Mắt Ngọc Loan mở to nhìn Vũ Phong, hai hốc mắt đỏ lên muốn khóc.
- Em không biết khi em ra đi, anh thật sự muốn giữ em lại thế nào đâu. Anh cứ không ngừng lừa dối bản thân là mình sẽ không buồn. Đến khi Hà Trang tìm gặp anh, nhưng nhìn cô ấy, anh chỉ thấy gương mặt em hiện ra. Gương mặt em cứ quẩn quanh trong tâm trí anh, từ nụ cười ánh mắt….Anh đã làm một vòng về trường đại học của hai chúng ta. Anh muốn đi tìm thử xem thật ra trong lòng muốn mình tìm kiếm điều gì. Cuối cùng anh nhận ra một điều, hóa ra ký ức của anh về em nhiều hơn anh tưởng, nhiều đến nỗi anh cho nó là hiển nhiên và đặt nó tồn tại song song bên cạnh mình. Khi anh đi tìm ký ức về Hà trang, anh chỉ thấy đó là những ký ức rất nhỏ, rất mờ nhạt. Thậm chí anh có tìm hình ảnh cô gái mặc váy trắng năm nào, nhưng nó giống như mặt nước cứ trôi tuột đi. Tối qua anh đã chạy thật nhanh đến trước cửa nhà đợi em, anh chờ đợi để có thể nói với em câu này:” Anh yêu em”
- Tối qua…..- Ngọc Loan ngỡ ngàng nói, không ngờ tối qua cô lại uống rượu say vì đau buồn khi quyết định rời xa anh thì anh đang đợi cô để nói với cô rằng anh yêu cô, là cô đã bỏ qua giây phút mình mong chờ rồi. Nhưng đêm qua…người đưa cô về nhà là Tùng Quân, lẽ nào Vũ Phong cũng nhìn thấy.
Vũ Phong không đáp, anh nhìn ra ngoài cửa, bên ngoài Hà Trang vẫn không ngừng đập cửa ồn ào, cô ta đòi Vũ Phong phải mở cửa cho mình. Sau đó là tiếng mấy cô y tá bước đến lớn tiếng quát:
- Nè chị kia, làm gì mà la lối om sòm vậy hả. Đây là bệnh viên, bệnh nhân cần nghĩ ngơi, xin chị hãy yên lặng, ở đây không chỉ có mỗi bệnh nhân phòng đó mà còn các bệnh nhân phòng khác nữa, nếu chị còn gây ồn ào, chúng tôi sẽ gọi bảo vệ mời chị ra ngoài ngay lập tức.
Vũ Phong đứng bật dậy, anh định đi ra ngoài, nhưng Ngọc Loan đã nắm tay anh giữ lại. Vũ Phong quay đầu lại nhìn cô, Ngọc Loan không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn anh, ánh mắt cô long lanh nhìn anh như muốn níu giữ. Vũ Phong khẽ cười, anh ngối xuống vỗ về cô:
- Anh chỉ muốn bảo cô ấy về nhà, đứng ở đây làm phiền các bệnh nhân khác mà thôi.
Nhưng Ngọc Loan vẫn nhất quyết giữ chặt tay anh, cô cúi mặt lắc đầu, thái độ của cô chẳng khác nào một đứa trẻ đang làm nũng. Cô không biết những lời Vũ Phong vừa nói là có thật hay không. Hơn nữa, cô lo lắng anh hiểu lầm việc Tùng Quân ôm lấy cô dìu vào trong nhà khiến Vũ Phong hiểu lầm. Anh vẫn đang bỏ dỡ lời nói của mình.
Đêm hôm qua, sau khi rời nhà Tú Quyên, anh đã đi đâu. Vì sao lại ở cùng Hà Trang? Lòng cô thắt lại khi nghĩ đêm qua hai người họ trải qua chuyện gì. Thật sự cô rất muốn buông tay, nhưng anh lại nói yêu cô, lời nói còn dang dở, cô muốn nghe tiếp cho đến khi kết thúc.
“ Anh yêu em” – Chỉ ba từ này thôi cũng đủ làm quyết tâm rời xa anh của cô bị trùng lại. Có lẽ đây là một sự mù quán ngu ngốc nhất đời cô. Nhưng tình yêu là có một sức mạnh vô hình khiến sự lí trí bị mài mòn trở nên mù quáng, giống như dẫu biết đó là hố sâu không lối thoát những người ta vẫn cam tâm tình nguyện nhảy vào.
Vũ Phong nhìn bộ dáng của cô cảm thấy đáng yêu vô cùng, có lẽ xuất phát từ tình yêu trong trái tim đang nảy nở, cho nên anh cảm thấy như có mật ngọt đang chảy vào tim, ngọt ngào và ấm áp. Vũ Phong không còn ý định rời đi nữa, anh chỉ muốn được ôm thật chặt cô vào lòng mình mà thôi.
Vũ Phong người xuống giường, anh vươn tay ôm lấy Ngọc loan, một vòng tay thật chặt như thể rời đi thì cô sẽ biến mất.
Bên ngoài, Hà Trang trừng mắt nhìn mấy cô y tác rồi nhìn cánh cửa đang đóng chặt im lìm kia thì tức đến nỗi muốn đập thật mạnh cánh cửa để xông vào bên trong để nhìn xem hai người bọn họ đang làm gì bên trong.
