watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Hắn hơi nhíu mày nheo mắt nhìn tôi, đôi mắt màu tím khẽ ánh lên một nỗi buồn man mác, nhưng ngay lập tức hắn lại trở về với vẻ lạnh lùng thường trực thản nhiên nói:

- Bức ảnh có vỡ hay không, không liên quan đến tôi, là do cô tự chuốc lấy, tốt nhất là cô hãy biến đi trước khi tôi giết cô….

- Hahahaha……_ tôi cười khan rồi cay đắng nói_ chết ư? Cậu nghĩ tôi sẽ sợ à? Tấm ảnh này là sinh mạng của tôi, ảnh đã bị vỡ, bị nhòe mực vậy thì mạng sống của tôi, tôi còn cố giữ làm gì?

- Hừ…Ảnh thì lúc nào chụp chẳng được, chỉ có người điên mới vì một bức ảnh mà đánh đổi cả mạng sống của mình_ hắn nhếch môi mỉa mai nói.

- Lúc nào cũng chụp được ư?_ tôi cay đắng hỏi lại, cắn răng cố ngăn tiếng nấc nghẹn ngào_ Cậu có thể chụp lại cho tôi được không khi người ấy mãi mãi không thể cười với tôi được nữa, mãi mãi không thể đứng cạnh tôi, nói chuyện với tôi, cùng tôi làm mọi việc như lúc xưa nữa? Tại sao cậu lại cướp đi nụ cười của ông ấy trong tôi, cướp đi hình ảnh duy nhất mà ông ấy để lại….?

Kai im lặng nhìn tôi không nói gì, khuôn mặt vẫn lạnh lùng vô cảm, không khí trong lớp ngột ngạt đến khó chịu

- Trên đời này, tôi ghét nhất là những kẻ kiêu căng hơm hĩnh luôn tự cho mình là đúng như cậu…._ tôi nói rồi ôm bức ảnh chạy vụt ra khỏi lớp bỏ mặc tiếng gọi í ới của Toru ở đằng sau…


Chương 6:


Tôi ôm bức ảnh của ba chạy ra khuôn viên phía sau trường, ngồi thụp xuống dưới gốc cây hoa anh đào, thở hổn hển, cố gắng lau sạch những giọt nc mắt đau thương còn đọng lại trên mặt.

Trời về đêm, không khí lạnh bên ngoài khiến tôi rùng mình, ngồi ôm gối co ro, từng cơn gió cứ thi nhau tạt vào mặt khiến tôi lạnh buốt. Tôi cắn răng, cố lấy lại hơi thở bình thường, cầm bức ảnh đã vỡ vụn trên tay, đau đớn chỉ trực òa khóc.

- Tại sao? Tại sao ba lại bỏ con đi sớm như vậy? Nếu vẫn còn ba ở bên cạnh thì h con đâu phải đau khổ như thế này….

Tôi lấy tay xoa xoa tấm ảnh cay đắng thốt lên.

- Au……_ chợt tôi giật mình khẽ kêu lên, một mảnh thủy tinh vỡ đâm vào tay tôi, máu tứa ra. Tôi hơi rùng mình, cắn răng đưa tay lên định liếm sạch máu thì đột nhiên bàn tay tôi bị ai đó giữ lại, một chàng trai với gương mặt đẹp như hoa, dáng người thanh thoát trên môi nở nụ cười tươi tắn đang ngồi quỳ xuống ngay sát cạnh tôi. Tôi giật mình hoảng hốt kêu lên, cố gắng rút tay mình ra:

- Anh là ai vậy? Thả tay tôi ra.

- Haha…đừng cuống lên thế cô bé, ngoan ngoãn đi thì tôi sẽ nhẹ nhàng_ hắn nhìn khuôn mặt hốt hoảng của tôi nói rồi nở một nụ cười cực đểu, thấy vậy tôi hoảng hốt cố gắng giằng tay mình lại gằn giọng quát:

- Bỏ tay ra ngay trước khi tôi nổi giận.

- Chà dễ thương quá, em giận lên trông lại càng xinh hơn đấy_ hắn nhếch mép nói và áp tay tôi lên môi mình, dùng lưỡi liếm những giọt máu vương trên tay tôi.

- Anh đang làm gì vậy hả? Bỏ ra mau_ tôi cắn răng hét lên.

- Ưm…máu của em thơm quá, đúng loại tôi thích, haizzz… lâu nay cứ phải dùng huyết đơn, chán quá rồi, nếu không phiền, em có thể cho tôi xin chút máu chứ.

- Đừng..ăn nói bậy bạ, tôi sút đi bây giờ._ tôi lắp bắp nói, người run lên vì sợ, không phải hắn định hút hết máu của tôi đấy chứ?? Huhuhu tôi không muốn thành một cái xác chết khô đâu, kinh dị lắm….

- Hê hê, dễ thương ghê, em yên tâm đi cứ ngoan ngoãn anh thì sẽ không bạc đãi đâu_ cái giọng nói ngang phè phè của hắn lại vang lên khiến tôi rùng cả mình. Rồi nhân lúc hắn không để ý, tôi vớ luôn một mảnh thủy tinh vỡ trong khung ảnh đặt bên cạnh, vung tay phật mạnh về phía hắn.

