watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Vì ngồi rất gần nên tôi nghe thấy rõ giọng nói vui vẻ ở đầu máy bên kia: “Vậy sao? Hai ngày nay dì Lưu con đã nhắc với mẹ mấy lần, nói con trai dì ấy muốn hẹn con ăn cơm. Mẹ thấy con chẳng nói gì nên không tiện nhận lời người ta.”

“Con không có ý kiến, mẹ cứ thu xếp đi ạ!”

“Được! Đợi khi nào con về, hai gia đình sẽ cùng nhau ăn bữa cơm.”

“Vâng ạ!” Khóe mắt Tâm Tâm ngân ngấn nước, nhưng giọng nói vẫn bình thản như thường lệ. “Mẹ, con còn chút việc, buổi tối con gọi cho mẹ sau.”

Thấy Tâm Tâm cúp điện thoại, tôi nóng ruột đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi, vội vàng túm tay cô, hỏi: “Tâm Tâm, cậu đang làm gì thế? Dù anh ấy không thích cậu, cậu cũng không thể túm đại một người cho xong chuyện. Cậu nhất định phải bình tĩnh.”

Tâm Tâm quay mặt đi chỗ khác nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy từng giọt lệ rơi khỏi khóe mắt cô. “Tớ biết rõ tớ đang làm gì.”

Di động của cô đổ chuông, màn hình nhấp nháy tên anh Trịnh. Tôi định giúp cô bắt máy nhưng cô đã nhanh chóng ngắt điện thoại, gửi một tin nhắn: “Xin lỗi, tôi đang ở cùng người tôi thích, không tiện nhận điện thoại của anh. Anh ấy đã chấp nhận tôi rồi, tôi rất yêu anh ấy. Tôi hy vọng anh ấy vĩnh viễn không biết chuyện xảy ra tối hôm qua. Cám ơn anh!”

Không đợi đối phương trả lời tin nhắn, Tâm Tâm rút sim điện thoại, bẻ cong. Sau đó cô ấy tiếp tục bẻ cho đến lúc sim điện thoại biến thành những mảnh vụn. Hành động tuyệt tình không cho bản thân và đối phương bất cứ cơ hội nào không phải là tác phong của Tâm Tâm.

Tôi cũng bất chấp đây là chuyện riêng tư, hỏi thẳng Tâm Tâm: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu cậu còn coi tớ là bạn thì mau nói cho tớ biết đi!”

Tâm Tâm nhìn tôi, giọt lệ từ đôi mắt đầy tuyệt vọng chảy dài qua bờ môi hơi sưng đỏ, xuống vết hôn tim tím trên cổ cô. “Nhân lúc anh ta ngủ, tớ lén kiểm tra điện thoại của anh ta. Tớ chỉ muốn xem, liệu anh ta có lưu lại tất cả tin nhắn của tớ hay không…”

Cô ngẩng đầu, nước mắt càng trào ra. “Ngôn Ngôn, cậu có biết anh ta lưu số điện thoại của tớ bằng cái tên gì không?”

Tôi cố suy đoán, thậm chí nghĩ tới vô số cái tên có thể làm tổn thương đến sự tôn nghiêm của người phụ nữ nhưng không ngờ tới đáp án Tâm Tâm nói ra: “Bạch Lăng Lăng.”

Bạch Lăng Lăng! Tuy vào sau vài khóa nhưng tôi và Tâm Tâm cũng từng nghe qua tin đồn được lưu truyền rộng rãi ở Đại học T. Có điều, chúng tôi tưởng đó chỉ là mối tình thời niên thiếu của Trịnh Minh Hạo, đã bị năm tháng xóa nhòa từ lâu, giờ chỉ còn là quá khứ đẹp đẽ. Chúng tôi đều không ngờ, một tin nhắn xa lạ gửi vào số máy Tâm Tâm mới đăng ký ba năm trước không phải đánh dấu một cuộc gặp gỡ lãng mạn. Trò chuyện, tâm sự qua điện thoại suốt ba năm như những người bạn thâm giao, cũng không có nghĩa hai trái tim xích lại gần nhau, mà chỉ là một người đàn ông luẩn quẩn không thể thoát khỏi mối tình xưa cũ.

Trầm mặc một lúc lâu tôi mới mở miệng: “Tâm Tâm, dù anh ta đáng ghét đến mức nào, cậu cũng không nên tùy tiện tìm một người đàn ông để trả thù anh ta.”

“Trả thù ư?” Tâm Tâm lắc đầu. “Tớ đâu có ý định trả thù anh ta. Tớ chỉ muốn cho anh ta biết… tớ và anh ta đường ai nấy đi, không cần hối hận và chịu bất cứ trách nhiệm gì.”

Tôi cũng từng yêu nên hiểu tâm ý của cô. Đối diện với người đàn ông chúng tôi yêu tha thiết, dù trong lòng đầy những vết thương, chúng tôi cũng muốn giữ lại sự tôn nghiêm cuối cùng, cũng là để lại con đường lùi cho đối phương.

Hết chuyện để nói, tôi hỏi: “Cậu đã ăn cơm chưa? Tớ đi mua đồ ăn cho cậu nhé?”

Tâm Tâm lắc đầu. “Tớ hơi buồn ngủ, chỉ muốn ngủ một lát.”

