watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Du Du lẻn ra ngoài vườn sau. Ngồi trên những bậc thang ngoài vườn, nó tháo đôi giày cao gót ra, xoa xoa cái cổ chân mỏi nhừ của mình. Vì chưa bao giờ đi giày cao như vậy. Bên trong là đến phần tặng quà. Nó cầm món quà chưa đưa của mình, vì…xấu hổ. Nó nhìn đống quà chất như núi bên trong, toàn những gói rất to, và những thứ đầy giá trị, còn 2 cái hộp bé tí này chắc hẳn khi đưa ra người ta sẽ cười ồ lên mất. Tốt nhất là nó không nên đưa, để người ta nghĩ nó quên còn đỡ hơn. Nó vừa nhăn mặt với cái chân, vừa nhăn mặt nhìn món quà, rồi thở dài. Bỗng nó giật mình khi thấy một cái bóng đang tiến lại gần nó, và khi ngẩng lên, nó thấy…Thiên Tứ.

-Cậu ra đây làm gì? Nhân vật chính mà sao ra đây, mọi người đang mở quà mà?
-Đã mở xong hết rồi. Bây giờ tiếp tục khiêu vũ.
-Vậy à!
Im lặng, nó cúi gằm xuống, không biết nói gì hơn. Nó đã kịp giấu 2 món quà ra sau lưng. Bỗng nó thấy Thiên Tứ ngồi xuống, một chân quỳ xuống đất, cầm chiếc giày thủy tinh, nhẹ nhàng nhấc chân nó lên và… đeo vào.
-Chân sưng hết rồi nè!
Một cảnh tượng y hệt như trong truyện cổ tích, một chàng hoàng tử, đang ướm chiếc giày cho nàng công chúa. Khoảng cách lúc này với Thiên Tứ thật gần, và hành động nhẹ nhàng đó làm nó ngượng ngùng nhưng cũng sung sướng vô cùng. Khi chiếc giày được đeo khớp vào chân, Thiên Tứ ngước mặt lên và nhìn nó thật lâu. Ánh mắt cậu ta lạ lắm, như đang bị nó hút hồn vậy. Quả thật, trong ánh sáng mờ ảo của chiếc bóng đèn ngoài vườn sau, nó trông y hệt một nàng công chúa mà không chàng trai nào có thể bỏ lơ được.
Nó lấy hết can đảm, đưa ra món quà giấu sau lưng nãy giờ và đưa Thiên Tứ.
-Đây là quà sinh nhật của mình, nó không có giá trị, nó không to như những món ở trong kia, và nó…

Chưa kịp nói hết câu, Du Du đã bị chặn lại bởi một nụ hôn…lên trán, rất nhẹ nhàng và dịu dàng. Tay giữ lấy vai, môi cậu ta giữ yên trên trán nó như vậy một lúc, rồi từ từ buông ra. Thiên Tứ cầm lấy món quà và mỉm cười, cậu ta có vẻ thích thú với món quà nhỏ xíu trong tay. Nó chợt bối rối vì hành động vừa rồi, không biết giấu cái mặt đang đỏ ửng lên ở đâu. Du Du đứng vụt dậy, chạy về phía cửa chính. Nó quay đầu lại, nhưng không dám nhìn thẳng mặt Thiên Tứ.
-Vào thôi, người ta sẽ cuống cuồng lên đi tìm cậu đấy, Thiên Tứ!
Rồi nó cố gắng chạy thật nhanh vào. Trong lòng cảm thấy rất hồi hộp, bước chân nó luống cuống làm cho chàng trai đứng lại phía sau phải phì cười. Khi nó đi khuất rồi, cậu ta lại cầm hộp quà lên ngắm nghía, trên tay lấp lánh chiếc đồng hồ hiệu SISI.
-Lúc nãy cô ta gọi mình là ai nhỉ, Thiên Tứ à? Đúng là Đồ Nhà Quê ngốc nghếch, chỉ cần đối xử với cô ta nhẹ nhàng một chút, là cô ta lại nhầm lẫn!


***
Đại Bảo đút tay vào túi quần, đứng ở góc khuất ngay trước vườn nhà INNO, một tay cầm ly rượu vang, vẻ mặt vô cùng khác lạ. Ánh mắt cậu ta nhìn xa xăm vào sảnh chính, nơi mọi người đang khiêu vũ với nhau.Vừa lúc đó, Đốc Long bước vào, cậu ta vừa thay đồ và trở lại.
-Sao cậu lại đứng đây?
-Mình có việc muốn hỏi cậu!
-Cậu cứ nói!
-Có phải cô gái mà cậu nói chính là Du Du?
-Nếu đúng như vậy thì sao?
-Cậu không quan tâm đến biểu hiện của từng người trong buổi tiệc ngày hôm nay à?
-Mình không quan tâm.

NÓi rồi, Đốc Long bước tiếp vào sảnh chính, dường như muốn né tránh chuyện gì đó. Nhưng chưa kịp đi xa thì đã bị Đại Bảo vịn lại. Kasumi bước lên và ghé sát vào tai Đốc Long, vẻ mặt cậu ta lúc này không hề có chút gì “baby cute” như mọi người thường ưa thích:
-Cậu đừng đem người khác ra thay thế, nếu cậu làm tổn thương cô ấy như đã từng…tôi sẽ không tha cho cậu đâu!

