Anh từ từ ngẩng đầu lên: "Phải là tiến sỹ mới tốt nghiệp ở Đại học z... tên Liễu My."
Đúng là sét đánh ngang tai.
Liễu My!
Trong một năm qua, cái tên này đã khiến tôi mất ăn mất ngủ, cũng khiến tình cảm giữa tôi và anh đứng trên bờ vực. Khi tôi nghĩ rằng đã hoàn toàn thoát khỏi cảm giác đó, nó lại cuồn cuộn kéo đến! Không, tất cả đều khác rồi, đối với tôi mà nói, chỉ còn là một cái tên trong quá khứ, hai chữ tiếng Hán, giờ nó đại diện cho một người con gái tràn trề sức sống, là người mà anh đã tự mình thừa nhận là người con gái hoàn mỹ nhất trong mộng tưởng của anh, cô ấy không còn là giấc mộng trong anh, là ảo tượng không thể với tới, giờ đây cô ta chính thức bước vào cuộc sống của anh, trong cùng một phòng nghiên cứu, cùng hít thở chung một bầu không khí.
Văn Hạo thấy tôi nghi ngờ, vội vàng đến ôm chặt tôi "Ninh Khả... Khả Khả, em đừng như vậy được không? Anh sự em như vậy nên mới giấu em! Anh thề, anh đối với cô ấy một chút cảm giác cũng không có! Cũng nói thật với em Viện phân chỗ ở cho cô ấy sát chỗ anh, không muốn em nghĩ nhiều nên anh chủ động đề nghị chuyển ra bên ngoài sống! Khả Khả, mình có được ngày hôm nay không dễ dàng, hãy hứa với anh đừng nghĩ nhiều nữa được không?"
Tôi còn có thể nói được gì chứ? Kế hoạch của anh chu toàn như vậy, đã nghĩ đến mọi vấn đề, sắp xếp quá thỏa đáng.
Tôi gật đầu, khẽ nói: "Anh yên tâm, em không sao. Anh đi mua đồ ăn, em đi đón Hàn Văn Hinh." Nói xong tôi đi nhanh ra cửa.
Tôi không muốn để anh thấy sự mềm yếu và nước mắt của tôi, ra khỏi cửa, nước mắt lại lằn nữa rơi xuống.
5
Khi Hàn Văn Hinh mở cửa, nhìn nước mắt trên mặt tôi, hoảng hốt: "Sao thế? Sao lại vậy? Vừa không phải vẫn tốt sao? Mau vào đi."
Tôi vừa khóc vừa nói với cô ấy: "Văn Văn, cậu biết nữ tiến sỹ mới vào Viện là ai không? Là Liễu My, chính là người con gái trong mộng tưởng của Văn Hạo!"
Hàn Văn Hinh ngạc nhiên đẩy tôi vào phòng: "Không trùng hợp vậy chứ! Nói như vậy, Văn Hạo sớm đã biết rồi nhưng không nói với cậu?"
Tôi vừa lấy khăn giấy lau nước mắt vừa gật đầu, sau đó mới kể cho bạn nghe toàn bộ lời Văn Hạo nói.
Nghe xong, cô bạn an ủi tôi: "Cậu xem, anh ấy đã nói không còn cảm giác rồi, hơn nữa còn có thể chủ động tránh, cậu còn để ý làm gì? Đây không phải tự tìm phiền não sao?"
Tôi nóng vội: "Cậu không biết chứ, Văn Hạo luôn mong mình thi lên nghiên cứu sinh, làm tiến sỹ, sau khi tốt nghiệp cùng ở lại trường dạy học cùng anh, như vậy nhà cửa, tiền đồ tương lai đều chắc chắn, cuộc sống cũng sẽ ổn định hơn."
"Anh ấy nghĩ vậy cũng rất bình thường mà, đây đích I hực là con đường rất tốt."
"Quan trọng là mình không muốn thi tiến sỹ! Mình I'fing không muốn cả đời ở trong trường, mình muốn ra ngoài lăn lộn, học nhiều kiến thức hơn."
"Vậy cậu nói với anh ấy chưa?"
Tôi ủ rũ: "Chưa. Vì mình cũng không chắc chắn, không biết suy nghĩ của mình có đúng không."
"Nhưng đây là việc của hai người, liên quan gì đến l.iễu My."
"Cậu sao vẫn không hiểu? Tôi nóng vội: "Liễu My, tốt nghiệp tiến sỹ, dạy học ở cùng một trường với anh ấy, hơn nữa anh ấy đã từng động lòng trước cô ta."
"Ồ, mình hiểu rồi!" Hàn Văn Hinh ngạc nhiên. Một lát sau, cô ấy lại khuyên tôi: "Mình cảm thấy hai người nên nói rõ vấn đề với nhau, ít nhất cậu phải nói thật suy nghĩ tủa mình với anh ấy. Nếu không nghi ngờ lẫn nhau, anh ấy ròn cho rằng cầu hài lòng với sự sắp đặt của anh, còn cậu ! li sợ anh yêu nữ tiến sỹ xinh đẹp. Cứ như vậy không lâu sau sẽ có mâu thuẫn."
