- Vâng, nhưng có chuyện gì à?_ Tôi ngập ngừng hỏi.
- Hừ, cậu ta vẫn còn ở đây, cái đồ bất lịch sự ấy. Chị chỉ định chụp một tấm ảnh lúc cậu ta đang ngủ gục trên cửa sổ để về dán vào đầu giường thôi, ai dè bị cậu ta phát hiện, ném luôn cái máy ảnh kĩ thuật số từ lầu ba xuống, vỡ tan tành.(_ __!)_ Chiri-chan tức giận nói rồi chợt xìu mặt xuống_ Nhưng vẫn phải công nhận cậu ta rất đẹp trai, đẹp trai chết đi được ấy. Thảo nào mà mấy cô bé vào đây lúc nằm ngủ cũng mơ màng gọi tên Kai. Ôi cái mặt ấy không biết đã giết bao cô gái rồi. Yume, chị khuyên em không nên dính vào cái ngữ ấy kẻo mà khổ đờ..
Thấy nguy cơ bị giáo huấn lên đến 100%, tôi vội vã ngắt lời Chiri chan:
- Cậu ấy đang nằm ở phòng nào ạ?
- Tầng ba, phòng số 10 phục sức._ Chiri-chan trả lời như cái máy.
- Cảm ơn chị_ tôi mỉm cười rồi chạy vội đi.
Không hiểu sao khi đến gần căn phòng hắn đang nằm, tôi bỗng thấy hồi hộp lạ kì, bước chân dường như cũng nhẹ hơn. Khi đã đứng trước cánh cửa có gắn thứ tự 10 ở tầng 3, tôi khẽ hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Căn phòng bệnh ngập mùi ete chợt phảng phất mùi hương anh đào thơm ngây ngất, ánh trăng từ ngoài chiếu vào soi tỏ hình dáng tuấn mĩ đang ngồi lặng người trên bục cửa sổ. Mái tóc màu bạc đầy ma mị khẽ phất phơ trong gió xuân lồng lộng. Chiếc áo cánh trắng như được dát vàng trong đêm tối. (^^)
Tôi cảm thấy cả người mình như đông cứng lại trước vẻ đẹp hoàn mĩ trước mặt. Không biết bao lâu sau tôi vẫn đứng lặng người như vậy cho đến khi một giọng nói lạnh lùng chợt vang lên kéo tôi về thực tại.
- Ngắm lâu như vậy, có phải mê tôi rồi không?
Tôi bất giác đỏ mặt, vội lên tiếng phản bác:
- Mê…mê cái đầu cậu ấy, chẳng qua tôi tình cờ đi ngang qua đây thôi, chào._ tôi nói rồi vội vã quay đầu bỏ đi, vẫn còn nói móc được như vậy, chứng tỏ là đã khỏe rồi.
Nhưng nhanh như cắt, hắn đã đứng trước mặt tôi, dùng đôi mắt tím lạnh lẽo nhìn tôi, khuôn mặt lạnh tựa hồ như đang rất phiền muộn. Hắn đẩy mạnh tôi vào cửa phòng, hai tay chặn lại, khuôn mặt chỉ cách tôi có mấy cm.
- Sao lại dấu tôi?_ Hắn đột nhiên hỏi một câu chẳng ra ngô, chẳng ra khoai.
- Dấu, dấu cái gì cơ?_ Tôi lắp bắp hỏi lại, không khỏi cảm thấy tư thế này rất ám muội.
- Dấu chuyện cô là người của tộc Hondo, chuyện mẹ cô là một Uragirimono.
- Tộc Hondo? Cậu nói gì lạ vậy. Bố tôi họ Hana, tôi là Yume Hana, Hondo gì ở đây. Mà Hondo chẳng phải là gia tộc của anh Tooya sao?_ Tôi nhíu mày thắc mắc.
- Đừng có giả ngốc nữa, chẳng phải cô là con gái của Shita Hondo sao?_ Kai lạnh lùng nói.
- Ngốc cái đầu cậu ấy, mẹ tôi đúng là tên Shita nhưng là Shita Watashi chứ không phải là Shita Hondo_ tôi khẳng định.
- Cô…không biết thật sao?_ Hắn ngạc nhiên hỏi tôi.
- Biết, biết cái gì? Tôi nhớ là cậu bị thương ở lưng chứ đâu có bị thương ở đầu, sao giờ lại trở lên ăn nói linh tinh vậy?_ Tôi nói rồi sờ sờ lên trán hắn xem có ấm không.
Hắn nhìn tôi một cái khẽ nhíu mày rồi hất tay tôi ra, chống cằm ra chiều suy nghĩ.
- Này, cậu không sao đấy chứ, không có chuyện gì thì tôi đi trước nhé!
Mãi không thấy hắn lên tiếng, tôi bực mình khẽ chép miệng rồi mở cửa chạy biến ra ngoài. Ở gần tên thần kinh bất ổn định này rồi cũng có lúc tôi thần kinh theo hắn mất.
…
Tôi đang rảo bước trở về kí túc xá thì chợt giật mình khi thấy ở đằng xa, một dáng người quen quen đang cự nự với bác bảo vệ. Tôi ngẩn ngơ đứng lặng trên sân trường một hồi lâu nheo mắt nhìn người đó rồi chợt hét to:
- MẸ…
Nghe thấy tiếng tôi, người đó vội quay đầu lai, mắt sáng lên rồi bằng một lực khá mạnh đẩy bác bảo vệ đáng thương sang một bên chạy bổ đến bên tôi.
