watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Bởi yêu thương là vô hạn.”

Cả một đêm dài, Vũ Phong đệm đàn hát cho Ngọc Loan nghe, giọng Vũ Phong tuy không được trầm như Tùng Quân, nhưng với bài hát có âm điệu nhẹ nhàng như bài :”Không thể lãng quên” qua giọng hát thanh cao, có hồn của Vũ Phong lại mang một âm hưởng rất riêng. Giống như một phong cách khác, tạo cảm giác mới lạ, hay hơn cả khi Tùng Quân hát.
Ngọc Loan thấy mỗi khi Vũ Phong chìm vào từng giai điệu của bài hát, con người anh cũng trở nên khác lạ. Không còn là một Vũ Phong tinh nghịch nữa, mà trở nên trầm lắng hơn, dịu dàng hơn, giống như một làn gió nhẹ du dương cuốn tâm trí người khác theo phong cách của mình.
Ngọc Loan không ngừng vỗ tay khi Vũ Phong kết thúc một bài hát. Trong căn phòng chỉ có cô và anh, cô giống như thính giả trung thành duy nhất của anh, dù tất cả mọi người đều ra về, cô vẫn ở lại chiêm ngưỡng giọng ca của anh.

Vũ Phong kết thúc bài “ Không thể lãng quên” thì cũng mệt không còn sức để hát nữa, anh đi xuống chỗ Ngọc Loan ngồi, đón lấy chai nước từ tay của cô. Uống một hơi rồi hóm hỉnh cầm chai nước giả như micro hỏi cô:
- Vị tiểu thư này, xin hỏi nỗi buồn của cô đã giảm bao nhiêu phần trăm rồi?
Ngọc Loan bật cười sau đó ngẩng đầu qua lại ra chiều suy nghĩ mới nói:
- Để xem…..chắc là giảm được 20% rồi.
- Mới 20% thôi sao – Vũ Phong chớp chớp mắt nhìn Ngọc loan.
- Đương nhiên rồi – Ngọc Loan bĩu môi đáp – Anh phải biết, vết thương khó lành nhất của con người chính là thất tình đó.
Vũ Phong liền đưa tay cốc đầu cô rồi nói:
- Chỉ là chút cảm nắng trẻ con mà thôi. Trẻ con như em cần phải thêm mấy năm nữa mới biết thế nào là yêu. Cho nên bây giờ đừng có tỏ vẻ ta đây là người thất tình.

Ngọc loan vừa xoa đầu của mình vừa phụng phịu lườm Vũ Phong một cái nói:
- Có kẻ an ủi người thất tình như anh à.
Vũ Phong cười khích khích rồi nắm tay cô kéo cô đứng lên nhìn đồng hồ rồi giục:
- Đi thôi.
- Đi đâu – Ngọc Loan ngơ ngác hỏi lại.
- Chuẩn bị đón mặt trời mọc.

Cái gọi là chuẩn bị của Vũ Phong quả thật là một sự chuẩn bị tuyệt vời vô cùng. Cả hai cùng chùm chung một cái chăn, ngồi bên một ánh lửa nhỏ cháy bập bùng giữa những cơn gió biển lạnh lùng thổi. Trong đám củi đang cháy kia được lùi hai củ khoai to tròn, mùi khoai nướng thơm lừng giữa muôn trùng gió biển. Sóng biển dạt dào thổi lại giống như một điệu nhạc.
Cả hai ngồi bên nhau vừa ăn khoai lang nướng vừa kể lại chuyện lúc nhỏ cho nhau nghe. Cho đến khi ánh mặt trời mọc.
- Đẹp quá….
Lần đầu tiên Ngọc Loan được chứng kiến cảnh mặt trời mọc đẹp như thế, sắc màu vàng lóe sáng rất đẹp, hòa vào ánh sáng xanh của biển, tạo nên một khung cảnh chỉ cần gặp một lần là mãi mãi không bao giờ quên được. Cô không khỏi đứng lên bật thốt ra lời khen ngợi.

- Ngọc Loan là một con heo ngốc… – Vũ Phong liền đứng dậy chấp tay lên miệng tạo loa hét lên.
Ngọc Loan quay đầu định đánh cho Vũ Phong một trận, nhưng Vũ Phong lại cười nói tiếp:
-…..một con heo ngốc dễ thương. Ai gặp cũng phải yêu….nhưng với điều kiện phải đối xử tốt với người đang đứng bên cạnh, phải nghe lời, không được phản đối.
Ngọc Loan vừa thấy có lỗi vì nghĩ xấu Vũ Phong thì tức giận hét lên:
- Anh đừng có mong. Nếu anh dám ức hiếp sai bảo em như nô tì, em nhất định sẽ nguyền rủa anh tuyệt tự tuyệt tôn cho xem.
- Nè! Em cũng đọc ác quá đi mất, nguyền rũa cái gì không nguyền rủa, lại nguyền rủa cái này. Vậy mà trước giờ cứ nghĩ em hiền lành lắm, hóa ra là em đang lừa tình à.

- Giờ anh mới biết hay sao. Em vốn là chằn tinh chuyên ăn thịt người đó. Biến thành cô gái đẹp để quyến rũ đàn ông rồi ăn thịt họ.
- Ồ, thế thì em thử quyến rũ anh đi – Vũ Phong le lưỡi trêu.
- Đối với anh thì cứ moi tim móc mắt ra mà ăn, cần gì quyến rũ chứ. Mau lại đây cho em ăn thịt.
- Anh đâu có dại. Mau lại đây mà bắt anh này.
Nói xong Vũ Phong liền bỏ chạy, Ngọc Loan lập tức đuổi theo. Cả hai cùng vui đùa ngoài biển, tiếng cười hòa trong gió sớm bay đi.
- Này, hôm nay em phải mời anh ăn sáng đó. Phải là một bữa thật thịnh soạn mới được. Anh đã bỏ cả đêm để chữa căn bệnh thất tình của em, mau trả công cho anh – Cả hai thong thả bước đi cùng nhau tìm một nơi để ăn sáng sau một đêm dài thức trắng.