Tôi gật gật đầu, hạ quyết tâm: "Tối nay sẽ nói! Nhưng í’.iong như cậu nói lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, huống hò là hai người vốn thích nhau? Liễu My đối với mình mà nói giống như quả bom đặt giờ vậy!"
Tôi và Hàn Văn Hinh ngôi rất lâu rồi mới về nhà, Văn I lạo đã mua đò ăn, đang bận rộn trong bểp. Sau khi để cô liạn ngồi trong phòng khách, tôi đến phòng bếp giúp đỡ anh.
Anh khẽ nói: "Khả Khả, giờ trong lòng anh đích thực chỉ có em, tin anh được không?"
Tôi không lên tiếng.
Anh yêu chiều xoa tóc tôi: "Em ra với Hàn Văn Hinh đi, mình chưa có tivi, cô ấy lại ngồi một mình thật vô vị. Anh làm một mình được mà!"
Bữa cơm đó rất thịnh soạn. Văn Hạo thể hiện tay nghề, Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân khen không ngót lời, Hàn Văn Hinh rất thích sự sáng tạo là ngòi ăn ngoài ban công, luôn mồm khen thật lãng mạn. Tôi và Văn Hạo tuy hào hứng theo, nhưng đều nuốt không trôi.
Sau bữa cơm, Hàn Văn Hinh biết tôi có nhiều chuyện muốn nói với Văn Hạo, lấy cớ để về nhà.
Tôi và Văn Hạo lặng lẽ thu dọn chén bát, mang vào phòng bếp rửa.
Đợi tất cả đã xong xuôi, không còn gì để làm, tôi mới ý thức được trong ngôi nhà xa lạ chỉ có tôi và anh. Trước kia chúng tôi cũng không ít lần chỉ có hai người bên nhau nhưng không khí gia đình như thế này vẫn là lần đầu. Trong giây lát, tôi có cảm giác như chúng tôi đã là cặp vợ chồng già sống nửa đời bên nhau, trải qua vô vàn những vụn vặn trong cuộc sống, chỉ là những ngày tháng lặp lại với những gánh nặng, ngày qua ngày không có gì khác biệt.
Đang suy nghĩ, Vũ Văn Hạo pha hai cốc trà đặt trên bàn trà trước mặt tôi, ngồi bên cạnh tôi.
Tôi có thêm dũng khí, nói thẳng với anh: "Em không muốn làm tiếp nghiên cứu tiến sỹ!"
"Ồ!" Văn Hạo hiển nhiên có chút bất ngờ, nhưng xem ra có vẻ không phải không thể chấp nhận.
"Thi nghiên cứu sinh, làm tiến sỹ ít nhất cũng cần ba năm, em giờ cảm thấy mơ hồ, cảm thấy mình không thích hợp với cuộc sống yên tĩnh, bình ổn."
"Vậy em đã nghĩ bảo vệ luận văn thạc sỹ xong sẽ làm gì chưa?"
"Hiện tại vẫn chưa nghĩ kỹ, nhưng còn có thời gian một năm để nghĩ, em nghĩ vậy là đủ."
Nghe nói trường chúng ta dự định chọn một người trong chuyên ngành của các em giữ lại làm công việc quản lý hành chính, anh có thể nói với lãnh đạo, chắc không vấn đề gì!"
'Em cũng không muốn được giữ lại trường." Đã nói thì nói hết luôn vậy!
"Tại sao? Em cũng biết hiện tại thạc sỹ tìm việc cũng không dễ dàng, ở lại trường đã là lựa chọn tốt nhất rồi - đãi ngộ và tiền đồ phát triển đều rất khả quan!"
"Em đã ở trong trường gần hai mươi năm rồi! Em muốn ra ngoài nhìn thế giới bên ngoài."
'Làm hành chính cũng sẽ giao tiếp với bên ngoài."
"Em không chỉ nói đến vấn đề này! Ý em là có cơ hội đi nhiều nơi, tiếp xúc nhiều người, trải nghiệm cuộc sống phong phú!"
"Nói như vậy có nghĩa em muốn rời xa anh?"
"Em không nói vậy."
"Em biết, anh nhất định ở lại trường, ở lại thành phố IV. Còn em lại muốn đến nơi khác không phải muốn rời xa anh sao?" Xem ra anh có chút tức giận, nhưng vẫn cố gắng kìm nén.
Tôi không nói ra lời.
Anh nói là sự thật. Anh quen lãnh đạo, đồng nghiệp trong trường đã nhiều năm, quan hệ hòa hợp. Chuyên đề của anh đã vào giai đoạn in ấn, lên phó giáo sư, mong đợi đã thành hiện thực. Chung cư dành cho giáo viên mới quy hoạch trong trường có một phòng cho anh... Anh chỉ cần tiếp tục ở lại thì có thể thực hiện nguyện vọng của mình, có sự nghiệp trong giới học thuật, sau đó đón mẹ đến thành phổ, để bà an dưỡng tuổi già.
Một lát sau anh lại nói: "Ninh Khả, anh đã nói sẽ cho em tự do, nếu em thực sự muốn làm như vậy anh sẽ ủng hộ em. Chỉ hy vọng em nghĩ kỹ, quyết định này liên quan đến tương lai cả đời em. Nhất định đừng hồ đồ tránh sau này phải hối hận."...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








