Nhưng trái với thái độ của tôi, Takeshi và mẹ tôi mừng rỡ như bắt được vàng, vội vã đi đến bên cái bàn phím gõ chữ.
Tôi nhìn ba người họ chán nản lắc đầu, họ có bị làm sao không vậy, anh Tooya đã lập cái hầm này từ trước khi gặp mặt tôi kia mà làm sao có thể lấy tên tôi để làm pass cho căn hầm bí mật được cơ chứ.
Tôi đang suy nghĩ mông lung thì chợt:
- Ting….
Một tiếng động lớn vang lên, trên bức tường nhẵn nhụi, hai cánh cửa từ từ mở ra để lộ một căn hầm sâu hun hút.
- Thành công rồi._ Takeshi, Takumi và mẹ tôi kêu lên, sung sướng ra mặt.
- Là…Yume thật sao?_ Tôi lắp bắp nói vẫn chưa hoàn toàn tin vào cảnh tượng trước mặt. Tại sao tên tôi lại được đặt làm pass, chẳng lẽ người yêu cũ của Tooya sempai cũng có tên là Yume?
- Đi thôi, còn đứng đực ở đấy làm gì?_ Giọng nói ngang phè phè của Takumi vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi khẽ lừ mắt nhìn nó rồi nhanh nhẹn bước lên trước.
- Đưa tay ra cho anh_ Takeshi nhìn tôi trìu mến nói, bàn tay đẹp với những ngón tay trắng muốt ân cần chìa ra trước mắt tôi.
Tôi khẽ mỉm cười định đưa tay cho anh ấy thì chợt giật mình nhớ đến một chi tiết quan trọng.
- Mẹ ơi, đưa con cái ba lô._ Tôi lên tiếng gọi í ới.
- Có chuyện gì vậy?_ Mẹ tôi hỏi rồi đưa cái ba lô đựng đồ cho tôi.
Tôi ko nói ko rằng chỉ nhanh tay đón lấy cái ba lô, cho tay vào lục các thứ bên trong. Không có, đúng là ko có, trời ơi tôi đã để quên nó ở kí túc rồi, một vật quan trọng như vậy sao tôi có thể quên được cơ chứ.
Tấm ảnh ba, tấm ảnh duy nhất mà ba để lại cho tôi, tôi không thể bỏ nó lại được. Tôi nghĩ rồi vội vã đứng dậy nói nhanh:
- Mọi người cứ đi trước đi, con phải quay lại lấy một thứ quan trọng.
Dứt lời tôi vội vã chạy đi, mặc những tiếng gọi í ới vang lên đằng sau.
***
Khi đã lần ra tấm ảnh ba, tôi vội vã quay trở lại phòng của anh Tooya. Đột nhiên tôi cảm thấy cả người run lên, xung quanh tiếng gió rít nghe thật rợn người, không gian vẳng lên tiếng cú kêu nghe thật đáng sợ.
Bước chân tôi ngày một gấp gáp, nhanh đến nỗi tôi không còn cảm giác gì nữa.
Đột nhiên bàn chân tôi vấp phải một hòn đá, cả người ngã nhoài ra nền đất, bức ảnh của ba vẫn được giấu kĩ trong lòng.
Tôi đang định mò mẫm đứng dậy thì chợt giật mình khi thấy một bàn tay đen đúa với những vết thương nham nhở đang chìa ra trước mặt mình. Quá sợ hãi, tôi hét toáng lên rồi bắn người ra xa. Nụ cười tà ác văng vẳng bên tai nghe thật đáng sợ.
Tôi cố nén tiếng nấc nghẹn ngào trong cuống họng, rụt rè ngước mắt lên nhìn người đối diện. Trước mặt tôi là một người đàn ông già với mái tóc bạc dài đến đầu gối, ông ta vận đồ trắng tinh, khuôn mặt nhăn nheo đầy nét tà niệm, cả người toát ra vẻ ma mị đáng sợ.
Tôi tóm chặt lấy cổ mình, cố gắng thở ra hơi nhưng ko thể, có một áp lực nào đó đang đè chẹn lấy cổ tôi, người đàn ông này xuất hiện khiến đầu óc tôi như muốn nổ tung, từng mảng kí ức rời rạc cứ thế hiện dần về, đều đều và từ từ xếp lại thành một chuỗi kí ức. Chúng xâm nhập ăn mòn mọi thứ trong người khiến tôi có cảm giác như người chết đi sống lại.
Người đàn ông tiếp tục dùng đôi mắt trắng dã nhìn tôi chằm chằm, trong đôi mắt ấy, tôi thấy được mình trong đó cùng với những mảng kí ức đã được sắp xếp lại. Người đàn ông này giống như một nút công tắc khởi động lại toàn bộ kí ức đã chôn dấu dưới vực thẳm của lòng tôi.
Mãi một lúc lâu sau, ông ta mới thôi không nhìn tôi bằng đôi mắt trắng dã nữa, thay vào đó là một đôi mắt ánh lên niềm khoái cảm cực độ như một con hổi đói bắt được miếng mồi ngon.
Tôi không thể cử động nổi tay chân, cả người tê cứng, guồng quay kí ức bắt đầu quay trở lại, từng chút, từng chút một.
