Không còn sức lực để nói chuyện, Hứa Tiểu Nặc gật đầu.
“Cô cứ yên tâm dưỡng bệnh, Giám đốc Ngụy sẽ cử người chăm sóc cô.” Giọng anh rất ôn hòa, giống như con người anh. “Sau này gặp khó khăn gì, cô hãy tìm Giám đốc Ngụy, anh ta sẽ giúp cô.”
Nhìn theo bóng anh cho đến khi anh đi khuất, Hứa Tiểu Nặc mới lưu luyến không nhìn theo.
“Đẹp trai không?” Giám đọc Ngụy cười, hỏi.
Người đàn ông như anh, đâu chỉ dùng từ “đẹp trai” để hình dung.
“Là anh ấy đưa em đến bệnh viện?” Cô hỏi. Điều đó có nghĩa là anh không lạnh nhạt với cô như biểu hiện bên ngoài, có lẽ anh cũng có cảm tình với cô.
“Đúng vậy!” Giám đốc Ngụy nói. “Cô có biết cậu ấy là ai không? Là Cảnh Mạc Vũ, ông chủ Hội Hiên, tổng giám đốc mới nhậm chức của Cảnh Thiên.”
“Cảnh Mạc Vũ?” Hóa ra là Cảnh Mạc Vũ. Thành phố A tuy không nhỏ nhưng cũng không phải lớn, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài gia tộc giàu có. Ở Hội Hiên, đề tài đám nhân viên mỗi khi tụ tập buôn chuyện nhiều nhất chính là mấy nhân vật có tiền đó.
Cách đây không lâu, Hứa Tiểu Nặc nghe một vài người kể, cậu con trai hai mươi hai tuổi của Cảnh Thiên Hạo vừa từ Mỹ trở về, tiếp quản công ty Cảnh Thiên. Cô còn tưởng anh là công tử bột, không ngờ lại là người đàn ông thâm trầm như vậy.
“Tiểu Nặc, cô thật may mắn.” Giám đốc Ngụy nói: “Vừa rồi, lúc cô đang cấp cứu, tôi đã kể sơ qua tình hình của cô với Cảnh Mạc Vũ. Cậu ấy rất thương cảm trước cảnh ngộ của cô còn nói sẽ trả tất cả viện phí cho cô. Cậu ấy bảo tôi chuyển lời đến cô, sau này gặp khó khăn gì có thể nhờ cậu ấy giúp đỡ.”
“Anh ấy nói như vậy thật sao?” cô rất vui mừng nhưng không tránh khỏi nghi hoặc. “Tại sao anh ấy lại giúp em?”
Nhận ra sự ngờ vực của cô, Giám đốc Ngụy mỉm cười. “Cô yên tâm, cậu ấy tuyệt đối không có ý đồ gì với cô. Con người cậu ấy, cô đừng chỉ nhìn bề ngoài lạnh lùng. Thật ra cậu ấy rất tốt bụng, mỗi năm đều quyên rất nhiều tiền từ thiện cho trẻ mồ côi, còn bỏ không biết bao nhiêu tiền cho học sinh nghèo đi học. Thanh toán viện phí cho cô, đối với cậu ấy chỉ là tiện tay mà thôi!”
Hứa Tiểu Nặc từng gặp không ít đàn ông, có người là quan chức cấp cao hễ mở miệng là nhắc đến “dân sinh” mà không hề biết “dân sinh” là cái gì; có người là thương gia giàu có suốt ngày thích khoe khoang của cải; còn có kẻ tự xưng phần tử trí thức mở miệng là đạo đức, chính nghĩa… Những người này, bề ngoài hào nhoáng nhưng cuối cùng cũng chỉ là nô lệ của quyền lợi và dục vọng mà thôi.
Cô không ngờ, trên thế giới này còn người đàn ông như vậy, vẻ ngoài băng giá nhưng trái tim ấm áp...
Khoảng thời gian sau đó, Hứa Tiểu Nặc ngày ngày chỉ mong gặp được Cảnh Mạc Vũ ở Hội Hiên, vậy mà khi gặp mặt, cô không biết phải làm sao lại gần, chỉ có thể ngắm nhìn anh từ xa. Mỗi lần tình cờ chạm mặt, anh chỉ hơi gật đầu cô đã rất mãn nguyện.
Chị em ở Hội Hiên nhận ra tâm tư của cô đã khuyên cô đừng nên mơ mộng hão huyền, được người đàn ông như anh để ý một lần cũng là điều vô cùng xa xỉ.
Hứa Tiểu Nặc làm sao không hiểu! Cô cũng từng thấy người như mình cuối cùng đều bị Cảnh Mạc Vũ làm cho trái tim tan nát, nản lòng thoái chí.
Nhưng từ xưa đến nay, tình cảm không phải thứ có thể dùng lý trí khống chế. Biết không có khả năng nhưng vẫn dõi theo hình bóng anh.
Có lúc cô nghĩ, có lẽ những người phụ nữ kia quá bình thường, cô với khí chất hơn người cũng có thể khiến trái tim anh rung động, chỉ là cô chưa có thời cơ, tiến lại gần anh...
Cô không nghĩ đến một vấn đề, mỗi phụ nữ đều tưởng bản thân mình khác người nhưng họ đều là phụ nữ.
Sau đó, Hứa Tiểu Nặc thường xuyên tìm cơ hội tiếp cận Cảnh Mạc Vũ, nhưng anh mãi mãi cũng chỉ là bầu trời chỉ có thể ngước nhìn, khao khát. Một ngày, cơ hội Hứa Tiểu Nặc chờ đợi cũng đến. Hôm đó, cựu cục trưởng cục khoáng sản Phó Hạ Dương lại đến Hội Hiên tìm cô. Ông ta mang theo một chiếc hộp pha lê, bên trong đặt một sợi dây chuyền ruby, hẹn cô cùng ăn cơm.