Nói rồi, Đại Bảo bước vào sảnh chính, để lại cho ĐỐc Long một vẻ mặt vô cùng thẩn thờ…Không ngờ một người dễ thương và dễ tính như Đại Bảo lại có thể thốt ra những lời đe dọa rất sắc bén như vậy!
***

Du Du trở lại buổi tiệc, cố giấu khuôn mặt ửng hồng. Sau một lúc thì có tiếng tụ họp mọi người lại. DU Du không hề biết buổi tiệc có phần bình chọn nam nữ xinh đẹp nhất trong buổi tối ngày hôm nay. Mọi người đang dồn về sảnh chính để xem kết quả. Tất cả dang hồi hộp lắng nghe. Du Du cũng hòa mình vào đám đông để xem tiết mục thú vị này. Khi người dẫn chương trình hô to: “Và người đoạt giải đêm nay là…
-Bụp!
Cả gian phòng bỗng ồ lên vì xung quanh tối om, điện đã bị tắt toàn bộ. Hầu như căn phòng được trang trí lộng lẫy nhờ đèn, bây giờ sự cố về điện , nên không thấy bất cứ thứ gì. Mọi người được trấn an ngay là đã có người đi xem hệ thống điện và đề nghị mọi người đứng yên tại chỗ trong giây lát. Du Du bỗng thấy có gì đó là lạ, dường như có ai đang tiến về mình. Trong bóng đêm nó không thấy gì cả, chỉ thấy có hơi thở, le lói đâu đó ánh sáng của những chiếc điện thoại di động, quả thật là người đó đang tiến gần hơn về phía nó. Và rồi có bàn tay nắm lấy 2 vai nó, nó có cảm giác không an toàn, nhưng chưa kịp hoàn hồn, thì nó đã thấy môi mình âm ấm. Người đó đang hôn lên môi nó…

Nụ hôn đầu tiên ư? Thật là vô lý khi mà nụ hôn đầu tiên của nó mà nó lại không biết mặt người đó là ai cơ chứ. NÓ vô cùng bất ngờ, đến nỗi không thể cử động. Đến khi bình tĩnh lại, nó định la lên, nhưng dường như có gì đó ngăn nó lại, vì nó cảm nhận được một cảm giác rất quen thuộc. Đến khi chàng trai đó buông nó ra một lúc, cũng là khi đèn được thắp sáng trở lại. Nó vẫn thẫn thờ, thấy mọi người lao xao và trở về với cuộc công bố vừa rồi. Không ai biết cái giây phút vừa rồi xảy ra chuyện gì. Người đó chỉ có thể đứng gần nó, mới dám cả gan như vậy, vì khi đèn tối như vậy sẽ rất dễ lầm người. Và đèn được mở sáng ngay khi cậu ta rời môi khỏi nó, chắc hẳn chưa thể đi xa được, và thể nào cậu ta cũng đang đỏ mặt hay lúng túng gì đó, hoặc cậu ta cũng sẽ đang nhìn nó để xem biểu hiện của nó lúc này. Đúng, “thủ phạm” sẽ phải quan sát tình trạng của “nạn nhân” như thế nào ngay sau khi gây ra tội lỗi, nó đã từng đọc câu này trong những câu chuyện trinh thám. Nghĩ đến đây, nó vội vàng ngẩng mặt lên để xem những “nghi can” gần nó nhất, người đó chắc chắn phải đang nhìn nó, và thật là bất ngờ… khi trước mắt nó bây giờ … là toàn thể mọi người trong căn phòng đều đang nhìn nó, vì… tên nó vừa được công bố đoạt giải người mặc đầm dạ hội đẹp nhất đêm nay…

Nó bước lên trước như người mất hồn. Nó không quan tâm đến giải thưởng lúc này, mà là nụ hôn vừa rồi. Khó hơn là tưởng tượng, vì nó phát hiện ra rằng, đứng gần nó nhất vào giây phút này, có đến 4 người khả nghi. Và không thể nào đoán ra “hung thủ” khi nhìn vẻ mặt của cả 4, bởi vì họ là những người rất giỏi việc che giấu cảm xúc của mình. Lòng Du Du rối bời, mắt nó hướng về phía những chàng trai “nghi can”, là INNO Thiên Tư, Thiên Tứ, Kasumi Đại Bảo, hay Kazu Đốc Long…?


CHƯƠNG 17: CUỘC HỘI NGỘ TẠI CÔNG VIÊN CỎ DẠI


Sau bữa tiệc sinh nhật, Thiên Tư vào phòng anh trai mình. Cậu ta nhìn đống quà trên bàn, tìm kiếm một gói quà nào đó, rồi THiên Tư thấy có một gói quà nho nhỏ, có giấy gói gần giống với cái mà cậu ta đang cầm trên tay. Có lẽ anh Thiên Tứ chưa mở, Thiên Tư nhìn món quà nhỏ mà Du Du đã đưa cho cậu ta mà có vẻ luyến tiếc, cậu ta đặt nó lẫn vào trong những món quà khác, mong anh mình không nhận ra sự tráo đổi này. Vừa lúc đó Thiên Tứ bước ra từ trong phòng tắm, hơi ngạc nhiên khi thấy cậu em trong phòng....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
1234...101112»