watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Ngôn Ngôn, hai chuyện này không giống nhau, Hứa Tiểu Nặc và Tề Lâm khác nhau.”

“Có gì khác? Hay là khác ở vị trí trong trái tim anh?”

“Không phải! Hứa Tiểu Nặc từng giúp anh, vì vậy anh đã hứa với cô ấy, anh sẽ chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy, ở bên... cho đến khi cô ấy qua đời…”

“Anh hứa với cô ấy đến mức đó sao?” Tôi và Cảnh Mạc Vũ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tôi biết anh là người luôn giữ lời hứa, đã nói ra thì chắc chắn sẽ thực hiện.Vì vậy, anh tuyệt đối không dễ dàng hứa hẹn với bất cứ ai. Đối với anh, lời hứa là một gánh nặng.

“Đúng vậy. Lúc đó anh không nghĩ sẽ cùng em có ngày hôm nay, bằng không, anh nhất định không nhận lời cô ấy.”

“Theo em thấy, anh đang hối hận vì đã không sớm cưới Hứa Tiểu Nặc, nếu vậy, anh đã không bị ép phải cưới em.”

Cảnh Mạc Vũ bị câu nói của tôi chặn họng đến mức mãi không thốt ra lời. Cuối cùng, anh thở dài. “Ngôn Ngôn, em có thể nói lý lẽ không?”

“Anh muốn nghe lý lẽ phải không? Được, em sẽ nói lý lẽ với anh.” Tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Cảnh Mạc Vũ, quay người đối diện anh. “Quá khứ của anh và Hứa Tiểu Nặc thế nào, em sẽ không truy cứu. Anh nói hai người chẳng có gì, em cũng có thể tin. Nhưng cô ta động một tí là gọi điện thoại, động một tí là khóc lóc đòi gặp anh... Anh bảo em phải ngoảnh mặt làm ngơ thế nào? Cảnh Mạc Vũ, nếu anh cảm thấy chuyện này có thể khoan dung, em không có ý kiến. Bây giờ em sẽ bay sang Ý tìm Tề Lâm tâm sự về lý tưởng và cuộc đời. Nếu tiện, bọn em có thể bàn đến vấn đề đánh cược lần trước...”

“Em...” Cảnh Mạc Vũ thật sự không biết nói gì. Thấy tôi chuẩn bị bỏ đi, anh vội vàng kéo tay tôi.

Tôi ra sức giãy giụa nhưng không thể thoát khỏi anh. “Bỏ em ra, em phải đi gọi điện cho Tề Lâm, không biết chừng giờ này anh ấy vẫn chưa lên đường, em có thể bay cùng chuyến bay với anh ấy.”

“Được rồi, anh hứa với em.” Cảnh Mạc Vũ ôm chặt lấy tôi, cứ như anh buông tay là tôi sẽ lập tức biến mất. “Anh sẽ không để em nhìn thấy hoặc nghe thấy bất cứ điều gì về anh và Hứa Tiểu Nặc. Dù cô ấy qua đời anh cũng không đi nhặt xác, được chưa nào?”

Người tôi cứng đờ, nhìn anh bằng ánh mắt khó tin. “Anh chắc chắn có thể làm được?”

“Có thể!”

“Không làm được cũng đừng miễn cưỡng, em không muốn ép anh...”

“Em không muốn ép anh?” Cảnh Mạc Vũ nghiến răng, cắn mạnh vai tôi.

Tuy không đau nhưng tôi vẫn hét thật to bằng tất cả sự phẫn nộ và bất mãn trong lòng, nghe vô cùng thê thảm. “A... Cảnh Mạc Vũ, anh bỏ em ra... A...”

Tôi quên mất, trong ngôi nhà này không chỉ có hai vợ chồng chúng tôi mà còn có người cha yêu thương tôi nhất trên đời. Vì vậy, khi ba tôi tức tốc chạy lên gác, đẩy cửa phòng ngủ, ông liền nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ vẫn còn khỏa thân bột phát thú tính, đè tôi xuống giường, cắn vào vai tôi. Cảnh tượng đó quả thật không mấy hài hòa.

Tiếng mở cửa rất lớn, tôi và Cảnh Mạc Vũ cùng nhìn về phía cửa ra vào, chỉ thấy người cha nửa đời thô lỗ của tôi đang đứng như trời trồng trước cửa, sắc mặt đã chuyển thành màu đỏ tím. Đối diện với sự việc xảy ra bất ngờ, người đàn ông điềm đạm như Cảnh Mạc Vũ cũng không thể giữ vẻ bình tĩnh thường ngày. Anh nhanh như chớp kéo chăn, trùm kín hai cơ thể đang quấn lấy nhau của chúng tôi.

Bầu không khí dường như lắng đọng trong giây phút trầm mặc dài đằng đẵng đó.

“Ba...” Cảnh Mạc Vũ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng.

Ba tôi há hốc miệng, một lúc lâu sau mới bật ra một câu: “Càng ngày càng không ra thể thống gì!”

Nói xong, ông quay người bỏ đi, rồi quay lại đóng cửa phòng giúp chúng tôi, miệng lẩm bẩm: “Tụi trẻ bây giờ đã không thèm khóa cửa, còn kêu to như vậy...” Miệng nói những lời trách cứ nhưng ý cười đọng ở những nếp nhăn nơi khóe mắt ông càng sâu hơn.

