watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Nghĩ đến một bàn đồ ăn cực phẩm mà Cảnh Mạc Vũ gọi hôm đó, tôi cũng không kìm được, cười thành tiếng.

Dương Dĩnh lắc đầu cảm than: “Thời buổi này, báo chí chẳng đáng tin chút nào! Tình yêu chân thành, cảm động như vậy bị bọn họ truyền ra trở nên dung tục, khiến chị cũng hiểu lệch lạc!”

“Bây giờ tin tức càng xuyên tạc, càng có nhiều người đọc.”

“Đúng vậy...”

Tôi trò chuyện với Dương Dĩnh một lúc rồi lại hỏi thăm mấy nhân viên ở Cảnh Thiên vài câu. Lúc này chú Tài dẫn thuộc hạ của ba tôi trở về. Không biết chú nói gì, sắc mặt của ba tôi rất tệ. Cảnh Mạc Vũ vừa gọi điện thoại quay về liền bị ba tôi gọi qua bên đó. Chứng kiến cảnh này lồng ngực tôi đột nhiên đau buốt, tôi ấn ngực, hít một hơi thật sâu, cơn đau mới giảm nhẹ đôi chút. Kể từ khi tôi ngừng dùng thuốc, những cơn đau xuất hiện ngày càng thường xuyên, mỗi lần cũng kéo dài hơn. Văn Triết Lỗi khuyên tôi nên nằm viện điều trị nhưng tôi toàn bảo anh ta bé xé ra to. Bây giờ mới thấy, lời khuyên của anh ta là hoàn toàn đúng, không tin không được.

Khi lồng ngực đỡ đau, tôi âm thầm rời khỏi phòng tiệc, đi đến ngã rẽ của hành lang liền nhìn thấy ba tôi, khuôn mặt ông đầy vẻ tức giận. “Đến giờ này anh còn bảo vệ con bé đó?”

Cảnh Mạc Vũ chau mày nhìn chú Tài.

Chú Tài quan sát ba tôi, thấy ông gật đầu, chú mới mở miệng: “Là Lão Mã nói, thiếu gia bảo anh ta đưa người đi, rồi thiếu gia sẽ đích thân xử lý.”

Nghe xong câu đó, lông mày Cảnh Mạc Vũ càng nhíu chặt, anh không nói một lời. Bàn tay đang chống lên tường của tôi nắm chặt. Thảo nào anh không hề lo lắng, thì ra đã bố trí đâu vào đấy. Cuối cùng anh cũng vẫn bảo vệ Hứa Tiểu Nặc.

Thấy anh không lên tiếng, ba tôi lạnh lùng “hừ” một tiếng. “Anh đừng nói với tôi là lão Mã tự ý hành động. Anh ta ở Cảnh gia lâu như vậy, anh ta không thể không biết, kẻ phản bội sẽ có kết cục thế nào?”

Cuối cùng, Cảnh Mạc Vũ cũng mở miệng: “Chuyện của Hứa Tiểu Nặc, con sẽ xử lý gọn gàng, ba không cần bận tâm.”

“Hừ, ban đầu anh cũng nói sẽ tự xử lý, xử lý đến tận bây giờ cũng có thấy gọn gàng đâu. Theo tôi thấy, nó dám trắng trợn xuất hiện giữa buổi tiệc của hai đứa là ỷ lại vào việc anh bảo vệ nó nên chẳng lo ngại gì cả.”

“Ba, ba muốn con làm thế nào? Ba nói đi, con sẽ đi làm ngay!”

Ba tôi liếc qua gương mặt thản nhiên của Cảnh Mạc Vũ, ngẫm nghĩ rồi xua tay. “Thôi khỏi, Ngôn Ngôn đang có thai, coi như tôi tích đức cho cháu ngoại tôi, không so đo với anh. Về phần anh, Ngôn Ngôn đã trao cả trái tim cho anh, lại mang thai đứa con của anh, anh không thể phụ lòng nó.”

Cảnh Mạc Vũ gật đầu. “Ba, ba yên tâm, con biết nên làm thế nào.”

“Biết là được rồi...”

Thấy hai người giải quyết vấn đề trong hòa bình, tôi vội vàng quay về phòng tiệc, coi như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục tiếp khách.

Sau khi buổi tiệc kết thúc, tôi và Cảnh Mạc Vũ về lại căn hộ chung cư. Trong căn nhà nhỏ ấm áp chỉ thuộc về hai chúng tôi, chúng tôi ôm nhau ngồi ở sofa.

“Ngôn Ngôn!” Cảnh Mạc Vũ cọ má vào trán tôi, giọng nói dịu dàng của anh vang lên bên tai tôi. “Tuần sau công ty sẽ kí hợp đồng với Huệ Thừa. Sau khi kí hợp đồng, chúng ta sẽ đi tuần trăng mật. Chúng ta sẽ đi Hawaii trước, sau đó đi Pháp, Đức, Tây Ban Nha, Ý...”

Tôi vừa định nói, có thể nhân cơ hội này đi thăm Tề Lâm thì Cảnh Mạc Vũ “hừm” một tiếng: “Ý thì thôi, nơi đó chẳng có gì đáng xem!”

