần trước đi chơi với Minh, Trang thường xinh xắn và năng động trong bộ quần áo đơn giản: quần jean – áo phông, anh đã lỡ quen với hình ảnh Trang thoải mái như thế. Nhưng hôm nay… chiếc váy hồng đơn giản nhưng làm cô nữ tính hơn rất nhiều, mái tóc làm xoăn nhẹ, lại còn trang điểm nhẹ nữa. Trông cô ấy thật quyến rũ, một Rainnie như vậy, Minh chưa từng nhìn thấy. Tên nào đang đi với Trang thế? Một cảm giác khó chịu bỗng dâng lên trong lòng Minh. Trang đang đứng đó, ngay trước mặt anh, nhưng lại cười đùa vui vẻ với một đứa con trai khác. Thậm chí anh ta còn ngang nhiên đi mua nước cho cô uống, còn… vòng tay qua ôm cô nữa. Một cảm giác khó chịu, ngột ngạt đến khó thở bỗng dâng lên trong Minh. Bàn tay anh nắm chặt lấy lon coca để trước mặt như cố kìm lại cảm xúc của mình.
Việt Anh và Tuấn cũng nhìn thấy những biểu hiện của thằng bạn thân, cả hai nhún vai, lắc đầu nhìn nhau. Việt Anh trong lòng cũng thấy thật kỳ lạ, rõ ràng Dương bảo anh hãy chọn địa điểm hẹn là nơi này, rõ ràng anh biết Trang cũng sẽ đến đây ngày hôm nay, nhưng không ngờ lại là với một chàng trai khác. Việt Anh ngước lên nhìn Trang lần nữa, mỉm cười chào cô. Đúng lúc anh nghe một giọng nói vang lên bên tai – là Tuấn.
- Cô này được lắm! Nhìn thấy bọn tớ ngồi đây mà không thèm qua chào lấy một tiếng!
Trang dẫn người con trai ấy tiến đến gần anh. Càng lúc càng gần, càng lúc càng gần, cảm giác ngột ngạt trong lòng Minh cũng tăng theo cấp số nhân. Mặt lạnh tanh không chút cảm xúc, nhưng kỳ thật sóng lòng đã nổi lên. Điều duy nhất anh muốn làm là xông lên đấm cho thằng đi bên cô ấy một trận, rồi kéo công chúa nhỏ về phía mình. Anh đã từng hứa sẽ làm vệ sĩ của cô, bảo vệ, chăm lo cho công chúa. Lời hứa này… anh vẫn chưa thực hiện được.
- Chào các bạn! Trùng hợp quá! Tuấn về từ bao giờ thế? Dạo này tớ online Facebook chớp nhoáng lắm, không kịp update hehe.
- Eo, Trang thiên vị thế? Sao biết Việt Anh về mà không biết tớ về từ bao giờ thế?
- Việt Anh thì dính chặt với Dương mà, bọn tớ còn đếm ngược ngày bạn ý về cơ. Ai bảo Tuấn không có người yêu là bạn thân tớ cơ, haha.
Mọi người cùng phá lên cười, ánh mắt Việt Anh khi nhắc đến Dương ánh lên một nét dịu dàng trìu mến, nụ cười cũng rộng hơn một chút. Tuấn rất muốn hỏi cụ thể chuyện giữa Trang và Minh, lại thêm cả anh chàng lạ mặt đứng bên cạnh, nhưng có lẽ cảm thấy thời điểm và hoàn cảnh không thích hợp, nên anh đành nhìn, không hỏi nữa.
Đứng đối diện với anh, Trang có thể tự nhiên nói chuyện với Tuấn, với Việt Anh, duy chỉ có anh… như bị bỏ rơi vậy. Nét mặt Minh sa sầm xuống, từ lúc đấy ăn gì, uống gì đều thấy nhạt toẹt, chẳng có mùi vị gì cả.
Kéo tay Phong ra khỏi trung tâm giải trí, Trang vẫn còn thấy tim mình đập thình thịch. Trang ngước lên nhìn Phong. Bỗng nhiên lại kéo anh làm nam chính cho vở kịch của mình, Trang thấy rất có lỗi. Ánh mắt ban nãy, động tác tự nhiên ban nãy của Phong khiến trong cô hiểu ra một điều gì đó, nhưng rất nhạt nhòa, mờ ảo, Trang không định hình rõ ràng được. Chỉ là cô sợ Phong sẽ bị tổn thương… sau ngày hôm nay. Từ trước đến nay, Trang chỉ coi Phong như anh trai, anh cũng chưa tỏ tình gì với cô, quan hệ bình thường, đâu cần sợ sẽ làm tổn thương đến anh nhỉ? Tự an ủi mình như vậy khiến Trang an tâm trở lại.
***
Vừa về đến nhà, Trang gọi điện thoại kể cho Dương nghe diễn biến cuộc đi chơi hôm nay. Hai cô gái tí tởn buôn điện thoại gần hai tiếng đồng hồ, cho đến khi giọng nói của Dương vang lên tràn đầy sự xúc động:
- Trang ơi, ngại quá, nhưng mà tớ xin lỗi nhé! Việt Anh về đến nhà tớ rồi, chắc vừa đi chơi với bọn nó về, chúng tớ ngồi nói chuyện một lúc nhé, được không? À, để tớ hỏi Việt Anh thêm xem Minh có suy nghĩ gì không. Nhưng mà thái độ của Minh lúc nãy, tớ nghĩ là do chàng ghen đấy. Tớ cá 100% là tối nay Minh sẽ vừa online phát là pm Rainnie luôn! Nhớ để status kiểu gì đấy, mà phải làm chàng ghen lồng lộn lên thì càng tốt, hí hí!
Dương nói liến thoắng làm Trang phì cười lăn lộn, vừa dứt lời thì cô nghe thấy đầu dây bên kia thấp thoáng giọng nói của Việt Anh, hẳn nào… Trang hét to qua điện thoại:
- Dương, tôi giết cô, dám vì người yêu quên bạn. Ối giời ơi là giời ơi, tôi ghét cô!
Rồi ba đứa cùng cười như nắc nẻ. Người yêu Dương cũng giật lấy điện thoại bạn gái, trêu lại Trang vài câu rồi mới cúp máy.
Đang ăn cơm tối, điện thoại Trang bất chợt vang lên bài hát “Hoedown Throwdown” – nhạc chuông tin nhắn dành riêng cho con người đặc biệt ấy, từ lúc chia tay trong im lặng, cho đến bây giờ Trang mới phát hiện ra mình chưa thay nhạc chuông cho anh....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








