Hoa nước làm ướt đẫm bàn tay Doãn Đường Diêu.
Trong bể nước, Tiểu Mễ cuối cùng cũng đứng thẳng lên, cô vẫy tay, hoa nước trên không trung phun lên trong suốt rồi rơi xuống.Cô vẫy tay với anh, nói điều gì đó, nhưng tiếng nước quá lớn, nghe không rõ ràng.
Doãn Đường Diêu đi lên phía trước.
Anh vẫn không hiểu được mình rốt cuộc đang làm cái gì, thì đã đi vòng đến bên cạnh vòi phun nước, đưa tay ra đỡ lấy Tiểu Mễ đang ướt đẫm người.
Tiếng nước phun ào ạt.
Tiểu Mễ đứng trước mặt anh, cô trông tội nghiệp giống như một con cá vừa nhảy ra khỏi nước.
Bàn tay Doãn Đường Diêu vẫn giơ ra.
Nhìn tay anh, cô sững người, ngẩng đầu lên, nụ cười yếu ớt nở trên môi cô.Sau đó, cô cũng giơ tay ra—-
Hai bàn tay nắm lấy nhau…..
Ngón tay tiếp xúc ngón tay….
Ngón tay cô lạnh buốt…..
Ngón tay anh nóng hổi…….
Ngay lúc đó, Tiểu Mễ đột nhiên ngã xuống nước…..
° ° °
Trong bệnh viện đông đúc người, hành lang lộn xộn.Các bác sỹ y tá đi đi lại lại, nhìn người bệnh đi đi lại lại, người thăm bệnh đi đi lại lại, giường bệnh đẩy qua đẩy lại.Uy Quả Quả và Thành Quyên vội vã chạy đến bệnh viện, đến tầng 3.
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra!
“Tiểu Mễ! “
Uy Quả Quả hét lớn.Đột nhiên nhận được điện thoại nói Tiểu Mễ trong bệnh viện, bảo họ đến, không nói rõ tại sao lại ở trong bệnh viện, cũng không nói rõ tình hình thế nào, điện thoại đã ngắt.Vội vàng chạy đến bệnh viên, cô và Thành Quyên đến mức không nói với nhau được câu nào.
Đóng cửa lại, Thành Quyên nhìn không thấy bác sỹ trong phòng bệnh, cũng không có thiết bị cấp cứu khẩn cấp, trong lòng đôi chút yên tâm, biết rằng tình hình của Tiểu Mễ cũng không đến mức quá nghiêm trọng.
Uy Quả Quả vội đến bên Tiểu Mễ:
“Tiểu Mễ! Tiểu Mễ! Bạn thế nào rồi?! “
Tiểu Mễ yên lặng nằm trên giường bệnh, mái tóc ngắn của cô vẫn còn đôi chút nước, sắc mặt xanh xao, đôi môi tím ngắt, cô nặng nề ngủ, bàn tay trái nắm rất chặt.
“Nói nhỏ chút, cô ấy đang ngủ.”
Thành Quyên nhẹ giọng nói, rồi kéo Uy Quả Quả từ bên cạnh giường bệnh ra xa một chút.
“À.”
Uy Quả Quả liếc nhìn Tiểu Mễ, rồi nhẹ nhàng lùi ra xa.Hy vọng không không ảnh hưởng đến cô nghỉ ngơi.
Phòng bệnh yên lặng trong giây lát.
Trong không khí dường như chỉ có hơi thở yếu ớt của Tiểu Mễ.
Ánh mắt của Uy Quả Quả từ giường bệnh dịch chuyển, rồi kinh ngạc nhận ra, thì ra trong phòng bệnh còn có một người khác nữa!
Doãn Đường Diêu đứng ở góc tường, cách Tiểu Mễ khoảng ba, bốn mét.Bàn tay anh đút túi quần, ánh mắt không có biểu cảm gì.
Uy Quả Quả xông đến, chỉ tay về phía anh:”Đúng rồi, hôm nay Tiểu Mễ đi chơi với bạn phải không?Bạn lại làm điều gì khiến cô ấy phải vào bệnh viện thế này?! “
Doãn Đường Diêu không quan tâm.
Uy Quả Quả tiếp tục hét lên:”Này! Tiểu Mễ tốt với anh như vậy, thay anh chạy mười nghìn mét, giúp anh viết bài luận, chiếc váy mỏng như vậy anh đưa cô ấy cũng mặc…..anh không biết là cô ấy đang bị bệnh à?Cô ấy đang sốt cao, sốt ba mươi chín độ! Tôi không cho cô ấy đi, nhưng cô ấy vẫn cứ đi, còn nói là sợ anh phải đợi, chưa đến mười giờ đã đi rồi! Nói đi! Anh rốt cuộc đã làm gì hại cô ấy đến nông nỗi này! “
“Quả Quả! “
Thành Quyên nói với cô phải nói nhỏ.Doãn Đường Diêu là một kẻ hết thuốc chữa, điều này cả trường Thánh Du đều biết.Hy vọng Tiểu Mễ qua lần này sẽ không như vậy nữa.
Uy Quả Quả nhịn giọng.Chết thật, tức giận lại quên hết rồi.Cô lại trừng mắt nhìn Doãn Đường Diêu.
Doãn Đường Diêu vẫn lạnh lùng, anh ta không nhìn Uy Quả Quả, dường như cũng chẳng nghe thấy cô nói gì.
