-Ta trở về đây cũng vì chuyện đó, mẹ ta đâu?
-Phu nhân đang ở trong thư phòng của mình.
-Hãy đưa ta đi gặp mẹ ta._ Mẹ tôi suốt ruột nói.
-Ừm, thực xin lỗi cô, nhưng tôi không thể để những người này vào tư dinh được._ Người đàn bà lạnh lùng nói rồi khẽ lừ mắt nhìn ba con tôi.
-Những người này là sao? Ta nói cho bà hay, họ là chồng và con ta, không cho phép bà xem thường họ._ Mẹ tôi giận dữ hét lên.
-Hừ, cô thực sự đã bị những người này làm cho vấy bẩn rồi. Loại cặn bã này vốn không xứng với tộc Hondo chúng ta._ Người đàn bà gay gắt nói, ngữ khí lạnh lùng, lộ rõ vẻ khinh ghét.
- Ba ơi…_ Nhìn đôi mắt vằn lửa của người đàn bà, tôi khẽ rên lên rồi sợ hãi nép sát vào người ba tôi.
-Không sao đâu con, có ba đây rồi._ Ba tôi nhìn tôi mỉm cười dịu dàng rồi khẽ đưa tay lên vuốt tóc tôi. Ở bên cạnh mẹ tôi vẫn mải cự cãi với người đàn bà đáng sợ kia:
-Bà thật quá đáng, bà là ai mà có quyền mắng chồng con tôi. Là vampire thuần chủng thì được phép khinh thường loài người sao?
-Cô Shita, nếu tôi đã thất lễ với chồng con cô thì cho tôi xin lỗi nhưng phép tắc vẫn là phép tắc, nếu không phải là vampire thì không được phép vào tộc. Vả lại giờ cô cũng không còn là người của tộc nữa rồi.
- Bà…
-Bà Nani, tránh sang một bên đi, phu nhân gọi cô Shita và chồng con cô ấy vào tộc kìa._ Một người đàn bà khác bất chợt đi tới, trên người cũng vận bộ tang lễ trắng tinh, khuôn mặt u ám, xám xịt.
-Nhưng…
-Hửm? Bà định trái lệnh phu nhân sao?_ Người đàn bà mới ra nhướn mày hỏi.
-Không, không có gì._ Bà Nani nói rồi vội vã tránh sang một bên.
- Hứ._ Mẹ tôi liếc xéo bà ta một cái rồi quay sang người đàn bà kia hỏi:
-Mẹ cho ta vào ư?
-Vâng, phu nhân hơi mệt và đang đợi cô trong thư phòng.
-Ừm, ta biết rồi._ Mẹ tôi gật đầu rồi quay sang nói với ba tôi_ Mình vào thôi anh, em thật có lỗi quá, để hai ba con phải chịu thiệt thòi. Đứng chờ lâu như vậy chắc hai người mệt lắm.
- Haha, có gì mà chịu thiệt, em cũng đứng lâu như vậy mà, có sao không?_Ba tôi bật cười dịu dàng, hỏi với vẻ quan tâm chân thành.
-Em dĩ nhiên là không sao rồi, chúng ta vào thôi, em muốn giới thiệu anh với mẹ em. Có một chàng rể đẹp trai, dịu dàng và tốt bụng như anh chắc chắn mẹ sẽ rất vui._ Mẹ tôi cười nói rồi bế tôi vào lòng phăng phăng bước lên trước.
-Anh, cũng mong là vậy.
…
Mẹ dẫn tôi vào trong tư dinh, mỉm cười dịu dàng nói:
-Đây là nơi mẹ đã từng sống đấy, đẹp không con?
Tôi chớp mắt, ngẩn ngơ ngắm nhìn khung cảnh trước mặt. Đẹp quá, tráng lệ quá, trông cứ như thế giới thần tiên vậy, chỉ có điều không gian nơi đây có cái gì đó thật âm u, thật đáng sợ khiến người khác nhìn vào không khỏi rùng mình sợ hãi.
-Sao vậy Yume, không đẹp hả con?_ Mẹ nhìn tôi gặng hỏi.
- Ơ, vâng đẹp ạ!_ Tôi khẽ nói, mắt vẫn dáo dác nhìn xung quanh.
-Ừ, vây giờ ta vào thăm bà ngoại nhé.
-Vâng ạ!
…
Trước mắt tôi là một căn nhà ba gian lớn thiết kế theo phương thức cổ, mọi thứ đều được làm bằng gỗ quý sáng bóng, đẹp nhưng vẫn không mất đi vẻ truyền thống chủ đạo. Trước căn nhà là hàng phong đỏ rực mộng mơ, cây cối được những người làm vườn tỉa tót tỉ mỉ.
-Bà ngoại đang ở trong đây, bà bị mệt vì bác Lanthan mới mất nên không thể ra đón chúng ta được. Nếu bà nhìn thấy con xinh xắn dễ thương thế này chắc chắn sẽ rất thích. Con có thấy hồi hộp không?_ Mẹ tôi mỉm cười nhìn tôi hỏi.
-Vâng, con rất hồi hộp._ Tôi nói mà cả người cứ nhấp nhổm không yên.
-Ây da, sao em không hỏi anh mà chỉ hỏi con vậy. Anh cũng hòi hộp quá đây này._ Bố tôi khẽ xìu mặt xuống nói.
-Ờm, thế "anh yêu" có hồi hộp lắm không?_ Mẹ tôi nở một nụ cười rất chi là "dịu dàng" hỏi lại.
