Doãn Đường Diêu đờ người. Anh cảm thấy thật nực cười nhưng lại không cười nổi, mạch chạy rần rật trong tai. Anh không biết mình nên phản ứng thế nào đây, giống như mới từ địa ngục đáng sợ bò lên, nhưng bất kỳ lúc nào cũng có thể rơi xuống trở lại.
Anh nhìn cô chăm chú.
Cô yếu đuối nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, môi tái mét, như có thể biến mất đột ngột, yếu đuối nhỏ nhoi như cô lại nắm cả địa ngục và thiên đường của anh trong lòng bàn tay.
Trong lờ mờ hoảng hốt.
Anh không nghĩ rằng mình lại hỏi câu đó thêm lần nữa.
“Đối với em, anh rốt cuộc là gì?” Một nỗi thống khổ dần dần chìm vào trong huyết mạch, “Anh chỉ là trái tim của anh ta… hay là…” Hay là cho dù không có anh ta, em vẫn thích anh vẫn ở lại bên anh.
Doãn Đường Diêu vẫn tiếp tục không nói gì nữa.
Bỗng nhiên anh thấy cứ đi truy hỏi chuyện này thật là tức cười quá!
Thật ra, anh đã biết đáp án rồi, đúng không? Cho dù cô làm bất cứ chuyện gì, cho dù cô vui sướng hay đau khổ, vẫn chỉ là vì người kia thôi. Anh chỉ là một chiếc túi áo, cái cô quan tâm là món đồ nằm bên trong túi áo đó, chứ chẳng phải là chính cái túi đó… hơn nữa, cho dù biết đáp án như thế nào, cô giống như thuốc độc đã ngấm vào xương tủy của anh rồi, cho dù anh chết đi, cô cũng sẽ mãi mãi không biến mất.
Nhưng mà…
Anh phát hiện ra mình đang nín thở chờ nghe câu trả lời của cô.
Ngoài cửa sổ từng vệt mưa dài bay bay, lá cây khẽ reo lên xào xạc, tất cả đều yên lặng như thế, cô nằm trên giường bệnh cũng yên lặng nhìn anh, tròng mắt trong suốt phân minh, lặng lẽ nhìn anh.
Rất lâu…
Cô nói với anh: “Em không biết.”
Doãn Đường Diêu nhè nhẹ thở ra, trái tim đau đớn nhức nhối, nhưng máu huyết ngưng đọng trong người lại bắt đầu dần lưu thông trở lại.
Tiểu Mễ khổ sở nói: “Xin lỗi… em thật sự không biết…”
“Không sao! “
Anh nắm bàn tay trái cô, nhếch môi cười nhạt, môi hơi tím tái.
“Là anh đã hỏi sai .”
Nhìn nụ cười của anh, tim cô từng đợt cứ nhói lên đau buốt, nghĩ ngợi rất lâu, cô cắn chặt môi: “Em không cách nào phân rõ ra, em cũng không muốn xác định rõ, phần nào là Dực, phần nào là anh…”
Anh nhìn cô.
Cô cười khổ não: “Tệ hại quá phải không…”
“Tại sao không muốn xác định rõ?” Doãn Đường Diêu nhìn cô chằm chằm, “Em vẫn rất rõ rằng, cái em thích là trái tim đó, không phải là anh.”
Môi cô nhích nhích.
Sắc mặt trắng nhợt, cô muốn nói gì đó, vậy nhưng tròng mắt lại nhuộm màn sương mờ mịt, cuối cùng chẳng nói gì cả.
Nhìn chăm chú từng biểu hiện nhỏ nhặt nhất của cô, giọng nói từ trong cổ họng Doãn Đường Diêu chật vật nhả ra:
“Em muốn nói gì?”
“Em…”
“…”
“…”
“Nói anh biết, em sẽ mãi mãi yêu anh ta chứ?”
Tay phải của cô co chặt lại, nắm thật chặt chéo khăn trải giường trắng toát, tim khựng lại không thể thở nổi, dưới ánh nhìn đau khổ yếu đuối của anh, trái tim cô từng đợt lại từng đợt buốt nhói.
“Phải.”
Nhưng, cô vẫn trả lời anh như thế.
Môi của anh như bỗng nhiên mất đi toàn bộ sắc máu, màu tím tái đến kinh sợ lại làm cho khuôn mặt anh kỳ dị đến mức như có vẻ đẹp đến kinh động lòng người. Nhìn chằm chằm cô, ánh sáng trong đáy mắt anh vụt tắt, như ban đêm đen kịt không có chút ánh sáng nào.
Cô tưởng anh sẽ quay người bỏ đi.
Nhưng anh vẫn cứng đờ đứng trước giường bệnh không nhúc nhích.
Trong giây phút đó…
Cô cho rằng mình sẽ chết đi trong sự trầm mặc của anh.
PHẦN 6: CẬU RẤT THÍCH DOÃN ĐƯỜNG DIÊU, ĐÚNG KHÔNG?
Vậy nhưng,
Doãn Đường Diêu lại lạnh nhạt nói:
“Vì yêu anh ta, nên em cũng sẽ yêu tôi, phải không?”
Tiểu Mễ kinh hãi đờ người.