Đột nhiên—-
Anh đứng thẳng dậy, đi đến bên giường bệnh.
“Này! Anh làm gì vậy! “
Uu Quả Quả vội vàng giơ tay ngăn anh lại.Lại muốn làm điều gì hại đến Tiểu Mễ đây?Doãn Đường Diêu đẩy tay cô ra, đi đến bên Tiểu Mễ.
“Tỉnh rồi à?”
Giọng nói anh vẫn lạnh lùng.
Uy Quả Quả cũng vội vàng đi đến, cúi đầu nhìn.À, Tiểu Mễ yên lặng nằm đó, cô dần dần mở mắt, có vẻ vẫn rất mệt mỏi.
Tiểu Mễ cố gắng ngồi dậy, ánh mắt quay sang nhìn Uy Quả Quả và Thành Quyên:
“Cảm ơn các bạn, mình không sao.”
Uy Quả Quả lo lắng, vội vàng ấn cô nằm xuống, hét:”Sao lại không sao?Không sao mà lại vào bệnh viện à! Cho chung mình biết, Doãn Dường Diêu đã làm gì với bạn?”
“Không sao.Mình không sao mà.”
Tiểu Mễ nở nụ cười yếu ớt.Sau đó, ánh mắt cô nhìn Doãn Đường Diêu.
Nụ cười cô đẹp như thiên sứ.
Giọng nói rất, rất yếu ớt, cô nói với anh—-
“Em tìm thấy rồi.”
Cô vất vả giơ bàn tay trái ra, một cái khuyên kim cương…..
Doãn Dường Diêu nhìn cái khuyên.
Cái khuyên trong bàn tay cô dột nhiên phát sáng rực rỡ!
° ° °
Khi Bùi Ưu chuẩn bị về nhà, nhìn thấy cửa của nhà bên cạnh vẫn mở, còn bên trong u ám không bật đèn.
Bùi Ưu gõ cửa rồi bước vào, vừa bước đi vừa hỏi:”Mẹ Doãn?Diêu?Có ai ở nhà không?”
Không có ai trả lời.
Phòng khách yên tĩnh dường như không có ai cả.
Khi ánh mắt của Bùi Dực dần dần thích nghi với bóng tối, anh nhìn thấy Doãn Đường Diêu đang nhắm mắt ngồi trên ghế sofa.
Bùi Ưu bước đến, ngồi bên cạnh anh, khoác vai anh:”Này, đang nghĩ gì thế.”Rất ít khi nhìn thấy Diêu thế này.
Doãn Đường Diêu bị đánh thức, mở mắt ra nhìn thấy Bùi Ưu-người bạn lớn lên cùng với anh.
Bùi Ưu tỉ mỉ dò hỏi anh:”Nghe viện trưởng nói, hôm nay cậu đến bệnh viện?”
“Ừ.”
“Ái chà, chuyện lạ nhỉ, “Bùi Ưu vuốt mũi cười cười, “Cậu không phải là có chết cũng không vào bệnh viện à?Sao hôm nay lại tự mình đến đó vậy.”
Doãn Đường Diêu quay sang, biểu cảm có chút lúng túng.
“Nghe nói, cậu bế một cô gái đến đó, có vẻ rất lo lắng, hét lớn ra lệnh viện trưởng Nhiệm phải đích thân khám bệnh cho cô gái.”Bùi Ưu cười thành tiếng:”Diêu, có phải yêu rồi không, chúc mừng, chúc mừng.”
“Viện trưởng Nhiệm thật lắm mồm! “Doãn Đường Diêu nói.
“Cô gái đó là ai?Hôm nào cho mình gặp nhé, ái chà, có thể làm cho công tử Diêu lo lắng như vậy.”Bùi Ưu hài hước đùa.
“Không phải.Cô ta chỉ là một người điên.”
Giọng nói Doãn Đường Diêu có vẻ buồn buồn.
“Người điên?”Bùi Ưu lại càng tò mò.Là người điên như thế nào, có thể làm cho Diêu xấu hổ và lo lắng như thế này.
Doãn Đường Diêu lại im lặng.
Sắc mặt anh có vẻ khác thường, sâu trong mắt dường như có cái gì đó đang phát sáng.Nhưng lại có vẻ mờ ảo, tranh đấu và không rõ ràng.
Ngón tay anh vô ý thức nắm cái gì đó.
Bùi Ưu nhìn thấy, chỉ nhìn thấy cái khuyên kim cương, trong bàn tay Doãn Đường Diêu không ngừng phát sáng.
“Này, cái khuyên trên mũi cậu sao lại gỡ xuống.”Diêu đeo nó đã lâu lắm rồi, Bùi Ưu thậm chí còn cảm thấy cái khuyên đã trở thành một bộ phận trong cơ thể của Diêu.
Doãn Đường Diêu nhìn chiếc khuyên.
Ánh sáng từ chiếc khuyên kim cương phát sáng khắp phòng.
Một hồi lâu—–
Doãn Đường Diêu hỏi:”Ưu, nếu như có người nói với cậu—cô ấy thích cậu, chỉ cần cậu vui, bất cứ điều gì cô ấy cũng có thể làm.Kể cả, cô ấy thật sự không muốn làm, kể cả việc khó khăn như thế nào cũng làm….”
“Là cô gái đó à?”
“Ừ.”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








