watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- “Đồ Công Tử”
- “Hình như cái đó giống khen hơn chứ không phải để chửi” Tên Thiên Tư tiếp tục châm chọc.
Nó chỉ còn biết hậm hực bỏ đi, vì nếu tiếp tục tranh cãi, nó sẽ dùng những lời lẽ nặng hơn, mà lỡ ai trong nhà nghe được, sẽ báo lại với bà chủ, hoặc sẽ nghĩ nó thật là bất kính. Nó lầm bầm sau lưng, sau khi tìm ra từ phù hợp nhất: “Đồ Hách Dịch”. Còn Thiên Tư thì được một trận hả hê vì sự bất lực của nó.


CHƯƠNG 6: BẮT ĐẦU RUNG ĐỘNG


Từ khi nghe câu thổ lộ của Đông Nghi, Du Du không biết nên khuyên bạn thế nào, chẳng lẽ lại nói với Đông NGhi rằng cái tên Thiên Tư này rất là đáng ghét, độc ác, tàn nhẫn, ... Du Du cũng chưa biết nhiều về Đông Nghi, chẳng hạn như về gia đình, về học tập, về sở thích. Trông cậu ấy rất giản dị, nhưng đôi lúc rất khó nói chuyện. Du Du bắt gặp trong lớp vài lần cậu ấy đang nghĩ gì đó rất xa xăm, kì bí. Hầu như trong lớp Đông Nghi cũng chỉ nói chuyện với Du Du, và Nobu. Không hiểu sao mọi người trong lớp nhìn tụi nó bằng con mắt rất khinh biệt. Du Du thì khỏi nói, nhìn nhà quê kinh khủng, nhưng không có lý do gì mọi người cũng dành ánh mắt ấy luôn sang cả Đông Nghi. Còn Nobu, cậu ta cũng là con của một gia đình khá giả, và cũng bị cô lập vì nghi ngờ về giới tính. Nobu kể rất nhiều về bản thân, nhưng cậu ta cũng không quá tò mò về những gì 2 cô bạn không muốn nói. Du Du thì muốn che giấu thân phận của mình, nhưng còn Đông Nghi, dường như cậu ta cũng có gì đó né tránh mọi người.

Mải suy nghĩ về cô bạn của mình, nó lau chùi mọi thứ ở bàn học một cách vô hồn. Khi cánh cửa phòng bật mở, nó giật mình, và vô tình quẹt phải tấm hình nằm trên bàn học của Thiên Tư. Tấm hình rơi xuống đất và vỡ tan tành. Ánh mắt ngỡ ngàng của THiên Tư và ánh mắt sợ sệt của Du Du đang dừng lại trong không gian yên tĩnh này. Du Du vội vàng cúi xuống nhặt tấm hình lên và phủi phủi.

- Tôi xin lỗi, nhưng may quá, tấm hình chưa bị gì!
Thiên Tư không nói lời nào, chạy lại và giật phăng tấm hình trên tay Du Du.
- Đừng đụng vào đồ của tôi.

Thấy ánh mắt không bình thường của cậu ta, Du Du vô cùng hoảng sợ, nó vội vàng cúi xuống nhặt những miếng thủy tinh vương *** trong phòng.
- Tôi sẽ mua cái khung hình khác đền cho cậu.

Bất chợt nó thấy mình ngã nhào ra bởi một cái đẩy mạnh của Thiên Tư. Một hành động vô cùng mạnh bạo, khiến cho miếng thủy tinh cứa vào tay nó chảy máu. NÓ vội vàng bóp chặt ngón tay để không cho miếng thủy tinh nào kịp thấm vào trong. Nhưng tay nó không đau, mà chỉ thấy cổ họng nghẹn ứ, Thiên Tư vẫn mải mê nhìn tấm hình đầy tức giận mà không hề nghĩ đến những gì đang xảy ra với nó.
- Cô nghĩ là cô có thể đền được cái khung hình y như vậy cho tôi à, cô có biết cái khung hình này có ý nghĩa với tôi thế nào không? Ra khỏi phòng tôi ngay!
Nó không cần biết cái khung hình ấy đáng giá như thế nào, hay quan trọng như thế nào, nhưng cũng không thể xem thường và mắng **** người khác như vậy chứ. Không hiểu sao sự mạnh mẽ thường ngày biến mất và nó òa khóc. Nó chạy vào phòng và vẫn cứ khóc, khóc chỉ vì …một cái khung hình.

Bà chủ đã đi công tác dài ngày, lại không có cả quản gia Pix, đáng lẽ không khí trong nhà phải dễ chịu hơn, đằng này, nó lại cảm thấy như có luồng sát khí xung quanh mình. Kể từ khi làm vỡ cái khung hình, tên Thiên Tư thay đổi thái độ hẳn. Hắn mang vẻ lạnh lùng, phải nói là rất lạnh lùng như kiểu hotboy Đốc Long. Ngày ngày đi học về, nó thường ghé các cửa tiệm để tìm một cái khung hình y như của Thiên Tư để trả lại và xin lỗi cậu ta. Việc tìm một cái khung hình y chang thiệt là khó. Nó phải đi khắp các cửa hàng, siêu thị, nhà sách nhưng vẫn không thấy.