- Còn lâu. Anh chỉ mới chữa được có 30% mà thôi. Khi nào chữa hết mới được tính công – Ngọc Loan cong môi đáp.
- Được .Vậy để anh tiếp tục chữa trị cho em sau đó mới lấy công một thể – Vũ Phong gật đầu đứng lại rồi đáp.
Sau đó anh quay đầu nhìn tới nhìn lui cuối cùng tìm ra được một căn nhà hợp ý bèn kéo Ngọc Loan đi lại, rồi bảo cô:
- Giúp anh nhấn chuông gọi cửa nhà.
Ngọc loan không nghi ngờ gì hết, chỉ hỏi:
- Nhà người quen à.
- Ừ.

Ngọc Loan bèn bấm chuông cửa rồi quay đầu nhìn Vũ Phong, anh đnag đứng xa cô mấy bước nói:
- Em phải nhấn chuông nhiều lần, người trong nhà mới nghe thấy.
Ngọc Loan lại nhấn nhiều lần. Khi nghe cửa trong nhà mở cái cạch Vũ Phong mới kêu nhỏ với cô là:
- Chạy mau, anh không quen với nhà họ đâu.
- Hả – Ngọc Loan hoảng hốt nói, sau đó thấy Vũ Phong bỏ chạy, người trong nhà cũng đang lục tục mở cửa cổng thì hoảng sợ bỏ chạy theo.
Cho đến khi cả hai núp vào một góc khuất thì mới dám đứng lại thở. Ngọc Loan quay sang Vũ phong mắng:
- Tất cả đều tại anh hết.

Nhưng sau đó cả hai cùng phá ra cười.
- Rất thú vị đúng không, có chút kích thích, hồi nhỏ hay chơi trò này lắm.
- Ừ, đúng là kích thích thật, em sợ gần chết, lỡ người ta bắt được, mắng thảm thương cho xem.
- Thử thêm chút nữa đi – Vũ Phong cười gian nhìn Ngọc Loan đề nghị.

Ngọc Loan cuối cùng cũng mệt nhoài ngồi ở sau lưng Vũ Phong, cô dựa vào lưng Vũ Phong nhắm mắt , tay ôm chàng lấy lưng cậu, gió thổi bên tai lạnh lẽo nhưng lưng Vũ Phong lại ấm áp vô cùng. Ngọc Loan thấy bình yên vô cùng, cô khẽ khàng nói trong giấc ngủ:
- Vũ Phong! Cám ơn anh
Vừa hết tiết học thì Hà Trang đã kéo Ngọc Loan đi vào trong toalet để thay đồ và trang điểm thêm một tí.
- Hôm nay mình rủ anh Tùng Quân cùng đi mua sách , Loan có muốn đi không, anh Tùng Quân cũng bảo mình rũ Loan đi cùng? Nếu không được thì mình mua giùm luôn cho – Hà Trang chẳng để Ngọc Loan kịp trả lời đã đưa ra lời đề nghị.
- Không cần đâu, hai người cứ đi chơi vui vẻ đi – Ngọc Loan mĩm cười từ chối – Mình có hẹn với anh Vũ Phong rồi.
- Vậy sao? Mình thấy Loan và anh Phong cũng rất hợp nhau, hai người mà là một đôi thì rất tuyệt – Hà Trang nghe Ngọc Loan từ chối thì vui tít mắt còn vui vẻ gán ghép cô với Vĩ Phong, mặc dù với loại con trai này cô chẳng thèm đếm xỉa đến.
Ngọc Loan không đáp chỉ cười nhìn Hà Trang sửa soạn quần áo để đi gặp Tùng Quân, giờ đây cô đã có thể bình thản nhìn hai người họ bên nhau rồi.

Cả hai đi xuống dưới tầng trệt đã thấy Tùng Quân đứng đợi bên dưới. Tùng Quân mặc một chiếc áo sơ mi màu xám, đeo kính cận, nhìn anh lúc này rất đạo mão và đẹp trai vô cùng. Hà Trang liền nói nhỏ bên tai Ngọc Loan:
- Thấy mình thế nào?
- Đẹp lắm – Ngọc Loan khẽ đáp.
- Anh…..- Hà Trang liền bước đến bên Tùng Quân réo rắc gọi.
Tùng Quâng ngẩng đầu nhìn hai người đi tới thì khẽ cười chào, anh nhìn Ngọc Loan hỏi:
- Hà Trang nhờ anh chở đi mua sách, em có muốn đi chung hay không? Nhân tiện chúng ta cùng đi ăn luôn.
- Dạ không. Hôm nay em bận rồi – Ngọc Loan lắc đầu đáp.
Tùng Quân có chút thất vọng, anh nhìn cô định lên tiếng hỏi tiếp thì Hà Trang đã nhanh chân chen vào.

- Ngọc Loan đã hẹn với Vũ Phong rồi.
- Vậy sao? – Ánh mắt Tùng Quân thoáng buồn, giọng anh có chút lạc đi hỏi cô – Em và Vũ Phong đang quen nhau à....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Xu Xu đừng khóc
» Oxford thương yêu - Dương Thụy
» Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi
» Chân ngắn, sao phải xoắn - Huyền Lê
12»