Thời gian cứ chậm rãi trôi qua.
Từ trưa nắng chói chang đến trời sẫm chiều.
Từ ánh hoàng hôn lặn dần đến khi bầu trời tối sầm.
Chờ từ khi trời tối cho đến đêm khuya.
Rất nhiều lần cô muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng cô dằn lòng lại không bấm số gọi. Cô muốn tin rằng anh vẫn nhớ lời hứa với cô.
- Ba à, con xin lỗi. Con cảm thấy không khỏe nên không thể về thăm ba được.
……
- Anh Vũ Phong chăm sóc con từ nãy giờ. Anh ấy vừa ra ngoài mua chút cháo cho con ăn rồi.
…..
- Con xin lỗi, để khi khác con và anh Phong về thăm ba nha…..
Sau khi cúp máy, cô gục đầu khóc một trận dài. Khóc vì những giọt nước mắt tủi thân, khóc vì sự phụ bạc của ai kia. Khóc vì niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của mình cũng bị dập tắt. Khóc vì sự cô đơn trải dài sau này của mình.
Nổi đau âm ỉ trải dài khắp thân thể cô, một đêm nước mắt cứ thế mà rơi không ngừng.
Cô tự hỏi mình:” Có hối hận vì con đường đã chọn hay không?”
Ngọc Loan mệt mỏi khóc một trận sau đó chìm vào giấc ngủ. Cả một đêm dài không ngủ, cơ thể mệt mỏi, lại chất chứa đau buồn khôn ngui khiến cô ngủ vùi đến chiều tối.
Khi cô thức dậy, đầu óc thấy choáng voáng, tay chân rã rời không còn chút sức. Hai mắt vốn hằng sâu nay sưng lên vì một trận khóc dài. Cô đưa tay lên đầu, định làm dịu cơn đau thì phát hiện trên trán có một chiếc khăn còn ấm.
Cô bèn hé mắt ra nhìn, trong phòng ánh sáng đèn ngủ dìu dặt khiến đôi mắt cô dễ chịu vô cũng, mở mắt mà không gặp chướng ngại gì. Trong lòng có chút ấm áp, những thứ này là anh đã làm cho cô.
Cố đứng dậy đi vào tolet rửa mặt, dùng nước lạnh rửa đi đôi mắt đã sưng lên của mình. Sau khi tắm rửa thay đồ thoải mái, cả người cũng đã chút bớt mệt nhọc, cô uể oải đi xuống lầu tìm chút gì lót dạ dày trống rỗng của mình.
Không ngờ vừa đi xuống dưới lầu đã thấy ba cô đang ngồ chễnh trệ trên sofa xem ti vi, nghe tiếng bước hc6an đi xuống ông quay đầu lại nhìn, cười hiền từ hỏi:
- Con dậy rồi sao?
- Ba ….- Cô giật mình kêu lên, không ngờ ba cô lại xuất hiện ở đây, hơn nữa tình trạng của cô lúc này phải nói là rất bi thảm, xấu xi vô cùng, nếu để ba cô nhìn thấy ông sẽ đau lòng, có khi sẽ phát sinh nghi ngờ mọi chuyện.
Cô lúng túng đứng không vững trên cầu thang xém chút nữa là té, may mắn tahy ngay lúc đó, Vũ Phong cũng từ bếp đi ra đã nhanh tay đỡ lấy cô. Thuật tay ôm chặt cô vào lòng, dìu cô đi đến chỗ ba cô cũng đang một phen hoảng hốt đứng bật dậy.
- Con không sao? Ba làm con bất ngờ quá – Cô lắc đầu để ba biết mình không sao.
- Hai đứa hứa hôm qua về thăm ba, nhưng con ốm không đi được nên ba cũng có chút lo. Sáng nay gọi điện cho thằng Phong hỏi tình trạng của con một chút, sẵn tiện thằng Phong đã mời ba đến nhà chơi, nấu một bữa cơm chuộc lỗi với ba – Ba cô tuy có lo cho sức khỏe của cô, nhưng trong mắt có sự vui vẻ vì Vũ Phong tế nhị và biết quan tâm chăm sóc cô.
Cô lén lút nhìn Vũ Phong cảm kích, anh cũng khẽ cười dìu cô ngồi xuống ghế. Ngay sau đó, cô nhìn ba ái ngại:
- Ba đến chơi lâu chưa? Con thấy trong người không khỏe nên ngủ đến tận bây giờ, lại không biết ba đến nên vẫn chưa kịp nấu gì hết. Hay là ba người chúng ta ra ngoài ăn đi ba.
- Không cần đâu – Vũ Phong bèn ngăn lại – Em còn mệt, không tiện ra ngoài. Anh có mua đồ ăn mang về rồi, sẵn tiện mua cho em chút cháo để lót dạ. Dễ tiêu hóa sẽ đỡ mệt hơn.
- Con xem, Vũ Phong biết quan tâm chăm sóc con chưa – Ba cô hài lòng trước biểu hiện của Vũ Phong bèn cười gật đầu nói.
- Dạ, anh ấy đối xử với con rất tốt ạ – Cô cười nhẹ đáp.
- Em và ba cứ nói chuyện đi, anh xuống bày thức ăn ra rồi mọi người cùng ăn cơm – Vũ Phong nói xong thì đi thẳng xuống bếp.