_XOẸT_ Á …._ Hắn kêu lên thất thanh, một vết cắt dài xuất hiện trên cánh tay trắng muốt của hắn, máu liên tục túa ra mùi xộc lên nồng nặc, tôi sợ hãi thở hổn hển, người run lên cầm cập, cầm mảnh thủy tinh trên tay cố cứng giọng nói:

- Đừng có lại gần đây, không tôi cho anh đứt mạch máu đấy…

- Hừ…hê hê em dữ thật đấy, đây là lần đầu tiên có một đứa con gái đối xử với tôi như vậy, chẳng nhẽ em không biết tôi là ai?_ Hắn nhìn tôi chằm chằm, khẽ nhếch môi hỏi, đôi mắt ánh lên tia nhìn vừa giận dữ vừa thú vị.

- Sao..sao tôi phải biết anh là ai? Nếu anh nói anh là con trai của thủ tướng nc Nhật may ra tôi còn sốc_ tôi nói, tay vẫn cầm mảnh thủy tinh vỡ chĩa về phía hắn.

- Ủa? sao em biết?_ hắn ngạc nhiên hỏi tôi.

- Sặc…Cá..i gì? Anh là con trai của thủ tướng thật đấy à? Vậy ra thủ tướng cũng là vampire ư?_ tôi nói gần mếu, mặt nghệch ra hỏi hắn, bàn tay đang cầm mảnh thủy tinh buông thõng xuống.

_ Vụt…Nhanh như chớp, hắn đã xuất hiện ngay bên cạnh tôi, khiến tôi giật mình không kịp trở tay, mảnh thủy tinh bị rơi xuống đất vỡ tan tành…….

- Em ngây thơ thật đấy, mới nói thế mà đã tin rồi_ hắn nắm tay tôi cười đểu nói.

- Anh…_ tôi kêu lên thất thanh, nhưng chưa kịp nói hết câu đã giật mình bởi cảm giác nhột nhột ở cổ, tôi sợ hãi, dùng tay đầy hắn ra hét lên:

- Đồ biến thái, làm cái gì thế hả?

- Không phải tôi đã nói với em trước rồi sao? Tôi rất muốn thưởng thức vị ngọt từ máu của em, chà…chắc là ngon lắm đây.

_ BỐP…

Nghe những lời hắn nói, tôi giận điên cả người, vung tay tát cho hắn một cái nháng lửa, trên khuôn mặt thanh tú hằn rõ năm ngón tay. Hắn có vẻ bàng hoàng, sửng sốt đưa tay lên sờ má, nhìn tôi trừng trừng, rồi ngay lập tức nhếch mép cười trông như con đười ươi nheo mắt nói:

- Khà..khà… em làm tôi hơi giận rồi đấy, sao em lại nỡ thẳng tay với khuôn mặt đẹp như tranh của tôi vậy hả?

Tôi nghe hắn nói mà suýt chút nữa là nôn luôn chỗ cơm trong bụng ra, người đâu mà chảnh kinh khủng, đẹp trai mà biến thái thì làm cái quái gì, hắn và cái tên Kai Kái gì kia chắc cũng cùng một ruộc, tôi hằn học nghĩ rồi gằn giọng nói:

- Ở đâu ra cái định nghĩa, cứ đẹp trai thì không được đánh à?

- Ha ha, em nói đúng lắm, nhưng em biết không, phàm là những người càng đẹp trai thì lại càng đáng sợ, vì thế… tôi sẽ không tha thứ cho cái tát cũng như vết thương vừa rồi em gây ra cho tôi đâu_hắn gằn giọng nói.

- Vậy anh muốn làm gì tôi?_ tôi bực mình hỏi lại.

- Làm gì ư? Thì phải trừng phạt em chứ còn gì nữa, em là người đầu tiên dám đánh Takeshi thuộc cấp độ bạch kim của Volt đấy….

Hắn nhếch môi nói rồi không để tôi kịp ư hử gì, bàn tay hắn siết thật mạnh cổ tay tôi xoay ngược tôi lại đến nỗi tôi nghe được tiếng xương của mình kêu răng rắc (híc híc), khuôn mặt hắn áp sát mặt tôi, rồi từ từ trượt xuống cổ, tôi bỗng rùng mình, vội hét lên:

- Dừng..dừng lại, anh làm cái gì vậy giờ.._Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu đã bị hắn đưa tay lên chặn họng.

Hai bàn tay của tôi đều bị hắn khống chế, phải làm sao đây, tôi sắp bị cắn rồi, chỉ vài giây nữa thôi, hàm răng nanh của hắn sẽ cắm phập vào cổ tôi, Ôi chúa ơi, đáng sợ quá, có ai, có ai cứu tôi không, help me…

- Takeshi, mấy chuyện này mà bị người khác nhìn thấy thì không hay đâu._ một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực đột nhiên vang lên khiến hắn giật mình, vội ngẩng đầu lên, quay lại nhìn.

Tôi như người vừa thoát khỏi cơn mê, cuống quýt ôm lấy cái cổ đáng thương của mình, rồi theo một phản xạ tự nhiên, chạy đến núp đằng sau người vừa phát ra tiếng nói sợ hãi bấu chặt lấy vạt áo của người ấy.

- Xem ra cậu có vẻ thích chọc phá tôi nhỉ Tooya, việc tôi làm không liên quan đến cậu, biến đi_ Takeshi nhíu mày bực mình nói.

Cái gì? Tôi ngạc nhiên suýt nữa thì bật thốt lên, Tooya ư? Vậy ra người vừa mới cứu tôi là anh Tooya? Ngay lập tức, tôi vội buông tay mình ra, tim bỗng đập thình thịch, mặt đỏ bừng lên, sao lúc nào anh ấy cũng xuất hiện kịp thời vậy nhỉ?...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Chiếc ôm từ vệt gió quỉ - Lynk Boo
» Lọ lem đường phố (Trò chơi của người quá cố) - Quái Vương
» Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm
» Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình
12»