Có vẻ Tâm Tâm rất mệt mỏi, cô ngủ đến tận sáng hôm sau mới dậy. Sau khi thức giấc, cô làm như không có chuyện gì xảy ra, đi đăng ký một số điện thoại mới, gọi điện cho từng người bạn, vui vẻ bàn về lý tưởng cuộc đời, không đả động gì đến chủ đề tình yêu. Tôi thật sự không chịu nổi, kéo Tâm Tâm tới nhà hàng ăn cơm, cô gọi rất nhiều món, vừa ăn vừa vui vẻ trò chuyện với tôi.

Tôi hỏi cô: “Cậu thật sự định qua lại với một người đàn ông không quen biết?”

Cô mỉm cười, đáp: “Tớ quen anh ta ba năm trời, cũng có khác gì không quen biết đâu?”

“Nhưng cậu đâu có thích anh ta.”

Tâm Tâm vẫn cười. “Anh ta cũng chưa thích tớ. Chỉ là xem mắt thôi, hợp thì hẹn hò, không hợp thì thôi.”

Tôi thở dài, không nói thêm lời nào.

Bên ngoài cửa sổ, gió thổi lá vàng bay. Tâm Tâm ngoảnh mặt ngắm nhìn phong cảnh. Trên gương mặt cô, tôi không bao giờ còn nhìn thấy hình ảnh cô gái nhỏ năm thứ nhất đã đọc hết các tiểu thuyết ngôn tình, luôn tuyên bố hiểu rõ tình yêu và tự xưng là chuyên gia tình yêu. Cô gái nhỏ không để ý đến vật chất và ngoại hình của người đàn ông, chỉ mong tìm được một người đàn ông yêu cô thật lòng, sống bên nhau trọn đời. Cô gái nhỏ hơi mơ hồ, hơi ngây thơ, hơi cố chấp nhưng cũng rất quật cường, có nụ cười đặc biệt ngọt ngào, ngọt đến tận trái tim…

Cô nói: “Tớ đã từng thích, từng dũng cảm, từng tranh thủ… Tớ không hề hối hận… mặc dù người đàn ông đó không đáng để tớ yêu.”

Cô nói: “Tớ phát hiện trên mạng có một câu nói rất đúng: “Thượng Đế ban tặng ngoại hình xinh đẹp cho người phụ nữ là để đàn ông yêu phụ nữ. Thượng Đế ban tặng đầu óc ngu xuẩn cho người phụ nữ là để phụ nữ có thể yêu đàn ông…”

Cô vẫn cười.

Tôi không cho cô biết, nụ cười của cô vô cùng xót xa, khiến người đối diện muốn khóc.

***

Cuộc hợp tác giữa Bác Tín và Cảnh Thiên diễn ra vô cùng thuận lợi. Năm ngày sau, tôi và Dương Dĩnh nhận được chỉ thị của Giám đốc Trần, yêu cầu chúng tôi tham gia cuộc thảo luận với công ty Cảnh Thiên vào ba giờ chiều ngày hôm sau. Giám đốc Trần còn yêu cầu chúng tôi chuẩn bị hai báo cáo tóm tắt, Dương Dĩnh chuẩn bị vấn đề cụ thể liên quan đến việc hợp tác, còn tôi làm báo cáo về những dự án đã thành công của công ty. Sau một buổi thức thâu đêm, tôi chẳng kịp thu dọn hành lý, phi thẳng ra sân bay, tiếp tục chỉnh sửa bản báo cáo trên máy bay.

Taxi dừng lại trước tòa nhà của công ty Cảnh Thiên, tôi mới tắt máy tính xách tay, xuống xe.

Nhiều năm không đến đây, tòa nhà Cảnh Thiên bây giờ hoàn toàn khác với vẻ xa hoa lúc ba tôi mới tạo dựng. Đại sảnh rộng lớn, giản dị, nền đá hoa màu trắng bong loáng, tường nhà màu xám nhạt. Lá cây xanh và những bông hoa dành dành trắng muốt đan xen, lan tỏa mùi hương dìu dịu khắp không gian.

Dưới sự hướng dẫn của cô lễ tân, chúng tôi đi thẳng tới thang máy. Cửa thang máy màu xám từ từ mở ra. Một bóng người mặc đồ màu trắng từ trong thang máy bước ra. Tôi ngây người, nhìn thấy gương mặt sững sờ của Hứa Tiểu Nặc. Cô ta đã tháo dải băng y tế ở cổ tay, chỉ buộc một chiếc khăn lụa màu trắng.

Cô lễ tân không còn thái độ thờ ơ như vừa tiếp đón chúng tôi mà cung kính với Hứa Tiểu Nặc giống như gặp nữ chủ nhân của Cảnh Thiên. “Hứa tiểu thư, cô về rồi à?”

Hứa Tiểu Nặc như không nghe thấy, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt đen láy của cô ta phóng ra một tia sắc nhọn. Đó là nỗi căm hận không thể che giấu. Một buổi trưa nắng rực rỡ, Cảnh phu nhân danh chính ngôn thuận là tôi tình cờ gặp “tình nhân” ba năm của ông xã. Trông cô ta có vẻ “súng ống sẵn sàng”. Tôi cố gắng hồi tưởng tình tiết “cẩu huyết” trong các bộ phim truyền hình “cẩu huyết”. Gặp phải tình huống này, “chính cung” nên cười nhạt để giải tỏa mối hận trong lòng? Tôi không vô vị như vậy, cũng chẳng có thời gian....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Tìm lại yêu thương ngày xưa - Born
» Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình
» Phía sau một cô gái - Ploy
123456»