watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Đây là phòng của em, nhìn xem có thích ko?_ Anh Tooya khẽ cười trước khuôn mặt đê mê của tôi, bàn tay chỉ vào một căn phòng nhỏ nằm ngay bên trái phòng khách.

Căn phòng với tông màu trắng là chủ đạo, nổi bật trên nền trắng tinh khôi đó là màu xanh nước biển của chiếc rèm che. Gió luồn qua những ô của sổ thổi vào khiến những chiếc chuông gió bị dao động, kêu leng keng thật vui tai.

- Đẹp quá!

Tôi chơm chớp mặt ngẩn ngơ ngắm nhìn căn phòng nhỏ, khẽ kêu lên rồi chợt quay đầu lại nhìn anh Tooya thắc mắc:

- Nhưng, em quên đem theo hành lí rồi, làm sao bây giờ?

- Đừng lo, ta chuẩn bị hết rồi, quần áo của em đã được để sẵn trong tủ. Bây giờ em nghỉ ngơi đi ta ra ngoài có chút việc.

- Anh định đi đâu?_ Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Trồng rau._ Anh Tooya mỉm cười nói rồi lấy từ trong túi ra một nắm hạt giống.

- Trồng rau ư? Cho em làm với._ Tôi cười tít mắt rồi nhanh tay giật lấy túi hạt giống chạy biến ra bên ngoài, ở đằng sau còn vọng lại tiếng cười dịu dàng của anh Tooya.



- Em muốn trồng cà chua.

- Ừ, thì em trồng cà chua, ta có nói gì đâu.

- Thế anh sẽ trồng cái gì?

- Ừm, ta sẽ gieo hạt dưa leo.

- Hay quá, vậy em bên trái anh bên phải nhé!

***

- Ơ, anh lấn sang của em rồi.

- Hửm, đâu có.

- Có mà, vết chân to đùng kia chứ đâu.

- Ờ thì…dưa leo tốt cho sức khỏe hơn nên cần phải trồng nhiều hơn, ta nghĩ thế.

- Không phải, cà chua mới tốt, dưa leo chỉ ăn sống được thôi.

- Chẹp, nhưng đằng nào cũng thế rồi.

- Em không biết, đã thế thì em cũng phải được đền bù.

Tôi nói rồi với lấy cái cuốc, xẻ một luống đất lớn về phía mình, nhanh tay gieo những hạt giống của cây cà chua xuống. Xong đâu đó, tôi khẽ phủi bụi trên áo hài lòng nhìn thành quả của bản thân rồi giơ cái cuốc lên reo hò:

- Ngươi gieo hạt cà chua đã chiến thắng win…win…

- Thật…trẻ con!_ Anh Tooya bật cười, khẽ xoa đầu tôi mắng.

- Anh chưa rửa tay mà._ Tôi giật mình ôm lấy đầu rồi thét lên nho nhỏ.

- Ờ nhỉ? Thôi không sao đâu, chỉ là đất thôi mà._ Tooya mỉm cười nói rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bậc thềm gỗ.

- Vâng…chỉ là đất thôi._ Tôi thểu não nói rồi cũng ngồi xuống, ngả người ra đằng sau, nhìn đám đất bị quần tứ tung mà bật cười thành tiếng.

Anh Tooya cũng khẽ cười rồi lấy từ trong túi ra một chiếc sáo dài đưa lên miệng thổi.


Âm thanh trong trẻo của điệu sáo buồn đưa tôi vào giấc ngủ êm đềm tự lúc nào. Trên trời cao, ông trăng cũng phải mỉm cười nhìn xuống, đôi mắt khẽ hấp háy niềm vui.

***

Vậy là kì nghỉ ngắn bình yên và vui vẻ tại ngôi nhà gỗ trong vườn hoa hồng đã trôi qua nhanh chóng. Khi tôi thức dậy vào ngày thứ 6, xung quanh chỉ còn tiếng chim chóc ríu rít, mọi vật đều im ắng đến mức lạ kì.

Trên chiếc bàn ăn nhỏ, tôi phát hiện ra phong thư mà anh Tooya để lại.

" Yume…

Xin lỗi em vì không từ mà biệt. Ta có việc phải trở về học viện gấp. Em cứ ở đó thêm một ngày nữa rồi sẽ có người đến đón.

Cảm ơn em vì đã cùng ta trải qua kì nghỉ này, tuy ngắn ngủi nhưng đối với ta nó đã trở thành khoảng thời gian đẹp nhất.

Hẹn gặp lại em ở học viện.

Tooya"

Tôi nhìn dòng chữ xiên xiên trên tờ giấy mà trong lòng không khỏi hụt hẫng. Vậy là khoảng thời gian bình yên ngắn ngủi đã kết thúc, tôi sắp phải trở về Lanci thật rồi. Tôi biết dù có cố gắng chạy trốn thế nào thì cuối cùng cũng phải quay trở lại đó đối mặt với những thách thức phía trước.

Nhưng…có chuyện gì gấp mà anh Tooya phải vội vã trở về Lanci thế nhỉ? Tôi nghĩ mà bỗng cảm thấy rùng mình, ớn lạnh.


Chương 45:


_ RÀO….

- Lạnh quá! Khụ, khụ…

- Anh Tooya, cô ta tỉnh rồi.