- Ừ, nhìn thấy nụ cười "hiền dịu" của vợ, anh hết hồi hộp rồi._ Ba tôi thản nhiên nói, nụ cười dịu dàng trông rất đểu.
-Tốt, vậy ta vào chào mẹ thôi._ Mẹ tôi nói rồi liếc xéo ba một cái, phăng phăng kéo tay tôi bước lên trước:
-Mẹ ơi, con Shita đây.
-Vào đây đi con._ Từ bên trong, một giọng nói nhẹ nhàng pha chút gấp gáp lên. Chỉ chờ có thể, mẹ tôi mở tung cánh cử gỗ trước mặt kéo tôi bước vào phòng.
Trong căn phòng ấm áp ngập mùi hương hoa lài, một người đàn bà đã luống tuổi, mái tóc ngả màu trắng đang ngồi trên chiếc ghế ngựa. Khuôn mặt già nua khẽ ánh lên niềm vui. Tuy đã già nhưng cả người bà vẫn toát ra vẻ đẹp cao sang, quý phái. Đây chắc hắn là bà ngoại của tôi.
Mẹ tôi đứng lặng người nhìn bà ngoại một lúc lâu rồi mới chạy ào tới, úp mặt vào lòng bà mà nũng nịu:
-Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.
-Con cũng biết nhớ ta sao? Bỏ tộc đi, lấy con người rồi còn sinh con nữa, con có biết ta đau lòng thế nào không?_ Bà ngoại nhìn mẹ tôi trách móc, bàn tay nhăn nheo khẽ khàng đưa lên vuốt ve mái tóc đứa con gái hư đốn.
-Con xin lỗi vì đã làm mẹ buồn.
-Lathan và vợ nó đều mất cả rồi, sự việc đến quá bất ngờ, ta còn không dám tin vào mắt mình nữa, hai đứa nó, còn quá trẻ để ra đi. Nếu không phải vì còn Tooya thì ta đã sớm muốn về trời với ba con rồi._ Bà ngoại khẽ thở dài nói.
-Tooya? Nó là…
-Nó là con trai của Lanthan, thằng bé thực sự rất ưu tú, tương lai của nó chắc chắn sẽ rất sáng lạn._ Bà ngoại tôi nói, khuôn mặt ánh lên niềm tự hào.
- Ừm,mẹ…_ Mẹ tôi chợt ngập ngừng rồi dứt khoát đứng dậy kéo tay tôi đến trước mặt bà ngoại_ Con muốn giới thiệu với mẹ.
Đúng lúc ấy, ba tôi cũng từ ngoài bước vào, ông khẽ cúi đầu cung kính chào bà:
-Con chào mẹ. Yume con chào bà ngoại đi.
-Con chào bà, con là Yume._ Tôi cũng học theo ba lễ phép cúi đầu.
-Đây là…
- Mẹ, đây là chồng và con gái con._ Mẹ tôi nói rồi hồ hởi chỉ vào ba và tôi, đôi mắt hấp háy niềm hi vọng.
Khẽ liếc mắt nhìn hai ba con tôi, khuôn mặt bà ngoại chợt tối sầm lại:
-Đưa chúng đến gặp ta làm gì? Cho chúng bước chân vào tộc là may lắm rồi vậy mà con còn tự hào giới thiệu chúng với ta ư? Con…thật muốn làm ta tức chết sao?
-Mẹ!
Nụ cười trên mặt mẹ tôi tắt ngúm còn khuôn mặt dịu dàng của ba thì chợt đanh lại. Tôi ngơ ngác trước những lời nói cay độc của bà ngoại, hết ngước nhìn ba rồi lại ngước nhìn mẹ, sợ hãi trốn sau lưng họ.
Trong suốt chuyến đi dài, không biết bao nhiêu lần tôi đã tự tưởng tượng ra lúc mình được gặp bà ngoại, được nhìn thấy khuôn mặt phúc hậu cùng nụ cười móm mém của bà. Tưởng tượng ra lúc mình được bà dang rộng vòng tay đón vào lòng và vuốt ve âu yếm, thủ thỉ những câu truyện cổ tích. Và đêm đến tôi có thể cùng bà ngồi ngắm trăng, nghe bà hát ru. Nhưng sao bà trong tưởng tượng và bà lúc này lại khác nhau đến thế? Tôi không hiểu, là tôi làm sai điều gì hay tôi không ngoan ư?
-Sao vậy? Có phải không làm ra tiền nên mới đến đây định đào mỏ không?_ Bà ngoại khẽ nhướn mày khinh bỉ nhìn ba tôi.
- Không con…_ Khuôn mặt ba tôi trở lên xám xịt. Tuy vậy, ông vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh nhẹ nhàng lên tiếng định giải thích.
-Mẹ thôi đi, mẹ thật quá đáng. Chính con là người đòi về đây chứ không phải anh ấy. Gia đình con sống rất đầy đủ và hạnh phúc, chẳng có lí nào chúng con lại muốn đào mỏ cái gia tộc này. Con về chỉ vì nhớ mẹ và muốn tham dự tang lễ của onisama mà thôi. Đây là gia đình con và con rất tự hào khi giới thiệu gia đình mình cho mọi người vì vậy con không cho phép mẹ sỉ nhục những người con yêu thương._ Mẹ tôi gay gắt nói, khuôn mặt bà đỏ bừng lên vì tức giận....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