- Tại sao dạo này cháu lại về trễ vậy?
- Dạ cháu xin lỗi, cháu đang tìm mua một thứ, nhưng đi những cửa tiệm gần đây không thấy nên cháu phải đi xa hơn một chút ạ!
- Ta không cần biết công việc riêng của cháu là gì, nhưng cháu vẫn phải hoàn thành công việc ở đây vào mỗi ngày. Cũng may là dạo này bà chủ đi vắng, chứ không cháu sẽ gặp rắc rối to đó.
- Dạ cháu biết rồi ạ, thưa bà Khaly.

Du Du thất thểu thay đồng phục và chuẩn bị dọn dẹp lầu trên. Cả người mệt mỏi vì đã đi tìm kiếm cả buổi chiều. Thật ra Thiên Tư cũng không bắt đền gì nó, nhưng nó cảm thấy tức giận vì hành động của cậu ta, và quyết tìm được cái khung hình y chang, để không phải nợ cậu ta cái gì. Nó hít một hơi thật sâu và vào phòng Thiên Tư. Cậu ta đang ngồi trên bàn học và không mảy may quay lại nhìn nó. Nó cũng không thèm đả động, mau chóng hoàn thành công việc của mình. Bàn học của Thiên Tư đã không còn tấm hình, nó cảm thấy hơi có lỗi. Dường như có một luồng khói đen sau lưng Thiên Tư đang nhắm về phía nó vậy. Đang mải mê suy nghĩ, bống dưng nó nghe một tiếng “Xoảng”. Nó đứng tim khi nhìn xuống dưới chân mình, cái bình sứ quý hiếm nó đang lau đã bị rơi xuống lúc nào không hay. Tim nó như ngừng đập. Tại sao mọi việc xui xẻo lại cứ liên tục xảy ra với nó như vậy. Dường như ông trời rất thích trêu đùa nó. Nhưng việc quan trọng bây giờ không phải là ông trời, mà là phải xem phản ứng của Thiên Tư. Nó chậm rãi ngước mắt nhìn lên đầy sợ sệt. Và đúng như nó nghĩ, Thiên Tư đang nhìn nó bằng một ánh mắt vô cùng băng giá.

Nó cúi đầu lia lịa:
- Xin lỗi, tại tôi vô ý quá, tôi sẽ thu dẹp ngay, giá trị của cái bình cứ trừ vào lương của tôi.
- Cô nghĩ cái gì cũng có thể thay thế và bù trừ vào bằng tiền à?
- Cậu nói sao cơ?
- Tôi thật không thể chịu nổi cái tính hậu đậu và nhà quê của cô nữa rồi, tôi không biết tại sao mẹ tôi lại thuê cô, ra khỏi phòng tôi mau.

Nói rồi Thiên Tư quay mặt trở lại bàn. Nó đứng im lặng đầy buồn bã. Chỉ vì những lời Thiên Tư nói vô cùng có lý. Nó hậu đậu, chẳng làm việc gì nên hồn. Nhưng cậu ta chẳng lẽ lại cứ phải nặng lời như vậy sao, dù gì nó cũng chỉ mới 16 tuổi, chưa có kinh nghiệm làm việc, chưa có kinh nghiệm thấu đáo suy nghĩ của người khác, cũng cần có sự thông cảm và một chút tha thứ chứ. Nó buồn bã, ngồi xuống thu dọn đống sứ bị vỡ, lòng nó tự dưng nặng trĩu. Phản ứng khi vỡ chiếc bình sứ không quyết liệt như vỡ chiếc khung hình, điều đó lại càng làm cho nó cảm thấy có thêm trách nhiệm về chiếc khung hình. Nó chào cậu chủ rồi rời khỏi phòng.

***
- Sao dạo này cô bé lên dọn phòng trễ vậy?
- À mình đi tìm mua một cái khung hình mà mãi vẫn không tìm được cái như ý muốn.
- Có phải là cái khung hình của Thiên Tư không?
- Đúng… rồi, sao cậu biết?

Nó ngỡ ngàng khi thấy Thiên Tứ cũng biết việc đó. Lòng nó cảm thấy mừng rơn, khi ít nhất có một người bên cạnh nó bây giờ biết được rắc rối nó đang phải gánh chịu, mà nó không biết kể với ai.
- Hôm nọ mình nghe tiếng đổ vỡ ở phòng Thiên Tư.
- Mình rất muốn mua lại đền cho cậu ta.
- Thiên Tư rất quý chiếc khung hình và tấm hình trong đó. Đó là kỉ niệm của người trong hình tặng cho nó. Bởi vậy, việc mất cái khung hình hay tấm hình đối với nó rất quan trọng.

Quả thật, cái khung hình tuy không giá trị gì, nhưng đó là kỉ niệm đáng quý của Thiên Tư, vậy mà chỉ vì cái tính hậu đậu của nó, mà nó làm cho cậu ta bị tổn thương. Nó cảm thấy có lỗi vô cùng....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
» Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
1234...678»