watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Thấy sự xuất hiện của cậu ấy, tôi lấy lại tinh thần: "Cậu đừng lo! Nói với mình trước sao cậu lại về muộn thế này? Ngày mai không cần quay phải không?"

"Sợ cậu có chuyện nên xin nghỉ phép một ngày, tối mai mới quay lại Hồng Kông." Nói xong cậu ta làm ảo thuật, lấy ra một hộp giấy hình vuông từ sau lưng.

"Cheese cake? Mua từ tiệm mình thích nhất!" Tôi kinh ngạc. Từ sau khi thưởng thức bánh này ở Hồng Kông, tôi vẫn luôn nhớ mùi vị của nó, đây là thứ dễ tạo cảm giác hạnh phúc cho người ăn nhất.

Tôi nhìn chiếc hộp màu hồng và George, đột nhiên chạy đến ôm lấy cậu ấy, dúi đầu vào ngực cậu, hai cánh tay ôm thật chặt cậu ấy. Chiếc áo len mềm mại ấm áp đó áp lên mặt rất dễ chịu, trên người cậu ấy tỏa ra mùi nước hoa và mùi da dễ chịu, cho tôi cảm giác yên tâm. George không nói, cúi đầu dúi mặt vào tóc tôi, lại nhẹ nhàng xoa vai tôi, tôi có thể cảm nhận được sự an ủi từ tấm lòng chân thành của cậu, không hề chứa đựng chút tạp chất, đó chính là sự thuần khiết và tươi đẹp mà tôi muốn có, tôi biết chắc dù mình đang ở trong một thế giới hỗn tạp nhưng người ôm tôi là trong sạch, là luôn đáng tin.

Sáng sớm trong nhà chúng tôi vẫn sáng đèn. Hai người cũng ăn cơm, chia sẻ miếng bánh Cheese cake, còn mở một bình rượu vang.

Sau bữa cơm cố gắng tóm lược chuyện của ngày hôm nay, để tránh làm cậu ấy tức giận tôi giấu đi những lời khiêu khích của bà Lại. Nhưng cậu vẫn tức giận: "Cái gì, cậu để người ta sỉ nhục cậu như vậy sao?"

''Không, việc này khiến mình hiểu một sự thực - giới giải trí không đơn giản như mình tưởng tượng - mình bắt đầu nghi ngờ mình có thể chấp nhận và thích nghi với môi trường này không?"

"Nhưng cậu đã nói cậu yêu điện ảnh!"

"Mình yêu, nên có lẽ nên đứng từ xa để thưởng thức. Quá gần sẽ mất đi tình cảm tốt đẹp."

George không tán thành chỉ lắc đầu: "Vậy chưa phải là yêu. Tình yêu thực sự..." Nói đến đây cậu ta dừng lại.

"Tình yêu thực sự là yêu không điều kiện? Tuy thấy khuyết điểm, thiếu xót, thậm chí là xấu xa?" Tôi chất vấn.

"Phải!" Cậu ta kiên định, sau đó nói nhỏ một câu, "giống như mình đối với cậu."

Tôi giả bộ tức giận: "Nói như vậy mình có rất nhiều khuyết điểm, thiếu xót, xấu xa?"

George lúc này mới ý thức được mình lỡ miệng: "Đương nhiên không phải! Khuyết điểm chỉ có một là cậu không yêu mình."

Cách nhau chiếc bàn, tôi nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng nói: "Cậu nói sai rồi, mình không có khuyết điểm này."

Ánh mắt George lóe sáng. Cậu đứng dậy, vòng qua bàn đến bên tôi, cúi người xuống hôn lên trán tôi, sau đó là mũi, má.

Tôi chỉ cảm giác hơi ấm của cậu ta phả vào tai tôi, khiến toàn thân tôi không còn sức lực, không nói ra lời. Sau đó cậu ta bắt đầu hôn tôi. Nụ hôn của cậu mang mùi vị ngọt ngào của Cheese cake, lại mang mùi hương bạc hà, đó là mùi nước xúc miệng. Nụ hôn ấy ngọt ngào, kéo dài, ấm áp như vòng tay ôm tôi, không hề mang tính xâm phạm, tôi cảm giác như đang nằm trên thảm cỏ xanh đón ánh mặt trời.

Nụ hôn đó không lâu lắm, cậu ta buông tôi ra đứng thẳng dậy nói: "Rất muộn rồi, cậu mệt chưa?"

Tôi gật đầu sau đó kéo tay cậu ta, kéo cậu ta lên tầng, kéo vào phòng tôi, kéo lên giường tôi. Thật kỳ quái, tôi chưa từng chủ động như vậy nhưng tôi lại không thấy ngượng ngùng, có lẽ vì tất cả đều giống như lẽ tự nhiên.

Tôi tắm xong, thay đồ ngủ bước ra từ phòng tắm, cậu ấy đang ngồi ngoan ngoãn trên giường đợi tôi. Khi cậu ấy tắm trong phòng tắm tôi lại căng thẳng, ý thức đây là thời khắc quan trọng, ý thức sự việc sắp phát sinh sẽ mang đến sự thay đổi trong quan hệ giữa chúng tôi. Đợi cậu ấy mặc xong quần sóc đứng trước mặt tôi, tôi đã không còn sự quyết đoán và chủ động trước đó, vừa không dám mở miệng cũng không dám nhìn người đang không mặc áo đứng trước tôi.