Ông Hoàng Lâm nhìn theo Vũ Phong rồi mới quay lại nhìn cô nói:
- Nhưng mà dù sao thì mới cưới có một ngày mà con đã bị bệnh rồi, thật khiến ba có chút không vừa lòng. Cái thằng, làm việc gì cũng phải có chừng mực, nó cứ phóng túng thế, cơ thể yếu ớt của con sẽ không chịu nổi mất.
Nghe ba nói, Ngọc Loan hiểu ngay ông đang nói đến chuyện gì, mặt cô đỏ bừng nhìn ba trách móc:
- Ba kì quá, tụi con đâu có như vậy đâu. Tại mấy ngày trước chuẩn bị lễ cưới bận rộn nên bây giờ con mới sinh bệnh thôi mà.
- Haha….ba chỉ nói thế thôi. Chứ tụi con còn trẻ mà, mấy chuyện này khó có thể khống chế lắm, mà càng như vậy thì ba càng mau có cháu để bồng.
- Ba….ba kì quá đi – Cô xấu hổ dậm chân trách.
- Thấy Vũ Phong chăm sóc cho con như vậy, ba cũng yên tâm. Công việc nó bận như vậy mà còn đích thân đi đón ba đến đây, còn đi mua đồ ăn để thiết đãi ba như thế nữa. Coi như nó có lòng….thằng con rễ này xem như ba không chọn lầm.
Nghe ba nói mấy lời hài lòng như thế, Ngọc Loan không biết nên khóc hay nên cười cho được. Cô cố gắng cười mà trong lòng thấy đắng vô hạn. Đúng vậy, trước mặt ba cô và những người khác, hai người là đôi vợ chồng hạnh phúc, chỉ có cô biết, nỗi đau khắc vào tim của mình là tận cùng đau đớn đến nhường nào mà thôi.
Hai cha con còn trò chuyện thêm một chút nữa thì Vũ Phong đã đi lên mời ba cô và dìu cô xuống nhà bếp ăn cơm.
Anh cẩn thận để cô ngồi xuống ghế, đặt tô cháo còn bốc khóc trước mặt cô, khuấy đều cẩn thận rồi thổi nhẹ đút cô ăn. Nhìn cách anh chăm sóc cô cẩn thận chu đáo như chồng yêu thương vợ, khiến người khác thấy hài lòng vì tình cảm anh dành cho cô. Chỉ có cô hiểu, đây chỉ là thái độ đối với một đứa em gái mà thôi, hay thậm chí đối với bất kì người bạn nào, chẳng may gặp khó khăn, anh cũng ân cần giúp đỡ như vậy mà thôi. Cũng chính vì bản tính này của anh mà cô đã yêu anh. Chỉ tiếc rằng đối với ai cũng ân cần quan tâm như thế, không phải chỉ có mình cô được hưởng….
- Ba nghĩ, ba sẽ cho người giúp việc đến đây. Ngọc Loan từ nhỏ cũng hay ốm yếu khó quán xuyến hết công việc nhà, Vũ Phong thì bận việc công ty, cũng không có thời gian chăm sóc cho Ngọc Loan. Cho nên ba nghĩ, mướn một người giúp việc đến đây là cách chọn lựa hay. Vừa có thể phụ giúp Ngọc Loan công việc nhà, vừa có thể chăm sóc cho Ngọc Loan chẳng may khi nó bệnh. Các con nghĩ thế nào?
Ngọc Loan nghi ngại vô cùng, nếu như người giúp việc phát hiện ra chuyện hai người không sống chung nhau sẽ báo cáo với ba cô ngay lập tức. Nhưng Vũ Phong gnhe xong lập tức gật đầu:
- Ba nói cũng phải ạ, con cũng thấy nên như thế. Con cũng lo lắng nếu lỡ con đi công tác, cô ấy lại đỗ bệnh thì lấy ai chăm sóc, con sẽ không yên tâm mất. Với lại, con cũng không muốn cô ấy phải vật vả.
Ông Hoàng Lâm khá hài lòng với sự tán đồng của Vũ Phong, nhưng Ngọc Loan thì lại lo sợ trong lòng, cô muốn ra dấu cho Vũ Phong. Bởi vì, cô hiểu tính tình của ba mình, ông khá đa nghi, nếu người do ông đưa đến thì khó lòng mà qua mặ được.
- Vậy thì ngày mai, ba sẽ cho người đến giúp việc cho hai vợ chồng con.
- Không cần đâu ba – Vũ Phong lập tức phản đối – Thật ra từ đầu con cũng đã dự định mướn người rồi, nên có liên hệ với dì hai, là người giúp việc của ba mẹ con trước đây. Vì con gái đẻ nên dì xin nghỉ để chăm sóc con gái, bây giờ cháu dì cũng lớn, con định tuê lại dì ấy. Vì dù sao, dì ấy cũng rành thói quen của con rồi nên dễ dàng hơn ngưới mới ạ . Với lại, dì ấy cũng biết cách chăm sóc người, giao Ngọc Loan cho dì ấy chăm sóc, con cũng yên tâm hơn.
Anh nhã nhặn nói, không từ chối ý tốt của ông Hoàng lâm, nhưng khéo léo đưa kiến nghị của mình khiến ông Hoàng Lâm không thể nói gì được ngoài đồng ý....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