- Tỉnh rồi sao? Rất tốt. Giờ thì ra các cậu ngoài trước đi ta có việc cần nói riêng với cô ta.

- Vâng.



Khi chỉ còn lại hai người trong căn phòng kín, Tooya mới nhẹ nhàng rời khỏi chiếc ghế bành đi đến bên cô gái đang bị trói chặt vào thanh xà lớn, cả người run lên bần bật vì lạnh.

- Mika Hintana, cô biết ta chứ?

Nghe thấy tiếng gọi, Mika hơi giật mình ngước mặt lên nhìn người đối diện, đồng tử trong mắt cô giãn rộng ra thể hiện rõ sự bàng hoàng sợ hãi.

- T..ooya sempai…

- Thật may là cô vẫn chưa mất hết ý thức._ Tooya mỉm cười nói._ Chắc cô cũng biết tại sao hôm nay ta lại "mời" cô đến đây chứ?

- Em, em thật sự không biết_ Mika run run nói mặc dù bản thân cô vẫn luôn cho rằng Tooya sempai có một mối quan hệ gì đó rất đặc biệt với Yume, người mà cô đã năm lần bảy lượt hã-m hại.

- Haha khá khen cho cái vẻ ngây thơ giả tạo của cô, chả trách mà Yume tin cô đến nỗi bị hại hết lần này đến lần khác.

- Không phải, em và Yume là bạn thân mà làm sao em có thể hại cô ấy được._ Mika lên tiếng biện minh, giọng nói đầy vẻ khẩn khoản.

- Ta không thích đánh con gái vì vậy đừng làm gì để khiến ta phải động tay, động chân_ Tooya gằn giọng nói, đôi mắt anh khẽ ánh lên tia nhìn lạnh lẽo khiến toàn thân Mika đông cứng lại vì sợ.

- Em, em…

- Sao hả? Không nói được gì à? Có cần ta phải kể ra những việc làm xấu xa của cô không?_ Tooya khẽ mỉm cười tay vân vê lọn tóc ướt nhẹp của Mika._ Lần thứ nhất, cô lừa Yume ra gặp Rima Ôatsu, để cô ấy bị bọn chúng đánh rồi vùi xuống tuyết. Lần thứ hai, cô lại tiếp tục sử dụng lòng tin của Yume đối với mình, đang tâm giao nộp cô ấy cho một vampire cấp E khát máu. Còn lần này, bằng những thủ đoạn độc ác, cô đã gán cho Yume cái mác kẻ trộm, khiến cô ấy bị cả học viện hắt hủi. Nếu…ta đoán không nhầm thì tất cả "chỉ" có vậy?

Mika mở to mắt nhìn người trước mặt, dường như tất cả những việc cô đã làm với Yume, anh ta đều biết. Một đấng thuần chủng cao quý như vậy tại sao lại đặc biệt quan tâm đến Yume?

- Làm sao…làm sao mà anh lại biết được? Chuyện này rõ ràng là chỉ…

- Chỉ có mình cô và Ôatsu biết thôi chứ gì? Haha, cô thủ đoạn là vậy nhưng cũng thật ngây thơ đấy._ Tooya khẽ cười.

- Ngây thơ?

- Đúng vậy, cái sai của cô là đã đánh giá quá thấp dòng thuần chủng. Cô nghĩ rằng những việc làm của mình có thể qua mắt được ta sao? Vì không muốn Yume bị tổn thương nên ta đã bỏ qua cho cô hai lần. Nhưng tấm gương của Rima Ôatsu không khiến cô tỉnh ngộ mà vẫn tiếp tục lấn tới làm ra những việc khiến ta căm ghét. Vì vậy lần này ta quyết sẽ không tha cho cô_ Tooya lạnh lùng nói, đôi mắt đen huyền tỏa ra sát khí đáng sợ.

- Anh Tooya.

- Cô cũng nên biết rằng chỉ cần ta phẩy tay một cái thì dòng họ Hintana của cô sẽ biến mất hoàn toàn. Nếu không muốn điều tồi tệ đó xảy ra thì hãy mau mau thừa nhận tất cả lỗi lầm đi.

- ĐỪNG, đừng mà, em sẽ nói huhu... Là em, là em đã hại Yume, chính em đã ăn trộm chiếc vòng của Kai rồi để vào cặp của Yume, chính em đã lừa cô ấy để thu đoạn ghi âm và đoạn băng, mọi việc làm xấu xa đều do em dàn dựng, em sai rồi, xin anh, đừng tiêu diệt dòng họ nhà em mà huhu_ Mika vừa khóc vừa khẩn khoản van xin.

_ TẠCH…_ Tooya khẽ bấm cái nút trên máy ghi âm rồi mỉm cười hài lòng nói:

- Xong rồi, âm thanh rất chân thực.

- Máy ghi âm?_ Mika dừng khóc ngơ ngạc nhìn chiếc máy trên tay Tooya.

- Có gì mà ngạc nhiên? Ta chỉ dùng chính cách của cô để đối phó với cô thôi. Yên tâm đi những lời nói "chân thành" này sẽ nhanh chóng được phát trên toàn trường, rồi mọi người sẽ biết hết sự thật thôi._ Tooya mỉm cười nói....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Hoàng Tử Online - Kawi
» Biệt thự hoàng tử - Chirikamo
» Lọ lem đường phố (Trò chơi của người quá cố) - Quái Vương
1234567»