Cậu ấy chui vào chăn của tôi, trên người còn có mùi hương của sữa tắm, là mùi hương hoa hồng tôi thích nhất. Tôi nằm yên không dám nhúc nhích, người cương cứng như cục đá, cậu ấy tắt đèn, dùng hai cánh tay rắn chắc ôm lấy tôi từ phía sau.

Ban đầu tôi không quen cùng giường cùng gối với người khác, hơi thở từ mũi cậu ấy phả vào cổ tôi, khiến tôi ngưa ngứa, cộng với sự nghi hoặc trong tôi - lẽ nào cậu ấy không hứng thú với tôi? Là cậu ấy quá mệt hay sức hấp dẫn của tôi không đủ?

Tôi muốn giấu đi sự ngượng ngùng trong tôi, quay người lại hỏi cho rõ nhưng lại cảm thấy không nên, hỏi như vậy giống như trách cậu ấy không tiến tới. Đầu óc tôi rối bời, mở to mắt trong bóng rối. Không lâu sau hơi thở của cậu ấy càng đều, hơi ấm trên người cậu ấy truyền sang tôi. Cơn buồn ngủ cũng truyền sang tôi, không biết từ bao giờ mí mắt tôi đã sụp lại, chìm vào giấc ngủ.

Tối đó ngủ rất ngon, khi tỉnh dậy mặt trời đã xuyên qua rèm cửa ánh lên chăn, tôi không hiểu đêm đó mình có nằm mơ không, có vẻ tôi đã có giấc ngủ thực sự. Tôi lật người nhìn thấy George mới tỉnh dậy, tóc rối, vài sợi rủ xuống mắt cậu ấy tinh nghịch. Cậu ấy mở mắt nhìn tôi mỉm cười, hàm răng trắng giống như ánh mặt trời ấm áp.

Tôi nhẹ nhàng sờ những sợi râu mới mọc dưới cằm cậu ấy, cưng cứng.

Cậu ấy cũng đưa tay vén tóc trên mặt tôi, chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy, mỉm cười, giống như hai đứa trẻ trong sáng, không quan tâm đến thế sự.

Đúng lúc này có tiếng gõ cửa, Ngô Thẩm ở ngoài lo lắng hỏi: "Khả Khả, dậy chưa? Tôi mua bữa sáng cho cô!"

Hai chúng tôi giật mình, sau đó nhìn nhau cười. Tôi nhẹ nhàng nhảy xuống mở cửa. Ngô Thẩm nhìn lên giường tôi, thấy George không mặc áo nằm đó.

"Ổ, Ngô Thẩm, tôi về rồi, bữa sáng có phần của tôi không?" George cười tinh nghịch.

Chiều chúng tôi tiếp tục hoàn thành công việc hôm qua chưa hoàn thành, dọn dẹp lại ban công.

"Thời gian trôi qua thật nhanh, giống như giọt nước để trên tay." Tôi ngửa đầu lên dưới ánh mặt trời, híp mắt nhìn cậu ấy.

Bầu trời Bắc Kinh chưa từng xanh như vậy, mây trên trời chưa từng trắng đến vậy, gió thổi tóc cậu ấy, trong đôi mắt trong xanh ấy có bầu trời xanh, có mây trắng và tôi. Cậu ấy cúi đầu hôn lên môi tôi dịu dàng, sau đó tránh đi thật nhanh.

"Để lại một chút dư vị, đê’ cậu ấy nhớ mình hơn, để mình luôn muốn trở về thật nhanh." Cậu ấy nói.

"Haha, tiếng Trung của cậu ấy tiến bộ thật nhanh, dư vị cũng biết dùng!"

"Đợi ăn cơm xong đưa mình ra sân bay được không? Cậu ấy hỏi sau đó lại nói, "mình nghĩ ra một cách, chúng mình phải để cho người khác thấy sự thân mật thì họ mới bỏ qua." George móc điện thoại, "để chúng tôi tiết lộ cho ký giả nhé!"

Tôi nhớ đến một người, vội chặn cậu ấy, cười nói: "Để mình!"

Nhận điện thoại của tôi, Lý Thần rất kinh ngạc, nhưng cậu ta vui vẻ đồng ý đến sân bay vào lúc hoàng hôn. Cậu ta còn nói với tôi cậu đã vượt qua kỳ thi nghiên cứu sinh, xong tháng này sẽ xin nghỉ việc. Tôi vui mừng cho cậu ta.

Khi tôi và George " hóa trang" xuất hiện ở sân bay, quả nhiên nhìn thấy chiếc xe thương vụ đỏ từ từ trong đám xe.

"Hóa trang" chính là hai người cố ý đội cùng một kiểu Cap cùng màu, tuy trời đã tối nhưng chúng tôi vẫn đeo cặp kính nắng rất to. Đương nhiên vòng tay tình nhân Cartier cũng được sử dụng. Chỉ có trang phục vẫn chưa đủ, George ôm tôi, chênh lệch chiều cao giữa hai người quá lớn, tôi lại không đi giầy cao gót, nhìn giống như tôi bị kẹp dưới cánh tay cậu ta....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
1234...111213»