- Xem ra ta đã đúng, khuôn mặt ta chính là chìa khóa giúp người tìm lại kí ức. Ta vốn định giết ngươi nhanh gọn nhưng giờ ta nghĩ lại rồi, phải để người tìm ra kí ức rồi thủ tiêu cũng chưa muộn. Thế nào đã nhớ ra ta là ai chưa?
- Ông…cố…_ Khó khăn lắm tôi mới có thể thoát ra thành lời, nụ cười gian ác lại xuất hiện trên khuôn mặt ông ta. Người mà tôi phải gọi là ông cố.
- Haha, nhớ ra rồi, vậy thì chuẩn bị đón nhận cái chết đi nhé, tạm biệt cháu gái…ngươi chết đi rồi sẽ chẳng còn ai đe dọa đến tính mạng ta được nữa. Đừng trách ta có trách thì hãy trách số phận ấy.
Dứt lời Demonzu lao đến dùng bàn tay có mũi mác nhọn hoắt định đâm thẳng vào tim tôi. Tôi nhắm mắt chờ đợi một cái chết ko được báo trước.
…
- Phập…_ Một âm thanh sắc ngọt vang lên, tôi thấy máu bắn đầy trên mặt mình, nhớp nháp tanh tưởi và vô cùng đáng sợ.
- Chạy mau Yume._ Tiếng nói thất thanh của Takeshi vang lên cắt ngang tâm trạng hoảng loạn của tôi.
- Anh Takeshi, anh Takeshi sao lại, sao lại…_ Tôi lẩy bẩy kêu lên sờ tay vào vết mác đâm trên ngực anh ấy, hoảng loạn khóc nấc lên, máu…máu, tại sao lại có máu, nó không phải là máu của tôi. Hình ảnh này tại sao lại xuất hiện lần nữa? Như 10 năm trước.
- Đi đi Yume, anh sẽ giữ chân hắn.
- Không, em không đi._ Tôi hét lên, dùng khăn tay cố lau máu tuôn ra trên người anh ấy.
- Takumi, đưa Yume đi._ Takeshi hét lên, thô bạo hất tay tôi ra rồi lao đến chỗ Demonzu liều chết ôm chặt lấy chân ông ta.
- Em không thể bỏ anh được _ Takumi và tôi cùng đồng thanh hét lên.
- Em dám chống lệnh anh?_ Takeshi lừ mắt nhìn Takumi giọng nói vô cùng cương quyết. Takumi hết nhìn tôi rồi lại nhìn Takeshi cắn chặt môi đến độ bật máu, cuối cùng cậu nhóc khẽ đưa tay lên lau nước mắt kéo tôi đi một mạch.
- Buông chị ra, em làm gì vậy? Buông chị ra, xin em._ Tôi kêu lên thảm thiết, cố gắng giằng tay ra khỏi Tukumi nhưng không thể. Thằng nhóc nhanh nhẹn kéo tôi đi. Đên một lùm cây rậm rạp, nó kéo tôi ngồi thụp xuống.
- Anh Takeshi…_ Tôi hét lên, định vùng ra khỏi tay nó nhưng nhanh như cắt nó đã kéo tôi trở lại, bịt chặt lấy miệng không cho tôi la.
Nhìn cảnh tượng đẫm máu trước mặt, mà tim tôi như muốn gãy vụn nước mắt ầng ậc chảy ra như xối, đằng sau lưng tôi, những giọt nước mắt lặng thầm của Takumi cũng lặng lẽ rơi xuống như những thanh âm thánh thót cho một bản nhạc buồn bã.
-----------------
Demonzu dường như tức điên lên khi bị phá đám, ông ta ra sức dùng lưỡi mác trên tay đâm vào bụng, vào ngực Takeshi nhưng anh vẫn kiên quyết bám lấy hắn như con đỉa một lòng sống chết bảo vệ người con gái anh thực lòng yêu.
Cuối cùng anh cũng được một lần nhìn thấy cô ấy rơi lệ vì anh, đau lòng vì anh, như vậy là mãn nguyện lắm rồi. Takeshi nghĩ rồi khẽ lới lỏng tay từ từ ngã xuống vũng máu.
Nơi đây vẫn còn vẳng lại tiếng cô ấy, nơi đây vẫn có bàn tay dịu dàng của cô ấy, đôi mắt xanh nhìn anh ngập tràn lo âu, sợ hãi, khuôn mặt trắng hồng dính vài vệt máu. Anh sẽ ra đi và mang theo hình ảnh đẹp nhất của em trong tim.
Takeshi khẽ mỉm cười, cơ thể anh dần dần rạn nứt rồi vỡ tung thành từng mảnh nhỏ như những đốm sáng tỏa màu rực rỡ trong đêm đen.
-----------------
Nhìn cơ thể Takeshi đang vỡ ra thành từng mảnh mà tiếng nấc trong tôi gãy vụn, nước mắt cũng ngừng chảy, tôi thấy bàn tay đang bịt chặt miệng tôi của Takumi lơi lỏng, nó đã thật sự mất hết sức lực, gục đầu vào bờ vai tôi, dúi mặt vào mái tóc tôi mà khóc nấc lên.
Tôi cảm thấy đầu óc mình như choáng váng, cơ thể nhẹ bẫng như những đám mây, phải chi tôi có thể là mây tự do tự tại và không khiến ai phải đau khổ, phải chi, đúng tất cả chỉ là phải chi…...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