Nhưng cô y tá có gương mặt lạnh như tiền và đầy dữ dằn kia đang nhìn cô với ánh mắt hâm he kêu bảo vệ đuổi ra ngoài. Để bảo vệ đuổi ra thì thật là mất mặt, cho nên Hà Trang lầm bẩm **** một câu, trừng mắt với cô y tá kia xong mới rời đi.
- Người gì đâu mà thiếu văn hóa quá – Cô tá nhìn theo bóng dáng Hà Trang lắc đầu chép miệng mắng.
Cô y tá cũng quay trở lại phòng làm việc của mình, khu phòng bệnh trở nên yên tĩnh như cũ.
Thật ra, khu phòng bệnh nơi Ngọc Loan Đang nằm khá cao cấp, là dạng phòng tốt nhất, đắc tiền. Khu này thường rất ít người, hôm nay cả khu lại chỉ có một phòng bệnh của Ngọc Loan mà thôi. Cho nên căn bản là không sợ làm phiến đến những bệnh nhân khác được.
Hà trang không hề biết điều đó, cho nên cô ấy chấp nhận bỏ đi dễ dàng.
Bên ngoài đã không còn tiếng động, Vũ Phong mới từ từ buông Ngọc Loan ra, cô cắn môi cúi đầu. Vũ Phong đột nhiên nói:
- Đêm qua anh uống say. Không hiểu thức dậy vì sao lại ở nhà cô ấy.
Giọng Vũ Phong mang một sự hờn trách, trách Ngọc Loan đã vội vàng đẩy anh cho Hà Trang. Thật ra, anh nhìn thấy Tùng Quân dìu Ngọc Loan đi trong thân mật như thì rất buồn. Anh đã nổi ghen nên mới uống rượu say như thế, sau đó anh lại còn giận vì cô đẩy anh vào tay Hà Trang. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt nhắm ghiền, nét mặt xanh xao mệt mỏi của cô, bao nhiêu hờn ghen, bao nhiêu bực tức cũng tan theo mây gió chỉ còn lại những yêu thương vô bờ bến mà thôi.
Thật ra thì anh tin Ngọc Loan không phải là loại con gái chỉ trong phút chốc đã thay lòng đổi dạ. Cho nên cũng biết, giữa Ngọc Loan với Tùng Quân sẽ không xảy ra chuyện gì.
- Sao anh lại uống sau đến không biết gì – Ngọc Loan mơ hồ đoán ra ý anh nhưng cô vẫn muốn thăm dò anh, Vũ Phong xưa nay uống rượu rất biết chừng mực.
- Em đoán xem – Vũ Phong nghiêng đầu di dời ánh mắt lên gương mặt cô, đáp một câu đầy hàm ý.
- Hôm qua em uống say, Tùng Quân đi kiếm và đưa em về nhà giúp thôi – Cô ấp úng đáp – em không biết là anh đang đợi, nếu em biết thì….Sáng nay Hà trang bảo là anh tìm đến cô ấy, hai người, hai người hàn gắn và…..
- Không hề có chuyện đó. Anh không biết vì sao mình lại ở nhà Hà Trang, nhưng anh dám khẳng định với em, trong trái tim anh hiện nay chỉ có em mà thôi – Vũ Phong nhìn cô thẳng thắn đáp.
- Thật sao – Ngọc Loan vui mừng phát khóc hỏi lại.
Vũ Phong gật đầu. Ngọc Loan liềm ôm lấy anh bật khóc nức nở, những kiềm nén trong lòng bắt đầu tuông ra, cô khóc ướt đẫm áo của anh, Vũ Phong, cười nhìn cô nói:
- Pé Heo, đừng khóc, em khóc trong xấu xí lắm.
Ngọc Loan nghe Vũ Phong gọi mình bằng nickname thời con đi học, lâu lắm rồi cô mới nghe lại, cám thấy rất vui. Cô dùng tay lau nước mắt nhìn Vũ phong, anh cũng nhẹ nhàng lau nước mắt giúp cô.
- Vũ Phong, có phải em đã đợi được rồi hay không?
- Không phải là em đợi được, mà là cuối cùng anh đã nhận ra. Thì ra người anh yêu là em, chỉ là anh cứ bảo thủ , tự nói với bản thân mình là chỉ yêu cô gái đã giúp mình khi đó. Cho nên dù trái tim đã bị em làm rung động, vẫn một mực phủ nhận nó mà theo đuổi Hà Trang, là anh quá ngốc nên mới khiến em đau khổ.
- Vũ Phong thật ra…- Ngọc Loan ngập ngừng muốn nói ra sự thật, nhưng cô nghĩ đến lời hứa của mình nên ngừng lại.
- Sao?
- Em yêu anh –Ngọc Loan lắc đầu khẽ cười rồi lao vào lòng Vũ Phong ôm lấy anh.
Trời bên ngoài đã bắt đầu nhạt nắng, những tia nắng đang dần xếp lại để ngày mai bắt đầu những giây phút rực rỡ huy hoàng của mình.
Đến tối, ông Hoàng Lâm đi vào thì Ngọc loan đã hoàn toàn khỏe mạnh. Nhìn vẻ mặt hồn hào rạng ngời hạnh phúc của con gái, bàn tay cô và bàn tay Vũ Phong nắm chặt không rời, ông rất hài lòng, vui vẻ nói:...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