Nét cười của anh rất nhạt:
“Vì yêu anh ta nên em cũng sẽ mãi mãi không rời xa anh, phải không?”
Nhắm nghiền mắt lại, rèm mi trên khuôn mặt trắng bệch của cô run run từng chập, không thể nhìn anh thêm nữa, trái tim của cô đau nhức đến mức dường như muốn nứt toác ra.
“Phải không?”
Anh cố chấp hỏi thêm lần nữa.
Tiểu Mễ cắn chặt môi.
Doãn Đường Diêu ra sức bóp chặt tay cô, một nỗi đau nặng trĩu từ lòng bàn tay anh xuyên vào da thịt cô.
“Phải không?”
Nỗi đau cuối cùng này rốt cuộc đã đè sập toàn bộ tinh thần của cô.
Cô gào nhỏ:
“Phải! “
Màn mưa trong suốt ngoài cửa sổ.
Mặt trời dần dần lại xuất hiện.
Giữa những kẽ lá xanh um tùm có thể nhìn thấy được cầu vồng, cầu vồng bảy màu rực rỡ. Phía đông mưa vẫn rơi lất phất, phía tây là ánh nắng rạng rỡ, trong không gian có mùi hương thoang thoảng bao phủ lòng người.
Doãn Đường Diêu nhè nhẹ ôm Tiểu Mễ đang nằm trên giường bệnh vào lòng, nhẹ nhàng dựa cằm lên mái tóc ngắn mềm mượt của cô, anh thấp giọng nói:
“Cám ơn em… thế này đã rất hạnh phúc rồi…”
° ° °
Cuối thu rồi.
Con đường núi trong vườn cây phong tràn ngập sắc lá phong đo đỏ. Không gian xanh thẳm bao la, từng cụm từng cụm mây trắng lững lờ trôi, quả ngân hạnh màu vàng kim, lá phong đỏ tươi như máu reo lên xào xạc trong gió thu. Con đường núi cong cong dưới ánh nắng mùa thu vàng rực rỡ, đẹp mê người như trong thế giới của truyện cổ tích.
Trong ký túc xá.
Uy Quả Quả vừa ăn táo vừa quan sát Tiểu Mễ đang nghe điện thoại một cách hiếu kỳ. Cô ngồi sát cửa sổ, đầu mày cuối mắt lộ ra nét cười nhẹ nhàng, nhỏ giọng nói chuyện điện thoại, chốc chốc lại gật đầu, cứ nói chuyện như thế hơn mười mấy phút, sau đó cô ngây người nhìn điện thoại, một lúc sau mới đặt nó xuống, bắt đầu dõi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ về phía Đông Hồ xa xa, trên gương mặt có biểu hiện rất khó đoán.
“Là Doãn Đường Diêu hả?” Uy Quả Quả gặm một miếng táo, hỏi mơ hồ không rõ.
Tiểu Mễ thẫn thờ, quay người lại đáp: “Ừ.”
“Ha ha, tớ biết mà. Mỗi ngày đều gọi mấy cuộc điện thoại, lần nào cũng lâu, không phải Doãn Đường Diêu thì còn là ai được?” Uy Quả Quả đắc ý nói, ngẫm nghĩ một hồi lại huơ huơ quả táo trong tay, nói. “Nhưng mà, dạo này anh ta thay đổi rất tốt đó. Tuy là xem ra vẫn còn cáu bẳn khó ưa, nhưng mà không còn tùy tiện nổi giận vô cớ nữa, thế lại khiến người ta cảm thấy cực kỳ tuyệt vời.”
Tiểu Mễ cười với cô.
Tiểu Mễ trở về bàn của mình, ngồi xuống, lật trang sách đang xem dở ra.
“Tiểu Mễ…”
“Ừ?”
“Cậu rất thích Doãn Đường Diêu, đúng không?” Uy Quả Quả tiến lại gần, nhìn không chớp.
Mấy ngón tay Tiểu Mễ đang lật sách khựng lại trong giây lát.
“Nói thật nhé, khoảng thời gian cậu vừa đến Thánh Du đối xử với Doãn Đường Diêu rất tốt, tớ cũng cảm thấy rất kỳ quặc, vừa viết luận văn, vừa chạy 10.000 mét giùm anh ta, lại còn nhảy vào hồ nước nữa chứ, quả thật rất rất kỳ quái! Mà anh ta lúc đó tính khí ác nghiệt tàn nhẫn, cho nên các bạn học đều cảm thấy cậu có hơi… ừ… hoặc là đầu óc có vấn đề, hoặc là có mưu mô gì đó…” Uy Quả Quả cười ha ha nói. “Nhưng bây giờ mọi người đã không nghĩ như thế nữa rồi, Doãn Đường Diêu quả thực thay đổi nhiều quá, nếu như không phải do tình yêu của cậu đã cảm động được anh ta, làm sao anh ta có thể giống như hoàn toàn biến thành một người khác được? Vậy nên chắc là cậu phải rất thích rất thích anh ta, đúng không? Chắc là tiếng sét ái tình hả? Từ cái nhìn đầu tiên cậu đã thích anh ta rồi phải không?”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