Vài giây trước, tôi còn bừng bừng tức giận, bây giờ lại xấu hổ đến mức muốn độn thổ cho xong. Tôi kéo chăn che mặt, chỉ hận không thể cả đời này trốn trong chăn, không ra ngoài gặp ai.

“Ba đi rồi.” Cảnh Mạc Vũ lấy lại vẻ bình thản, giơ tay kéo chăn của tôi. Tôi càng ôm chặt hơn. Mất mặt quá, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tôi mất mặt như vậy!

“Sao anh không khóa cửa?” Tôi trừng mắt với Cảnh Mạc Vũ, cất giọng oán hận.

Anh bật cười thành tiếng. “Anh tưởng em khóa rồi.”

“Em?” Tôi nhớ lại, tối qua tôi vào phòng sau anh, chắc là do buồn ngủ quá nên tôi trèo lên giường ngay, hình như quên khóa cửa. Hơn nữa, tôi đâu có ý định làm chuyện xấu hổ, sao phải nghĩ tới việc khóa cửa?

“Anh cũng không kiểm tra lại.” Tôi tiếp tục trách Cảnh Mạc Vũ. “Anh đâu phải không hiểu em, em đâu có thói quen khóa cửa. Hơn nữa, em không ngờ anh đột nhiên nổi cơn thú tính, lao vào em...”

“Được rồi, là lỗi của anh... Lần sau anh nhất định sẽ kiểm tra kĩ lưỡng!” Cảnh Mạc Vũ nhất quyết kéo tôi ra khỏi chăn, an ủi: “Thời gian qua ba luôn lo anh đối xử không tốt với em, bây giờ ba được dịp tận mắt chứng kiến... ba cũng có thể yên tâm rồi.”

Nhưng hình như ba tôi không được chứng kiến chân tướng sự việc...

Chân tướng? Nghĩ đến chân tướng, tôi lập tức nhớ đến cảnh chúng tôi cãi nhau trước khi ba tôi vào phòng. Bây giờ, tâm trạng bất mãn do Hứa Tiểu Nặc gây ra đã tan biến, tôi chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt là một người tốt, đáng để tôi chia ngọt sẻ bùi, nâng khăn sửa áo đến đầu bạc răng long.

Thoải mái tựa vào lòng anh, tôi mới lĩnh hội một cách sâu sắc câu nói chí lý: Vợ chồng, đầu giường cãi nhau cuối giường hòa hợp.

Lúc tôi và Cảnh Mạc Vũ ăn mặc chỉnh tề xuống dưới lầu, ba tôi đang ngồi trên sofa gọi điện thoại. Ông nói chuyện rất chuyên tâm, dường như không phát hiện sự có mặt của chúng tôi. Tôi ngồi bên cạnh ông lắng nghe, ông đang hỏi thăm về vấn đề đi du lịch ở Melbourne[1"> , hơn nữa còn là chuyến du lịch dài ngày. Tôi không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

[1"> Melbourne: thành phố lớn thứ hai của Australia.

“Ba, ba muốn đi du lịch nước ngoài sao?” Đợi ba tôi cúp điện thoại, Cảnh Mạc Vũ hỏi ngay.

“Ờ, anh làm visa giúp ba đi, càng nhanh càng tốt. Ba định đi Melbourne thăm hai người bạn, nhiều năm rồi không gặp, muốn đi xem bọn họ sống thế nào.”

Cảnh Mạc Vũ làm sao không hiểu ý ba tôi, anh gật đầu. “Vâng, con sẽ sắp xếp.”

Trò chuyện vài câu, Cảnh Mạc Vũ nhận được điện thoại từ công ty. Hình như công ty xảy ra chuyện, cần anh đi giải quyết gấp. Anh vừa lấy áo khoác vừa nói: “Con đến công ty đây ạ, có lẽ sẽ về muộn.”

Nhắc đến công ty, tôi mới chợt nhớ ra tôi cũng có công việc, không thể tiếp tục sống an nhàn, sung sướng. Tôi đuổi theo ra cửa, nói với Cảnh Mạc Vũ: “Anh cứ bận việc của anh đi, không cần lo cho em, em định lên chuyến bay ba giờ chiều nay về thành phố T.”

“Gấp vậy à?”

“Em đã trốn việc hai ngày rồi, cũng nên quay về chỗ thực tập.”

Cảnh Mạc Vũ do dự một lát. “Được thôi, anh ra sân bay tiễn em, em hãy đợi anh.”

Tôi mỉm cười gật đầu. “Vậy em mua vé chuyến năm rưỡi.”

Thời gian là một thứ vô cùng thần kỳ, nó có thể vì sự chờ đợi nặng nề mà dài ra, cũng có thể vì cảm giác sốt ruột mà trôi đi rất nhanh. Tôi trải qua mấy tiếng đồng hồ của buổi chiều trong tâm trạng hồi hộp không yên, ngồi trò chuyện với ba tôi nhưng thỉnh thoảng lại đưa mắt ra cửa. Khi kim đồng hồ chỉ bốn giờ, tôi thở dài một tiếng, xách va li, một mình ra sân bay....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Shock tình - Kawi
1234...101112»