- YUME._ Mẹ tôi kêu lên rồi ôm chầm lấy tôi, vuốt ve mái tóc tôi bằng cử chỉ ấu yếm. Trông bà có vẻ gầy đi, mái tóc đen mượt trở lên bù xù, khuôn mặt xanh xao hộc hác, có vẻ bà đã bị mất ngủ.
- Sao mẹ lại đến đây?_ Tôi thắc mắc.
- Đừng nói nữa Yume, theo mẹ về chúng ta phải đi ngay thôi._ mẹ tôi hấp tấp kéo tay tôi.
- Mẹ, từ đã, quần áo của con vẫn còn trong kia, mẹ đợi tí con vào sắp xếp.
- Không kịp nữa đâu Yume, chúng ta dời khỏi đây trước đã, hắn sắp đến rồi._ Mẹ tôi nói gần như khóc.
- Mẹ, mẹ bình tĩnh có chuyện gì vậy? Hắn là ai?_ tôi nhíu mày thắc mắc.
- Mẹ xin con đấy Yume, mẹ sẽ giải thích sau, giờ thì chúng ta đi đã._ mẹ tôi nói rồi kéo tôi đi một mạch. Tôi hơi khó hiểu trước thái độ của bà nhưng cũng đành ngoan ngoãn đi theo. Có lẽ bà làm như vậy vì có lí do, trước nay tất cả những gì mẹ làm đều vì lợi ích của tôi hết.
Nhưng chúng tôi chưa kịp đi ra đến cổng, thì một giọng nói lạnh lùng chợt vang lên khiến bước chân của mẹ tôi khựng lại:
- Bà định đi đâu vậy Shita Hondo?
Mẹ tôi giật mình quay đầu lại, khuôn mặt xanh xao chợt trở lên trắng bệch.
- Ông là…
- Sao nhanh quên thế? Bà cũng đã từng gặp ta rồi kia mà. Đúng là con gái của dòng thuần Hondo có khác, bà vẫn luôn đẹp như vậy. A, còn quý cô nương đi bên cạnh bà, phải chăng là con của bà và người đàn ông ấy? Thật là rất giống bà. Chỉ có điều máu của nó…
- Ko..Kotoshi Akatsuki, im đi._ mẹ tôi nói, cả người bà chợt run rẩy. Tôi có thể cảm nhận được sự lo lắng trong lòng bà.
- Mẹ, ông ta đang nói gì vậy? Sao ông ta lại gọi mẹ là Hondo? Mẹ, mẹ nói đi._ Tôi giật tay bà khó hiểu hỏi.
- Yume à, con đừng nói gì cả, cũng đừng nghe những lời xằng bậy từ con người này._ Mẹ tôi lên tiếng.
- Xằng bậy? haha, Shita, bà đang dậy con mình nói dối đấy à? Như thế là không tốt cho trẻ con đâu._ Người đàn ông tên Kotoshi cười mỉa mai.
- Ông im đi, rốt cục thì ông muốn gì, tại sao lại chặn hai mẹ con tôi?
- Bà nghĩ mình có thể bỏ đi dễ dàng vậy sao? Demonzu đang trên đường đến đây, ta chỉ được lệnh đi trước một bước giữ chân hai người thôi.
- Ông là người của tộc Akatsuki, không có thù oán gì với tôi, tại sao lại làm thế?_ Mẹ tôi cắn môi hỏi.
- Bất cứ ai làm ảnh hưởng đến dòng thuần chủng ta cũng sẽ tiêu diệt_ Kotoshi lạnh lùng nói.
…
- Tiêu diệt họ ư? Vậy thì chờ bước qua xác tôi đã._ Một giọng nói lạnh lùng ko kém vang lên. Dưới ánh trăng vàng, Kai nhẹ nhàng bước đến, khuôn mặt đẹp lạnh lùng không một gợn sóng cảm xúc.
- Người đừng có phá ta, nếu không đừng trách_ Kotoshi hừ lạnh.
- Kai, sao cậu lại ở đây?_ Tôi quay sang nhìn Kai, lo lắng hỏi.
…
- Thật là đông vui quá, ta mới dời học viện chưa bao lâu mà mọi người đã tề tựu đông đủ vậy rồi, xem ra chỉ còn thiếu "ông ta" nữa thôi.
- Anh Tooya…
Giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng vang lên truyền đến tai mọi người, tiếng bước chân rõ mồn một. Từ trong bóng tối, Tooya bước ra, cả người chìm đắm trong sắc vàng của trăng, khuôn mặt đăm chiêu thoáng nụ cười.
Kotoshi giật mình quay lại, đôi mắt ông ta dán chặt trên khuôn mặt Tooya, cả người bất chợt run lẩy bẩy. Con người lạnh lùng luôn tỏ ra bình tĩnh này bỗng chốc mất hết sức sống, cả người như muốn khụy xuống:
- Con, con là…_ ông ta lắp bắp nói.
- Sao vậy? thấy con trai của người mình yêu nên giật mình à?_ Tooya nhếch môi mỉa mai.
- Con..con chính là con trai của t..
- Của Maria Akatsuki và Lathan Hondo đúng không?_ Tooya nhướn mày lạnh lùng hỏi.
Khuôn mặt của Kotoshi chợt lạnh ngắt, ông ta khẽ dằn lòng nói nhỏ:...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