Nước Ý đúng là không có gì đáng xem. “Em nghe nói ở Thái Lan có một hòn đảo nhỏ rất đẹp. Chúng ta đến đó tắm suối nước nóng kiểu Thái đi!”

Anh nhếch miệng, mỉm cười. “Em muốn tắm suối nước nóng kiểu Thái? Bây giờ cũng có thể...”

Vừa dứt lời, anh liền phủ môi lên môi tôi. Tôi ngoảnh mặt né tránh nhưng Cảnh Mạc Vũ lập tức giữ cằm tôi, khiến mặt tôi không thể thoát khỏi miệng lưỡi càng lúc càng quấn quýt của anh. Trong lòng tôi trào lên cảm giác yêu hận đan xen không thể diễn tả thành lời. Ngón tay Cảnh Mạc Vũ dừng lại trên vai tôi. Anh vừa kéo mạnh, bộ váy dài đỏ tươi rớt xuống sàn nhà. Tôi nhắm mắt, cảm giác ướt át, mềm mại từ miệng tôi dần lan tỏa xuống dưới, mãnh liệt đến mức một niềm vui sướng như pháo hoa nở rộ trong người, chạm đến mỗi sợi dây thần kinh nhạy cảm của tôi. Chân tay không còn sức lực, tôi cũng không thể kháng cự khoái cảm đó, cơ thể từ từ khuất phục trong vòng tay anh, không cách nào chạy thoát...

Cơ thể bỗng nhẹ bẫng, Cảnh Mạc Vũ bế tôi vào phòng tắm, quần áo mỏng manh lần lượt rớt xuống đất, làn nước chảy qua hai cơ thể đang dính chặt vào nhau của chúng tôi. Dục vọng không được giải phóng, tích tụ ngày càng nhiều khi hai cơ thể phóng túng quấn quýt. Ở dưới thân anh, hơi thở của tôi ngày càng hỗn loạn, tôi cảm thấy một sự trống rỗng khó có thể chịu đựng, cần được anh lấp đầy. Tôi trầm mê đến mức quên hết quá khứ và tương lai. Tôi ôm lấy cơ thể đầy mồ hôi của anh, cầu xin anh cho tôi...

Tối hôm đó, Cảnh Mạc Vũ dịu dàng và kiên nhẫn hiếm thấy. Anh thưởng thức cơ thể tôi như nâng niu một báu vật quý hy hữu trên đời. Đầu ngón tay và đôi môi anh lưu luyến làn da tôi... Dưới sự kích thích của đầu lưỡi và ngón tay anh, cả người tôi như rơi xuống vực sâu không đáy, không thể nói rõ là sung sướng hay đau khổ, trống rỗng hay thỏa mãn...

Cảnh Mạc Vũ cuối cùng cũng không chịu nổi sự kích thích, vật cứng nóng bỏng của anh chà sát khắp người tôi...

Sau khi tắm rửa sạch sẽ dấu vết của cuộc hoan ái, chúng tôi nằm trên giường. Tôi mãn nguyện nằm sấp trên người anh. Ngón tay tôi di chuyển trên lưng anh. Sống lưng anh đầy mồ hôi, vừa cương nghị lại không mất đi nét ôn hòa, gợi cảm chết người...

“Đúng rồi, ngày mai em phải đi khám thai đúng không?” Cảnh Mạc Vũ hỏi.

“Vâng, nếu anh bận thì không cần đi cùng em đâu!”

“Có chuyện gì quan trọng hơn là em và con chứ?” anh xoay người để tôi nằm xuống giường, áp má vào bụng tôi lắng nghe.

Tình vẫn nồng, đêm chưa tàn, bắt gặp tia sáng chuyển động trong đáy mắt anh, tôi chợt nhớ đến câu nói, đứa trẻ này là người thân, là máu mủ ruột rà thật sự của anh.

Tôi không biết liệu suy nghĩ của anh có thay đổi không?



Chương 22: Gian tình


Trong phòng khám của bệnh viện Bà mẹ và trẻ em, chủ nhiệm khoa Lưu xem tần suất thai động trên kết quả khám thai, vẻ mặt nặng nề. Ông hỏi tôi tỉ mỉ về tình hình trước và sau khi mang thai, ví dụ bộ phận sinh dục có bị viêm nhiễm, tôi có bị bức xạ, có uống rượu, hút thuốc... tôi đều kiên định lắc đầu.

“Vậy trong thời gian mang thai, cô có dùng thuốc hay mắc bệnh mãn tính nào không?”

Đầu óc tôi “ting” một tiếng. Tôi nắm chặt tay Cảnh Mạc Vũ, hoàn toàn không để ý móng tay đã cắm sâu vào mu bàn tay anh, tạo thành vệt đỏ thẫm.

“Chủ nhiệm Lưu, có gì xin ông cứ nói thẳng!” Anh lên tiếng.

“Con của anh chị... tim đập không bình thường.” Chủ nhiệm Lưu cau mày, nói: “Bình thường, từ năm đến sáu tuần là có thể thấy tim thai đập, cũng có trường hợp phôi thai phát triển muộn, sau bảy, tám tuần mới có thể quan sát tim đập. Vậy mà con anh chị đã tám tuần rồi, tim thai vẫn đập rất yếu.”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Xu Xu đừng khóc
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
1234...111213»