Hứa Tiểu Nặc biết sợi dây chuyền đó rất đắt tiền nên từ chối thẳng: “Cục trưởng Phó, sợi dây chuyền đẹp lắm, phu nhân của ông chắc sẽ thích. Xin lỗi ông, tối nay tôi còn có việc.”
Phó Hạ Dương nói ngay: “Tôi đã bảo giám đốc Ngụy rồi. Tối nay cậu ta không sắp xếp em tiếp khách.”
“Tuy anh ấy không sắp xếp, nhưng có khả năng khách sẽ gọi tôi bất cứ lúc nào, tôi phải đợi ở đây.”
Bản tính đàn ông là thích chinh phục. Hứa Tiểu Nặc càng lạnh lùng với Phó Hạ Dương, ông ta càng tươi cười lấy lòng. “Vậy tôi ngồi đây cùng em... Nặc Nặc, sợi dây chuyền tôi đặt tận Nam Phi, dành riêng cho em, em đeo vào nhất định sẽ rất đẹp.”
Ông ta nhét sợi dây chuyền vào tay cô. Cô mất kiên nhẫn, lập tức trả lại.
Trong lúc đẩy đi đẩy lại, sợi dây rơi xuống đất. Đúng lúc Cảnh Mạc Vũ đi qua. Anh cúi xuống nhặt sợi dây chuyền, miệng nở nụ cười nhiệt tình mà Hứa Tiểu Nặc chưa từng nhìn thấy. “Chú Phó có con mắt thật tinh tường, bất luận chọn dây chuyền hay chọn người...” Cảnh Mạc Vũ vừa nói vừa dò xét cô từ trên xuống dưới, giống như đây là lần đầu tiên gặp cô.
Phó Hạ Dương cười ngoắc miệng, nếp nhăn ở khóe mắt càng sâu hơn. “Cháu lại nói móc chú Phó rồi. Lâu rồi không gặp ba cháu, nghe nói ông ấy bây giờ ở nhà hưởng phúc phải không?”
“Ba cháu già rồi, sức khỏe không còn như trước, đâu giống chú Phó. Chú cần gì nói với cháu, đừng khách sáo!”
“Tất nhiên, tất nhiên rồi!”
Hai người nhiệt tình trò chuyện vài câu rồi Cảnh Mạc Vũ viện cớ bỏ đi. Trước khi đi, anh còn đặc biệt dặn dò nhân viên phục vụ, chi tiêu của Phó Hạ Dương ghi hết tên anh. Phó Hạ Dương không hề khách khí, ông ta lấy phòng VIP tốt nhất. Ngoài ra ông ta còn bắt Hứa Tiểu Nặc uống rượu với ông ta.
Khi Phó Hạ Dương uống say, Hứa Tiểu Nặc hỏi ông ta, vì sao Cảnh Mạc Vũ lại lễ phép với ông ta như vậy. Lòng ham hư vinh nổi lên, ông ta bắt đầu khoe khoang mình có địa vị thế nào, đến người ngông cuồng, tự cao tự đại như Cảnh Thiên Hạo gặp ông ta cũng phải cúi đầu, huống hồ thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch Cảnh Mạc Vũ.
Hứa Tiểu Nặc nhẫn nại moi tin đến tận nửa đêm mới đại khái nắm chút thông tin về Cảnh Thiên. Trước đây Cảnh Thiên Hạo xuất thân từ xã hội đen. Sau này nhờ sự giúp đỡ của Phó Hạ Dương lúc còn làm cục trưởng Cục Khoáng sản, Cảnh Thiên Hạo mới xin được quyền khai thác núi đất đỏ với giá rẻ mạt. Cảnh Thiên Hạo kiếm được rất nhiều tiền từ cuộc làm ăn này, từ đó chính thức chuyển sang kinh doanh chân chính.
Nhưng “đen” mãi mãi là đen, dù được nhuộm trắng thì vẫn để lại vết ố quá khứ không thể che đậy.
Quá khứ này nếu không lật tẩy thì thôi chứ mở ra biết bao người sẽ phải sống nửa đời người trong tù.
Tuy Phó Hạ Dương giấu kín như bưng mối quan hệ giữa bọn họ nhưng Hứa Tiểu Nặc có thể đoán ra, đằng sau bọn họ có bí mật không thể để người khác biết. Nếu không, Cảnh Mạc Vũ cũng không kiêng dè Phó Hạ Dương như vậy mà Phó Hạ Dương cũng không vênh váo đến vậy.
Ngày hôm sau, suy đoán của Hứa Tiểu Nặc đã được chứng thực bởi Cảnh Mạc Vũ chủ động hẹn gặp cô tại một nhà hàng đồ Tây tĩnh lặng bên bờ biển.
Anh chủ động trò chuyện với cô. Trong lúc trò chuyện, anh làm như vô tình hỏi về Phó Hạ Dương, cô thật thà nói cho anh biết cô và Phó Hạ Dương quen nhau từ hai năm trước. Lúc đó cô vẫn là sinh viên Học viện Điện ảnh, tất nhiên không để ý đến người đàn ông đã qua nửa đời người này. Sau đó, do căn bệnh phát tác, cô xin thôi học, đến Hội Hiên làm việc. Phó Hạ Dương thường tới Hội Hiên bám lấy cô lẵng nhẵng. Ông ta tưởng cô có thể vì đồng tiền mà làm gái hầu rượu thì cũng có thể vì đồng tiền mà chịu làm người tình của ông ta, nhưng cô luôn cự tuyệt....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








