-Khi nào cô bé muốn dùng đều có thể được!
-Lúc nãy…
-À, lúc nãy tôi vào mà không gõ cửa, hơi nước nhiều quá nên tôi không nhìn thấy gì, chỉ biết là có người trong đó, thành thật xin lỗi!
âu nói đó làm cho nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. CHo dù lời nói đó có thật hay không, nó cũng cảm thấy tự nhiên hơn, chứ không lo sợ như lúc nãy nữa. Trong đầu nó bây giờ chợt nghĩ đến Thiên Tư, nếu trong trường hợp vừa rồi, cậu ta thể nào cũng hét toáng lên, hoặc nói xiên nói xẹo, hoặc chê bai về “những gì nhìn thấy”, cho đến khi nó đào được cái lỗ mà chui xuống thì mới thôi. CŨng may mà lần này là Thiên Tứ, tự dưng nó cảm kích vô cùng, THiên Tứ vẫn đang cố gắng tỏ ra tự nhiên, nhưng trong đầu và tim cậu ta cũng đang loạn nhịp
-À, đây là quà từ nước ngoài!
-Mình cũng có quà nữa sao?
Du Du ngại ngùng, nhận lấy từ trên tay Thiên Tứ một cái túi đầy hoa bên trong, là túi thơm. Hương của nó rất nhẹ nhàng, thoang thoảng, một mùi thơm rất bình dị. Nó cảm thấy rất thích. Không ngờ Thiên Tứ lại có quà cho nó như vậy.
-Cám ơn cậu nhiều lắm!
Du Du vừa nói vừa ngước mặt lên, thì chạm ngay phải ánh mắt THiên Tứ nhìn nó. Bối rối và ngượng ngùng, nó chợt nhớ đến cảm giác lúc nãy, và chạy vội ra khỏi phòng, nghe tim mình còn đập rất mạnh. THiên Tứ nhoẻn miệng cười và thì thầm “Đáng yêu thật!”. Thiên Tứ thở dài một cái, mong rằng cô bé ấy đừng nghĩ quá nhiều. Còn có nhìn thấy gì hay không, thì chỉ có trời biết, đất biết và cậu ta biết mà thôi!
Du Du đứng dựa vào cửa, tay chân nó vẫn còn rất run. Nhưng dù gì mọi chuyện có vẻ êm xuôi và tự nhiên hơn nó tưởng tượng. Thiên Tứ tỏ ra bình thường và không đả động đến chuyện đó, còn cho nó quà nữa, nên nó cũng sẽ cố gắng như không có chuyện gì xảy ra. Nó vừa đi vừa nghĩ đến chuyện trong phòng tắm, bất chợt giật mình thấy Thiên Tư đang đứng đợi trước cửa phòng. Theo quán tính, nó đưa 2 tay ôm lấy vai mình.
-Cậu làm gì ở đây vậy?
-Cô đi đâu mà tôi tìm từ nãy giờ không thấy? Mà cô đang làm gì vậy?
Nó chợt thấy mình có hành động kì lạ, vội vàng bỏ tay xuống, cố tỏ ra bình thường, nhưng thật ra khuôn mặt đang đỏ rực.
-Cậu kiếm tôi có việc gì?
-Không có gì cả, có cái này cho cô, quà từ bên nước ngoài.
Nói rồi THiên Tư bỏ đi, Du Du cầm gói quà nhỏ xíu lên im lặng, nó rút từ trong túi mình ra, một túi quà y chang, là 2 gói hoa thơm. Nó mỉm cười.
- Ngay cả ý tưởng của 2 anh em cũng giống nhau, đúng là sinh đôi mà!
***
-Nè, Nhà quê, cô đăng kí đi trại hè chưa?
-Tôi không đi!
-Cái gì, sao lại như vậy, trại hè vui lắm đó!
-Nhưng tôi còn phải làm việc nữa, không có thời gian đâu!
-Tôi sẽ nói quản gia Pix cho cô nghỉ phép đúng vào ngày đó!
-Thôi không cần đâu, quan trọng là tôi không muốn đi!
Nói rồi DU Du phớt lờ cậu chủ, và tiếp tục vào công việc của mình. Thiên Tư không biết nói gì thêm, cậu ta rất hào hứng cho kì cắm trại ở Nhất Kim lần này, nhưng nếu Nhà quê không đi, thì dường như không còn lý do gì để cậu ta đi nữa. Trong đầu vừa lóe lên một âm mưu, Thiên Tư chạy lại gần Du Du:
-Nếu cô không đi thì coi như cô thua rồi.
-Thua gì cơ chứ?
-Lần này là dịp mà các nữ sinh sẽ bao vây lấy hotboy, thổ lộ với hotboy, và đương nhiên anh Thiên Tứ sẽ là trọng điểm đầu tiên rồi, lúc đó có đầy cô gái hơn cô nhiều, đương nhiên cô sẽ thua mà chưa cần đấu.
-Cậu nói gì cơ?
Trong đầu Du Du đang nghĩ đến cảnh các nữ sinh bu quanh lấy Thiên Tứ, đưa cho cậu ta những món quà tự làm, hoặc cổ vũ cậu ta chơi các trò chơi, rồi có thể giả bộ bị thương để được sự quan tâm của THiên Tứ, hoặc… . trời ơi, thật không thể tưởng tượng được, không hiểu sao nó lại thấy tức như vậy, lại còn cô gái trong lòng THiên Tứ mà Đại Bảo đã nói…Đầu óc nó như vỡ tung, nhưng có một lý do mà nó không thể tham dự trại hè, mặc dù rất thích, nhưng buộc phải dằn xuống:
-Dù cậu có nói gì thì tôi cũng không đi đâu.
Tự dưng Thiên Tư cảm thấy thất vọng vô cùng. Cậu ta tức đến nỗi muốn đấm vào đâu một cái. Tại sao cô ta lại có thể bỏ qua một cuộc vui như vậy chứ. THiên Tư về phòng, nằm dài xuống giường suy nghĩ, phải có cách nào đó để bắt được cô ta đi…
***
-Cô bé không tham gia trại hè à?
-À, mình…
-Yên tâm, tiền trại phí của 10 người trong top kiểm tra đợt 2 được trường tài trợ toàn bộ rồi.
-Thật sao vậy thì hay quá, mình đi chuẩn bị đồ cho ngày mai đây!
Nhìn thái độ vui mừng, hớn hở của Du Du, THiên Tư vô cùng ngạc nhiên. “Cô ta có thể thay đổi dễ dàng như vậy chỉ bởi lời nói của Thiên Tứ thôi sao, chẳng lẽ trong lòng cô ta không có chút gì siêu lòng bởi những lời thuyết phục của mình?”.
-Anh tài thật đấy!
-Thật ra em chưa nhìn ra nguyên nhân, vấn đề ở đây là Du Du không muốn tốn tiền đóng trại phí, vì gia đình cô ta còn nợ mà, trong khi trại phí lại khá cao.
-À, hóa ra là vì tiền, công nhận anh thấu đáo ghê, thôi em cũng đi chuẩn bị đồ đây.
Thiên Tư tươi tỉnh hẳn, vì lúc này, cậu ta biết rằng, nguyên nhân Đồ Nhà quê đồng ý đi cắm trại chưa chắc hẳn là do Thiên Tứ…
Trại hè Nhất Kim.
“Ồn ào náo nhiệt, các nữ sinh cứ bám chặt lấy 3 hotboy, cứ như họ gặp phải diễn viên thần tượng vậy. Tại sao không để không khí diễn ra thật bình dị như một trường học được nhỉ?” Du Du ngồi vào một góc khuất, ngắm nhìn những cảnh tượng bát nháo trước mắt và suy nghĩ. Nhưng điều làm nó buồn lúc này không phải là đám người ồn ào đang bu lấy chụp hình với Thiên Tư, Thiên Tứ, Đại Bảo, mà là sự vắng mặt của ĐÔng NGhi, Đốc Long, và sự thờ ơ như không quen biết của Nobu. Nếu bây giờ khi biết Đại Bảo thích ÁNh Linh, Nobu chắc sẽ không trách nó nữa, nhưng điều nó muốn bây giờ là kéo Nobu ra khỏi nhứng suy nghĩ đó, và trở thành một nam sinh bình thường. Nó thở dài đầy ngao ngán, chẳng biết lý do vì sao mình lại nhận lời tham gia trại hè, có lẽ vì tiếc suất tham gia miễn phí cho 10 người.
Xa xa, có 3 cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào Du Du, là 3 nữ sinh hôm nọ đã bắt Du Du vào nhà kho để “cảnh cáo”. Bọn họ có lẽ vẫn không quên được sự đe dọa của Đại Bảo ngày hôm đó, nên mặc dù rất tức giận Du Du, nhưng vẫn không dám manh động gì. Nhưng chuyến dã ngoại hôm nay có lẽ là cơ hội tốt để vờn Du Du một lúc, cho bõ ghét, mà không sợ ai phát hiện.
-Có lẽ nên gây rắc rối cho nó một chút!
-Cậu không sợ Đại Bảo biết à?
-Mình không làm gì nó thì làm gì phải sợ, mà cứ để gián tiếp cho thứ khác hành hạ nó, như vậy chẳng có ai có thể buộc tội được.
Một trong ba cô gái cười đắc ý, cả 3 từ từ tiến lại gần Du Du.
-Tại sao lại ngồi ở đây, sao không ra phụ mọi người dựng trại?
-À, tại mình không thấy ai nói gì!
-Cô thật là biết cách trốn tránh trách nhiệm đó!
-Mình sẽ ra phụ các bạn ngay bây giờ.
-Mọi người dọn xong rồi, bây giờ nếu muốn phụ thì cô có thể đi tìm thêm củi để tối nay đốt lửa trại.
-Được, mình sẽ đi ngay.
Du Du có hơi sợ sợ những cô bạn đã từng ẩu đả với mình, nhưng trong lúc này, nó cố gắng vui vẻ, hoàn toàn không nghĩ đến việc họ sẽ làm hại gì nó. Du Du rất muốn tạo thiện cảm và mong mọi người trở thành bạn, nên tỏ ra rất thiện chí và nhiệt tình.
-Vậy cô đã biết lấy củi ở đâu chưa?
-À, mình…
-Cô phải vào bên trong rừng một chút mới có thể lấy củi mà bộ phận tổ chức đã chặt sẵn ở trong đó và phụ giúp bê ra đây.
-Được, mình sẽ đi ngay bây giờ, cám ơn các cậu!
Du Du hăng hái chuẩn bị giúp mọi người. Tự nhiên nó cảm thấy phấn chấn hơn, ít nhất là lúc này có gì đó để làm, chứ ngồi không thì lại suy nghĩ vẩn vơ. Du Du đi theo hướng chỉ của 3 cô bạn, đi sâu về phía rừng để lấy củi…...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








